Hạnh phúc ấy, ai đó hãy trân trọng nhé!
2013-11-25 09:39
Tác giả:
Anh à, có lẽ anh vẫn trách em phải không? Vì sao ngày ấy em lại lạnh lùng, thờ ơ với anh, không quan tâm anh, không đối xử với anh ngọt ngào một chút, và…tại sao em lại rời bỏ anh để đến với người khác. Chính em cũng không hiểu nổi mình anh à.
Em vẫn nhớ ngày ấy bên anh, ai cũng khen chúng ta đẹp đôi, có người còn ghen tị với em vì có một chàng trai như anh, nhưng em lại vô tình buông lời: “Cậu thích thì tớ nhường lại đấy”. Có lẽ lúc ấy anh buồn lắm.

Em nhớ lắm, mỗi khi nói chuyện với anh, anh luôn làm em cười, anh luôn phải đau đầu nghĩ đủ trò để cho em được cười, anh nói rằng em có nụ cười duyên bởi má lúm, nên khi nào anh cũng muốn được thấy nụ cười của em. Bên anh em thấy cuộc sống mình yên bình pha chút sức sống mới…
Em nhớ lắm, mỗi khi em đi học thêm về muộn, anh thì lo lắng như ngồi trên đống lửa còn em vẫn thoải mái vui chơi cùng bạn bè, vẫn la cà quán vỉa hè mặc anh đứng cổng nhà em chờ đợi, đó là tật xấu của em ma luôn mang đến nỗi lo cho anh, không cho anh được yên dù chỉ một ngày, nhưng anh không hề trách hay giận em, đơn giản bởi em chỉ là cô học trò vô tư, bướng bỉnh, không chịu nghe lời…
Em nhớ lắm, anh luôn là người nhắc nhở em nhớ học bài sớm rồi ngủ sớm, và không quên chờ đợi em học bài xong để gọi điện hát ru em ngủ, tại em là con bé bướng bỉnh em không chịu cho anh ngủ trước, luôn đòi hỏi anh phải là người chờ đợi em, mỗi khi như vậy anh có giân em không?
Em nhớ lắm, mỗi khi đông về anh luôn nhắc nhở em mặc áo ấm khi đi ra ngoài và anh cũng không quên mang cho em những chiếc khăn mùa đông dễ thương, ấm áp. Anh luôn là người ủ ấm đôi tay em trong túi áo của anh. Ấm áp vô cùng.
Em cứ vô tư vui vẻ bên anh như vậy, em luôn mong sao những ngày đó sẽ không bao giờ biến mất nhưng chính em là kẻ đã đánh mất nó. Vì cô bạn thân mà em đã không quan tâm tới cảm xúc, tình cảm chân thật của anh, khi anh nói lời yêu em, em lại vội vàng từ chối, và em nghĩ rằng không có anh em vẫn sống tốt, em có thể sống mà không cần tình yêu, em đã mang yêu thương đó nhường cho người khác…
Thời gian dần trôi đi anh cũng có gia đình cho riêng mình, em thì vào Đại học, em phải học cách tự lập, học cách không có ai quan tâm. Cuộc sống cứ thế qua đi , dần em nhận ra sự thiếu vắng khi không có anh bênh cạnh, em băt đầu thấy nhớ anh, nhớ những khi chúng ta bên nhau. Mỗi khi bắt gặp hình ảnh của ai đó ngoài đường em lại lầm tưởng là anh, rồi vội vàng chạy theo như không có lý trí, em cũng không hiểu nỗi mình như thế nào?
Nỗi nhớ ngày càng lớn. Ngày nhớ…đêm mong, ngày tháng em luôn mong chờ một điều gì đó từ anh, mong một tin nhắn hỏi thăm, một cuộc điện thoại nhắc nhở em đi ngủ sớm nhưng sự chờ đợi vẫn mãi chỉ là chờ đợi đúng không anh? Bởi sẽ chẳng có một cuộc điện thoại hay một tin nhắn nào nữa. Chính em là người lựa chọn con đường này tai sao nó lại khó đi vậy anh?

Đã có nhiều lần em nhấc điện thoại lên nhắn tin cho anh nhưng em không đủ dũng cảm anh à, cứ như thế viết rồi lại xóa. Hình như em đang cố níu giữ điều gì đó, nỗi buồn cứ mãi theo em, cứ thấy bóng dáng ai như đang còn nơi đây. Em…vẫn cứ đợi chờ người thế thôi.
Em đã là sinh viên năm cuối, em không thể níu giữ lại những thứ của quá khứ và không thể sống mãi với quá khứ đó, em cần phải lý trí để thay đổi cuộc sống của mình, cần phải quên anh, sẽ có lúc em quên đi bóng dáng anh…Em với anh mãi chỉ là hai đường thẳng song song.
Trong cuộc sống nếu ta không biết cách trân trọng, yêu thương những gì ta đang có thì khi tuột mất có hối hận cũng không còn kịp nữa. Ai đó hãy giữ gì và trân trọng những gì mình đang có nhé! Đừng để phải hối hận như tôi, một cô gái khờ khạo.
• Gửi từ Linh Đoàn <cobecungcoivov@>
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.


