Phát thanh xúc cảm của bạn !

Dừng chân lại nơi này

2015-08-25 01:00

Tác giả:


blogradio.vn - Thị xã nhỏ yên bình của anh, thị xã nhỏ thân thương của em, em phải gặp anh, cho dù thế nào đi nữa. Chẳng phải em đã phải mất bao nhiêu công đấu tranh để dừng chân lại nơi này, lẽ nào…Hạnh phúc em đã để tuột khỏi tay từ hơn mười năm trước, dù đã muộn rồi, em cũng không thể để nó ra đi lần nữa.

***

Nhận chiếc chìa khóa phòng nghỉ từ tay cô phục vụ, khép cửa phòng lại, việc đầu tiên là Liên đến mở toang cánh cửa sổ nhìn ra sông. Gió từ bên ngoài ùa vào lồng lộng. Mặt sông loang loáng ánh đèn từ trên cầu hắt xuống. Phía xa xa, ngọn núi in hình tối sẫm, thỉnh thoảng lại lấp lánh những đốm sáng như những vì sao rơi trên mặt nước. Một hồi còi dài báo hiệu đoàn tàu hỏa sắp chạy qua cầu. Tiếng loài chim ăn đêm giật mình kêu hoảng hốt.

Đã lâu rồi, Liên mới về lại nơi này. Đi công tác qua thì nhiều, nhưng không lần nào cô dừng lại. Vội vàng cũng có nhưng chủ yếu là vì cô sợ phải nhớ lại những chuyện đã qua. Lần này về đây là có lí do. Tòa soạn giao cho cô viết một bài về sự phát triển của du lịch địa phương. Còn một lí do nữa mà thực sự cô cũng không dám thú nhận với chính lòng mình.

“Dạo này anh còn để tóc húi cua không?”

“Em đang xem lại ảnh đấy à. Anh bây giờ là ông cụ rồi, đầu tóc nghiêm chỉnh lắm. ”

Tin nhắn cuối cùng của anh, cũng là dòng tin duy nhất Liên giữ yên trong điện thoại suốt mấy năm trời. Thỉnh thoảng cô lại mở ra xem rồi lại cười một mình. Trong tâm trí của Liên mãi vẫn in sâu hình ảnh anh đứng trước cô, hai tay cứ vò vò cái đầu cạo trọc, còn nét mặt vừa như ngượng ngập vừa như hối lỗi của một đứa trẻ sợ bị mẹ mắng.

kỷ niệm

“Chẳng hiểu sao hôm qua anh đen thế, thua liên tục. ”

“Á à, tội đánh bài còn to hơn. Ai cho anh bài bạc?”

Vừa nói Liên vừa đuổi theo anh gõ cốc cốc lên cái đầu cạo trọc... Thế mà về sau anh nghe lời Liên, luôn để kiểu tóc húi cua, trông anh phong trần hơn, mạnh mẽ hơn...Không biết anh bây giờ thế nào nhỉ? - Liên mỉm cười một mình - Gần chục năm trời đã trôi qua, anh có còn lại chút gì của ngày xưa không?

Gió sông cuồn cuộn trên những tấm rèm. Liên muốn xuống phố. Buổi chiều lúc xe chạy qua con đường chính vào thành phố, cô đã định xuống đi bộ. Con đường vẫn y như trong tâm trí của Liên mười hai năm về trước. Lần đó, anh đưa cô về quê chơi đúng vào dịp nghỉ hè. Hoa bằng lăng nở tím ngắt trên đường phố. Anh bảo bọn anh ngày trước có lần rủ nhau bẻ quả bằng lăng ăn thử. Vị quả chát xít trong miệng mà không đứa nào chịu nhận là mình ngốc, cứ gật gù “ăn được”. Lớp anh là lớp chuyên Lý, đến hơn hai phần ba là con trai nhưng đứa nào cũng lãng mạn. Có đứa đang giữa giờ học ngồi ngẩn ngơ nhìn ra sân trường lá xà cừ rụng vàng rực theo mỗi cơn gió, thốt lên “đẹp chưa kìa” làm cho cả lớp được một trận cười nghiêng ngả.

“Lúc học cấp ba, anh đã tơ vương bóng hồng nào chưa?”

“Dĩ nhiên là chưa. Vì anh biết sẽ được gặp em mà.”

“Đừng khoác lác, em biết thừa, có cái cô lớp Văn ngày xưa thích anh, giờ thỉnh thoảng vẫn tìm gặp còn gì”.

Anh bảo chỉ là tình cảm trẻ con vậy thôi nhưng sao Liên vẫn cảm thấy ấm ức. Anh đưa Liên đi hết những con đường rợp bóng cây trong phố. “Ngày trước anh thường đạp xe tha thẩn hết đường nọ sang phố kia. Người ta thì kêu ca cái thị xã này quá nhỏ, quá nghèo, tìm khắp các ngóc ngách cũng không ra một cái nhà nào đến sáu tầng. Nhưng anh thì lại thấy rất yêu cái nhỏ bé, bình yên nơi đây. Anh thích nhìn những ngôi nhà nhỏ nằm râm mát dưới bóng cây xanh. Ừ, mà anh rất thích những giàn hoa giấy trồng trước hiên nhà. Lá thì rất xanh, hoa thì rất tím và những bông hoa rụng trên mặt đất cứ khiến người ta bâng khuâng...”.

Chàng trai trực ở quầy lễ tân như nhận ra ý định của Liên, lễ phép hỏi:

- Chị muốn ra ngoài phải không ạ? Chị có cần gọi xe không?

- Cám ơn em, tôi chỉ muốn dạo bộ một chút thôi.

- Dạ, thế thì chị đi cẩn thận. Ở đây an ninh tốt lắm nhưng chị cũng đừng nên đi khuya quá nhé!

Rồi như chợt nhớ ra chàng trai cúi xuống ngăn tủ, lấy ra một chiếc ô gấp gọn đưa cho Liên.

- Trời có vẻ như sắp mưa đấy chị ạ. Chị cầm theo cái này kẻo ướt.

Cử chỉ vồn vã chu đáo của chàng trai khiến cho Liên cảm thấy vui vui. Cô chợt nhớ ngày xưa có lần anh bảo đặc trưng tính cách con người quê anh là tình cảm nhưng an phận, chẳng mấy người làm nên được nghiệp lớn. Không lẽ cũng vì nhiều tình cảm mà anh rời bỏ cô để trở về với thị xã tỉnh lẻ này? Hai người đã có rất nhiều kỉ niệm gắn bó. Cô đã tưởng chừng có thể giữ anh bên cạnh mãi mãi. Thế mà cuối cùng, nhìn vào mắt cô, anh nói: “Em có bằng lòng rời bỏ thành phố này để về quê với anh không?” Liên đã không đủ can đảm, bởi cô còn quá nhiều ràng buộc, nhiều dự định cho tương lai. Ngày chia tay, Liên không khóc. Tâm trí cô còn ngập trong những suy nghĩ oán trách, giận hờn. Cho đến khi, cô chợt nhận ra bên cạnh mình không còn anh nữa thì cô hoảng hốt thực sự. Anh đã rời bỏ cô. Anh trở về thị xã nhỏ bé của mình, chấp nhận làm một kĩ sư bình thường trong một nhà máy điện. Liên biết dù yêu cô nhưng với anh nghĩa vụ làm con lớn hơn nhiều. Mẹ anh không còn nữa và cha thì chỉ có một mình.

- Cô gái, có ngồi xích lô dạo phố không?

Liên mỉm cười, lắc đầu từ chối người đạp xích lô. Cô muốn được đặt chân lên những con đường.

Con đường sáng bừng dưới ánh đèn vàng. Những bông bằng lăng, ban ngày tím ngắt giờ sẫm lại dưới ánh đèn đường. Một chùm quả non lòa xòa. Liên đưa tay khẽ hái một quả. Nụ cười của anh bừng lên trước mặt. “Em ăn thử đi, ngon lắm đấy!” Anh à, lại một mùa hoa bằng lăng nữa rồi này. Em đã trở về đây…

em tìm anh

- Cô gái, nghỉ chân uống nước đã nhé.

Thấy Liên dừng lại bên gốc cây, người phụ nữ bán hàng nước đon đả mời. Nhìn dáng vẻ phúc hậu của chị, Liên mỉm cười ngồi xuống.

- Cô chắc không phải người ở đây? - Chị hàng nước vừa pha cho Liên ly nước chanh tươi vừa gợi chuyện.

- Sao chị lại nghĩ thế? Em có gì không giống với người ở đây sao?

- Không, nhưng tôi cảm thấy thế. Cái điệu cô vừa đi vừa ngắm cây ngắm phố ấy mà.

Liên bật cười. Cô chợt nghĩ đến anh chàng mơ mộng ngồi ngắm lá xà cừ vàng rực trong câu chuyện của anh. Cái anh chàng đó không biết bây giờ làm nghề gì nhỉ?

- Cô à, ở xa về đã đi thăm thú đâu chưa? Quê tôi giờ có nhiều chỗ đáng đi lắm, hang động cũng đẹp, chùa chiền cũng thiêng... Tôi cũng đi nhiều nơi rồi nhưng thấy ở đây nhiều công trình hoành tráng thật. - Thấy Liên ngồi tư lự, chị chuyển giọng - Cô có quen ai ở đây không? Đi chơi mà có một mình thì hơi buồn.

Nhận thấy vẻ quan tâm vồn vã của người bán hàng, Liên cười cười: “Em đi cùng chồng chị ạ. Nhà em mệt nên ở lại khách sạn.” Sợ chị ta hỏi thêm, Liên lấy cớ, trả tiền rồi đi.

Phố xá ban đêm chủ yếu là các đôi tình nhân. Họ ngồi gần gũi trên xe, chạy chầm chậm trên đường. Nhìn các cô gái nũng nịu áp mặt lên vai người yêu, tự dưng Liên cảm thấy sao mình già đến thế. Hình như đã rất lâu rồi, từ ngày anh ra đi, Liên không gần gũi ai cả. Ở tòa soạn, người bằng tuổi cô mà chưa chồng con cũng nhiều nhưng không ai giống Liên, không người kề cạnh. Các chị lớn tuổi thì bảo kén vừa thôi. Các cô gái trẻ thì bảo chị còn đứng đấy thì ai dám bước qua. Mấy anh chàng cùng ban thì bảo cô em này có vấn đề gì về sức khỏe không, để các anh kiểm tra giúp đỡ. Nghe mọi người nói vậy, cô cũng chỉ biết cười trừ. Sự ám ảnh của giấc mơ hạnh phúc cùng anh quá lớn, đã bao năm mà Liên không đủ dũng cảm vượt qua.

dừng chân

Anh à, mười năm trước, em cùng anh tay trong tay đi trên con đường này. Bàn tay anh ấm áp dắt em qua đường như người anh trai dắt em gái nhỏ. Anh đáng tin cậy biết bao, người đàn ông luôn mang lại cho em cảm giác bình yên và tin tưởng. Em ngỡ đã có một bến đỗ an toàn cho cuộc đời mình. Thế mà vì cớ gì mà em để anh bước ra khỏi cuộc đời mình dễ dàng như vậy? Tuổi trẻ nông nổi, nhiều giận hờn. Giờ ân hận thì đã muộn mất rồi. Đã bằng ấy năm trời, một phần ba tuổi đời của em còn gì, thế mà không thể nào lãng quên được. Anh đã có một gia đình, còn em, vẫn lang thang trên con đường hạnh phúc. Lần nào đi qua thành phố này, em cũng muốn dừng lại. Nhưng rồi chưa bao giờ em bước chân xuống con đường ấy, con đường kỉ niệm của hai ta. Em biết em đã là một người thừa trong cuộc sống của anh. Bên cạnh anh là một cô giáo, cái cô gái lớp Văn ngày trước. Em không dám nghĩ em và cô ấy, anh yêu ai hơn ai. Nhưng em vẫn thấy thật buồn. Cho dù ý nghĩ về trái tim, về tình yên đầu tiên có xoa dịu đôi chút muộn phiền nhưng thực tế hiển hiện trong hình dung của em, cái con người bằng xương bằng thịt, ánh mắt nụ cười ấy giờ đây đâu có một chút nào là sở hữu của em nữa. Anh đâu còn là của em kể cả trong ý nghĩ.

- Chị gái cô đơn ơi! Có muốn đi chơi cùng bọn em không?

Mấy chàng trai trẻ ào qua, buông lời chòng ghẹo. Liên mỉm cười hiền lành. Sự trẻ trung của họ lại làm cho cô nhớ đến anh hơn. Anh bây giờ thế nào nhỉ, chắc cũng sắp thành một ông già rồi. Hơn chục năm anh đâu còn là một chàng trai trẻ trung đáng yêu nữa. Hẳn thế, phố xá còn thay đổi nữa là…

Liên bật cười trong ý nghĩ tìm cách xoa dịu mình. Nhưng trong lòng thì nhói đau. Người bạn cũ cho biết hoàn cảnh trớ trêu của anh hiện giờ. Sau khi cha anh mất đi, người phụ nữ của anh cũng đã đi theo cái gọi là tình yêu đích thực của cô ấy rồi. Chỉ còn lại anh và đứa nhỏ. Anh là người sống tình cảm, có phần hơi yếu đuối, anh chịu đựng điều đó như thế nào nhỉ? Cảm giác thương xót trào dâng át cả nỗi vui mừng của một người cuối cùng đã cảm thấy hả cơn giận dỗi. Cô đã có cảm giác vui mừng khi nghe tin anh bị phản bội nhưng khi nhắm mắt lại hình dung về cuộc sống của anh thì cô lại không cầm được lòng mình, chỉ muốn ngay lập tức lên đường, lập tức đến bên anh.

Dưới ánh đèn đường, dòng người xe đã thưa thớt. Mới gần mười giờ đêm. Thị xã nhỏ yên bình của anh, thị xã nhỏ thân thương của em, em phải gặp anh, cho dù thế nào đi nữa. Chẳng phải em đã phải mất bao nhiêu công đấu tranh để dừng chân lại nơi này, lẽ nào…Hạnh phúc em đã để tuột khỏi tay từ hơn mười năm trước, dù đã muộn rồi, em cũng không thể để nó ra đi lần nữa.

Lấy một hơi thở thật sâu, cảm thấy thật rõ trong luồng khí ấm áp có lẫn mùi hoa ngòn ngọt, Liên bước nhanh trên con phố nhỏ. Ngôi nhà cuối phố, ngôi nhà có giàn hoa giấy, vẫn sáng ánh đèn.

© Điệp An – blogradio.vn

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

yeublogviet

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn ngày mai trở về

Hẹn ngày mai trở về

Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?

 Giấc mơ ở bên kia biển

Giấc mơ ở bên kia biển

Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.

Phía sau rực rỡ

Phía sau rực rỡ

Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.

back to top