Đường về nhà trong tim
2021-11-05 01:18
Tác giả:
Thuý Võ
blogradio.vn - Tôi tin rằng khi chúng đi trở nên tốt đẹp hơn thì nỗi nhớ cũng trở nên tốt đẹp hơn và đường về nhà sẽ nhẹ nhàng và tươi vui hơn.
***
Thường thì người ta phải đi xa bao nhiêu, bao lâu thì mới cảm thấy nhớ nhà? Có những người đặt chân đến bật cửa đã miên man nỗi nhớ. Có những người bươn chải nơi xứ người nửa cuộc đời chợt ngẩng đầu nhìn thấy máy bay lòng chợt nhớ quê nhà. Có những người dù có ở đâu, có đang trở về hay đang đứng dưới hiên nhà cũng chưa thôi nỗi nhớ.
Nhà là một điều gì đó khó có thể định nghĩa một cách chính xác được. Với tôi nhà là bến đỗ cuối cùng, là nơi mà dù tôi có vấp ngã, thất bại hay nản lòng cũng sẵn sàng dang tay ôm lấy tôi. Nhà không đơn thuần chỉ là vật chất hữu hình mà là cảm nhận, là kí ức, là tình yêu dung dưỡng mà thành.
Tôi đã rời quê hương lên Sài Gòn 8 năm để học tập và làm việc nhưng chưa bao giờ tôi thôi nhớ nhà. Nỗi nhớ ấy tồn tại với nhiều hình dáng khác nhau, khi mơ hồ len lỏi vào cuộc sống thường ngày, khi mãnh liệt bùng lên khiến tôi muốn chạy ngay về nhà. Do đại dịch Covid-19 tôi kẹt lại Sài Gòn suốt 7 tháng. Tôi phải thích nghi với việc chỉ quanh quẩn với bốn bức tường trong phòng trọ cộng với bóng ma mang tên deadline đang nhấn chìm tôi với một núi áp lực.
Phải chăng khi người ta yếu lòng người ta hay muốn dựa dẫm vào một ai đó , một nơi nào đó không? Phải chăng khi không gian trở nên tĩnh lặng thì nỗi nhớ nhà đột nhiên cất lời thiết tha. Tôi nhớ không gian yên bình ấy. Tôi nhớ cái cảm giác nằm võng đu đưa đọc những quyển sách mình thích. Tôi nhớ những buổi chiều dạo quanh vườn nhà nghe lũ con nít quanh xóm cười đùa.
Dù tôi biết rằng mọi thứ đã không còn như trước kia, có những kỉ niệm chỉ còn trong hồi ức, có những niềm vui chỉ đến một lần. Dù tôi đã không còn là tôi của những năm tháng vô tư, hồn nhiên nữa. Tôi vẫn luôn muốn về nhà, không phải như một cuộc chạy trốn khỏi sự bế tắc, mà là về để được ủi an, để cảm nhận mọi thứ bằng một con người mới hơn. Vì thế, tôi học cách thích nghi cuộc sống hiện tại một cách chậm rãi và có kế hoạch hơn. Tôi tập trung giải quyết công việc vào những khung giờ cố định thường sẽ trùng với thời gian làm việc tại công ty và dành khoảng thời gian còn lại để làm những gì mình thích.
Tôi đọc sách nhiều hơn không những ở các thể loại ưa thích mà còn khám phá nhiều thể loại mà chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ thử. Tôi học vẽ và đan móc. Tôi đã vẽ những tấm thiệp nhỏ xinh và móc những móc khóa dễ thương để tặng bạn bè ngày gặp lại. Tôi ngắm nhìn thế giới và con người xung quanh, cảm nhận nhịp sống chậm rãi và sâu sắc hơn. Tôi nhìn lại bản thân mình, thừa nhận những thiếu sót và yêu thương bản thân. Tôi học được rằng mọi thứ xảy ra điều có lý do của nó và việc của ta là chấp nhận và thích nghi.
Trong hoàn cảnh đại dịch Covid-19 đã cướp đi sinh mạnh của biết bao người, khiến nhiều người lâm vào cảnh khó khăn do mất đi nguồn kinh tế. Chúng ta mất đi những nhu cầu công dân đơn giản nhất nhưng chúng ta đã để lại những nhu cầu ấy phía sau vì sự an toàn cho bản thân, gia đình và cộng đồng. Dù thực tại có đau thương, đen tối đến thế nào thì tôi tin vẫn luôn có những tấm lòng tốt đẹp soi sáng từ nơi tăm tối nhất.
Cuộc đời luôn có những hi vọng, chúng ta là những con người bình thường nhưng cũng đầy diệu kỳ đúng không? Rồi đại dịch sẽ qua đi, biết bao con tim xa xứ sẽ trở về nhà của mình, mọi điều tồi tệ sẽ chỉ còn là bài học quý giá. Rồi chúng ta sẽ lại bước tiếp trên con đường hoàn thiện bản thân. Tôi tin rằng khi chúng đi trở nên tốt đẹp hơn thì nỗi nhớ cũng trở nên tốt đẹp hơn và đường về nhà sẽ nhẹ nhàng và tươi vui hơn.
© Thúy Võ - blogradio.vn
Xem thêm: Sau những ngày giãn cách, tôi thèm về nhà | Radio Tâm sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.





