Gia đình là niềm hạnh phúc vô tận
2014-07-28 01:06
Tác giả:
Blog Family - Ngày hôm nay, trong bữa cơm trưa chủ nhật quây quần gia đình, bố tôi nói: “Bây giờ sướng không các con? Nhà cao cửa rộng, thoáng mát, đầy đủ. Ngày xưa nhìn tụi bay khổ quá, hơn hai chục năm lúc rúc trong một gian nhà cấp bốn bé tí teo. Nghĩ lại thấy mà tội.” …. Không bố ạ, con chưa bao giờ thấy khổ trong suốt mười tám năm qua. Đó vẫn luôn là những ngày hạnh phúc của con, của gia đình mình.
Dù có những lúc hết tiền, bữa cơm nhỏ chỉ có rau muống, cà muối và hai bìa đậu phụ cho bốn người nhưng nó vẫn thật ngon biết bao nhiêu khi bữa cơm tràn ngập tình yêu thương gia đình, mà mẹ tôi vẫn thường nói: “ăn ít ngon nhiều” mà. Nhớ những ngày mưa rào ấy, mái ngói lại dột tong tỏng vào nhà, ướt hết giường, bố mẹ lấy áo mưa trải lên trên giường cho đỡ ướt chiếu, đẩy chúng tôi nằm ra chỗ khô còn mình thì nằm ra chỗ ướt. Bố mẹ nói: “Nóng thế này, nước mưa càng mát”… Rồi hôm sau khô ráo, bố lại hì hụi trèo lên mái ngói sửa sửa, lợp lợp. Tôi hạnh phúc vì có một người bố đảm đang, tự tay xây cả cái nhà nhỏ xinh cho gia đình. Nhà nhỏ có mỗi chiếc giường bốn người nằm chung nhưng chẳng bao giờ hai chị em tôi thấy chật, cứ muốn quấn quýt lấy bố mẹ, nhất là những ngày mùa đông, thật ấm áp biết bao.
Ngày ấy không có nước máy hay nước giếng khoan như bây giờ, bố mẹ tôi toàn phải gánh nước từ bên khu tập thể gần đấy về, đổ vào cái chum sành dùng dần. Thế nên mỗi lần mưa to, cả nhà lại thích thú mang xô và chậu ra hứng nước mưa từ cái giọt ranh chảy xuống, sau để lắng cặn rồi hớt nước ở trên dùng. Chị tôi bảo mẹ: “Ông trời cho nước, mẹ đỡ phải gánh! Con thích trời mưa mẹ ạ”. Tôi hồi bé bé ấy cũng thích lắm, bê cái cốc ra hứng chẳng mấy chốc là đầy lại chạy vào khoe thành tích với mẹ. Những niềm vui ấy, có bao giờ tôi quên? Những ngày hè mưa to, buồn chán, chị tôi lại dạy tôi gấp thuyền rồi thả ra sân cho nước mưa đẩy thuyền đi xa. Chị bảo tôi viết điều ước vào thì sẽ thành sự thật. Tôi ngày ấy chẳng suy nghĩ gì nhiều, viết luôn là ước có một con búp bê biết khóc thật to. Còn chị tôi, tôi thấy chị viết lâu lắm, tôi hỏi thì chị bảo chị ước sẽ học thật giỏi, được thưởng nhiều vở bố mẹ đỡ tốn tiền mua…
Nhớ vụ lúa tháng năm năm lớp năm, được nghỉ hè, bố mẹ cho cả hai chị em tôi ra đồng gặt lúa, cũng cầm liềm như những người nông dân thực thụ. Bố trêu cả nhà nhìn tôi giống nông dân quá, mặt đỏ gay gắt mà hăng hái cầm liềm đi gặt từng khóm lúa. Ấy cái nắng cuối tháng năm gay gắt vậy nhưng cả nhà cùng làm việc tràn ngập tiếng cười thì nhọc nhằn bay đâu hết, đứa bé như tôi cũng chẳng hề thấy mệt, càng gặt càng hăng, đến lúc bố bảo nghỉ trưa mà hai chị em vẫn hào hứng muốn cắt lúa tiếp. Đến chiều thì cũng gặt xong được khá nhiều, chị tôi phát hiện ra có tổ chim non trên ruộng lúa, tôi khoái lắm, tíu tít đến xem những quả trứng bé xinh….Và cứ sau mỗi mùa thu hoạch ấy, bố mẹ tôi lại giành một phần thóc để ăn, phần còn lại đem bán lấy tiền và luôn dành ra vài cân để nổ cả một bao tải bỏng gậy cho hai chị em tôi ăn. Những hạnh phúc ấy tưởng chừng nhỏ nhoi nhưng với tôi là hạnh phúc bất tận.

Nhà nghèo nên tôi cũng chẳng có nhiều đồ chơi, chị tôi ngày đấy đi học suốt,thế nhưng tôi chẳng bao giờ chán. Tôi thích cái cảm giác được nằm lăn lộn lên đống vải lanh mềm mại, mát rượi mà mẹ máy, tôi cảm thấy dễ chịu và thoải mái vô cùng. Mẹ dạy tôi khâu vá, dạy tôi may quần áo cho búp bê. Nghèo khó nhưng cứ đến Tết, như thường lệ mẹ tôi lại mua một túi bóng bay một trăm quả cho hai chị em. Mẹ bảo Tết là các con phải được vui chơi thoải mái, mẹ thưởng. Hay đến những ngày Tết thiếu nhi, hoặc ngày 30/4-1/5,bố mẹ lại đưa cả hai chị em đi công viên chơi, chẳng kém chúng bạn tẹo nào…
Đặc biệt mẹ tôi hát rất hay nên tôi cũng thích hát lắm, mẹ tôi dạy cho tôi biết bao bài hát thiếu nhi. Với tôi, mẹ là cô giáo giỏi nhất, mẹ có thể dạy tôi mọi thứ. Cả hai chị em cứ đến bốn tuổi là mẹ tôi dạy đọc, dạy viết, dạy làm toán. Mẹ là cô giáo nhiệt tình và dạy dễ hiểu nhất nên cả hai chị em tôi đều thích học và học rất nhanh. Tôi nhớ những câu chuyện của mẹ, mẹ hay kể chuyện cho chúng tôi mà nghe mà đều là những câu chuyện độc đáo, mới lạ vô cùng. Đó là những câu chuyện ngày xưa của mẹ, những câu chuyện thời kì chiến tranh mà chúng tôi không hề biết tới… Quần áo của tôi ngày ấy chẳng phải những bộ quần áo đi mua như bây giờ, tất cả đều là tự tay mẹ tôi may từ những mảnh vải đầu tấm mà mẹ tôi xin từ xưởng. Thế nhưng tôi thích thú lắm, tôi thấy nó đẹp hơn hết thảy những thứ quần áo khác. Mỗi khi mẹ bảo mẹ sẽ may quần áo mới cho tôi là tôi lại háo hức lắm, đên khi mẹ may xong thì thích đến nỗi cứ bộ ấy khô là lại mặc. Tôi còn đặc biệt thích mặc lại quần áo của chị, cái gì của chị, tôi cũng đều thích dù nó cũ đến sắp rách rồi. Mẹ cười hiền hay trêu tôi toàn “cũ người mới ta”…
Ngày xưa ấy là ngày mà cả nhà có mỗi một cái xe đạp cào cào bố tôi dùng để đi làm. Mẹ tôi thì toàn xin nhận hàng về may tại nhà để còn lo đồng áng, cơm nước và chăm sóc con cái. Nhớ những ngày ấy chẳng phải vi vu trên chiếc xe máy như bây giờ, tôi nhớ những lúc được bố đèo đi học trên chiếc xe đạp kì cạch dưới trời nắng oi bức đến trường. Những vòng bánh xe quay đều đều theo những câu chuyện bố kể khi đèo tôi vì sợ tôi ngủ gật đằng sau thì ngã mất. Những vòng quay ấy cứ quay đều đều thật yên bình và nhẹ nhàng, những vòng bánh lăn qua từng con đường theo tháng năm chúng tôi khôn lớn… Thấm thoắt cũng hai mươi tư năm trôi qua, bố mẹ tôi tích góp, dành dụm ấy vậy mà xây được hẳn căn nhà tầng rộng rãi, tôi thấy phục bố mẹ tôi quá. Chị tôi giờ đã ra trường đi làm, còn tôi thì đang học đại học. Nghĩ lại ngày xưa thấy vừa ngọt vừa đắng…
Tôi nhai nốt miếng cơm trong miệng rồi trả lời bố: “Nhà nghèo nhưng bọn con chẳng phải khổ giây phút nào cả, chỉ thương bố mẹ ngày ấy vất vả để tụi con được đầy đủ. Cả bố cả mẹ đều gầy giơ xương mà con thì vẫn béo ú..”.
Mẹ tôi cười xòa: “Bố mẹ có đi làm vất vả, lăn lộn cũng chẳng thấy khổ tí nào. Vì bố mẹ có hai cô con gái học giỏi, giờ thì đều đỗ đại học, đấy là hạnh phúc nhất rồi.” Hai chị em tôi nhìn nhau cười không nói. Tôi tiếp tục ăn cơm, gắp miếng thịt bỏ vào miệng rồi nghĩ: “Ngày xưa ăn cà muối cũng thấy ngon như ăn thịt vậy.”…
Vậy đấy, hạnh phúc chẳng phải điều gì cao sang, chẳng cần nhà cao của rộng, với tôi hạnh phúc đơn giản là được sống trong một mái ấm gia đình, có mẹ, có bố luôn yêu thương hai đứa con hết mực. Dù có thiếu thốn nhưng đó lại là những hạnh phúc bình dị mà có lẽ nhiều người chưa từng được trải qua. Gia đình chính là hạnh phúc vô tận trong tôi!
- Kem Chanh
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.



