Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đồng Tháp – nơi có những bước chân trưởng thành

2018-05-24 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Đồng Tháp ngày tôi đi vẫn đẹp như ngày tôi đã đến. Lòng người vẫn vậy, xanh cả những tin yêu và hi vọng. Dòng Kỳ Son vẫn chảy, dịu dàng kì lạ như tấm lòng người miền Tây chân phương. Trái tim người chiến sĩ vẫn đập từng nhịp, nóng hổi, rộn ràng giai điệu tuổi trẻ. Nhưng có biết không, ở những điều giản đơn ấy, đã có một tình quân dân đậm nghĩa thâm tình.

***

blog radio, Đồng Tháp – nơi có những bước chân trưởng thành

Chúng tôi là những sinh viên tình nguyện, khoác trên mình màu xanh của tình yêu đất nước và sứ mệnh giữ gìn núi sông; cũng mang cả màu xanh trời của tuổi trẻ đầy hoài bão, khao khát được đi, được cống hiến và được trưởng thành. Trong chiến dịch Hành quân xanh năm 2017, chúng tôi có dịp dừng chân tại vùng đất sen hồng Đồng Tháp. Tập thể lớp tôi được phân đến xã Ba Sao – một xã xa xôi nhất của Đồng Tháp, nơi người dân còn nghèo và còn gặp nhiều khó khăn. Ở đó, chúng tôi đã có hành trình của 21 ngày được sống, được trải nghiệm, được gần gũi với nhân dân, được hiểu và yêu hơn màu xanh áo lính và màu xanh dân tộc.

Tôi sẽ không viết nhiều về những ngày đầu còn bỡ ngỡ, xa lạ, e dè khi mới được tiếp xúc với người dân. Bởi khoảnh khắc đó trôi đi rất vội khi niềm hồ hởi và lòng hiếu khách của những người con vùng sông nước đã kéo chúng tôi trở lại đúng như bản chất gần gũi, dễ thân, dễ quen. Lúc ấy, bỗng thấy trong lòng trào dâng một niềm sống kì lạ. Ba Sao trở thành nhà, cô chú trở thành cha mẹ, đồng đội trở thành anh em, những bé con trở thành những người bạn tí hon, những bữa ăn trở thành bữa cơm gia đình... và những khám phá về miền Tây trở thành một niềm vui thích kì diệu đối với chúng tôi, nhất là những người lần đầu ghé chân đến nơi này.

Tôi chỉ muốn dành ngòi bút của mình để viết và viết thật nhiều về những nghĩa tình xinh đẹp mà có lẽ cả đời này, tôi và chúng tôi sẽ không bao giờ quên được. Tình giữa người dân với người lính, tình giữa người con với quê hương non nước.

blog radio, Đồng Tháp – nơi có những bước chân trưởng thành

Mọi người ở đây rất quan tâm và gần gũi chúng tôi. Những câu hỏi giản đơn: “Có hợp khẩu vị không con?”, “Có gì không thoải mái không con?”... theo một cách nào đó đã nối kết những con người xa lạ. Có hôm, tôi mày mò ngồi khâu vá cái áo, cái quần bị rách. Cô Út về thấy thế hỏi ngay: “Đang làm cái gì đó, đưa đây cô khâu cho nè”. Từng đường kim mũi chỉ gắn kết những xấp vải nhưng ngay trong tâm thức của tôi, và tôi biết cả của cô Út nữa, là sự gắn kết của một tình dân lính đậm đà. Điều ấy làm cho chúng tôi, những sinh viên phải sống và học tập xa gia đình nhìn thấy gia đình mình hiện ra ngay trước mắt, có cả những thích thú, có cả những xúc động, có cả những băn khoăn. Nhưng hơn cả thế, tôi thấy yêu thương họ vô cùng.

Chúng tôi hiểu được rằng, trong hành trình này, mình đi để được gần gũi và giúp đỡ quần chúng nhân dân, đi để vẽ lại bức chân dung người chiến sĩ công an cao đẹp hơn trong mắt họ. Chúng tôi, đã dùng hết sức trẻ, sức khỏe, tin yêu và khát vọng để được cống hiến cho vùng đất thanh bình này.

Những giờ dãi nắng dầm mưa rong cây, sửa đường. Những ngày rền vang câu hò: “1 2 3 dựng lên” để xây dựng những ngôi nhà nghĩa tình. Những xúc động lắng đọng khi tiếp xúc với những em nhỏ nghèo nhưng hiếu học, những gia đình chính sách có công với cách mạng, với dân tộc. Những suy nghĩ xa xăm của chúng tôi khi nghe anh Tân – Bí thư xã đoàn Ba Sao tâm sự: “Ba Sao còn nghèo, người dân sống chủ yếu bằng nông nghiệp. Lúa gạo mênh mông nhưng lại phụ thuộc nhiều vào thiên nhiên. Mây năm nay, lũ đã ít dâng, chứ trước đây, cứ đến mùa lũ là trời và đất trắng xóa, gây nhiều khó khăn cho đời sống của người dân.”

Tôi biết mỗi đứa chúng tôi khi nghe điều ấy đều theo đuổi những suy nghĩ của riêng mình. Nhưng sau những suy tư ấy là khao khát biết bao được được giúp đỡ, được gánh vác, được cùng người dân đi qua những khó khăn của đời sống thường nhật, được góp chút sức lực nhỏ bé làm cho quê hương Đồng Tháp đẹp hơn, người dân Đồng Tháp giàu hơn, vùng đất sen hồng tươi mới này mạnh hơn.

Nhiệt tình, dễ thương, hào phóng, hiếu khách, giản dị...bao nhiêu cho đủ để nói về con người miền Tây. Họ đẹp như chính vùng đất của họ, như bạt ngàn lúa sớm, như đằm thắm con kênh, như màu hồng sen nở. Tôi thực sự ấn tượng mạnh mẽ về điều này. Dù bạn là ai, bạn đến từ đâu, bạn có yêu vùng đất này hay không...thì người Đồng Tháp vẫn dang tay mở lòng chào đón bạn bằng tất cả những gì họ có, bằng những nhiệt tình rực cháy trong ánh mắt. Cứ như thế, Đồng Tháp níu chân người đến, giữ chân người đi. Bởi thế, ghé rồi đâu muốn rời. Bởi thế, bịn rịn lúc chia xa.

blog radio, Đồng Tháp – nơi có những bước chân trưởng thành

Ảnh: Đội sinh viên tình nguyện xung kích

Đồng Tháp ngày tôi đi vẫn đẹp như ngày tôi đã đến. Lòng người vẫn vậy, xanh cả những tin yêu và hi vọng. Dòng Kỳ Son vẫn chảy, dịu dàng kì lạ như tấm lòng người miền Tây chân phương. Trái tim người chiến sĩ vẫn đập từng nhịp, nóng hổi, rộn ràng giai điệu tuổi trẻ. Nhưng có biết không, ở những điều giản đơn ấy, đã có một tình quân dân đậm nghĩa thâm tình.

Chiếc phà nặng trĩu chở những người chiến sĩ ra đi nhưng nó nhẹ nhàng lướt nhanh trên mạch kênh êm ái, như đã muốn khóc nhưng không để mình rơi lệ. Tình đã trao, nụ cười vẫn giữ, cả một niềm tin yêu khắc khoải thiết tha trong bầu ngực nóng hổi. Những ánh mắt vẫn dõi theo cho đến khi chỉ còn là những chấm nhỏ nhòe trong giọt nước xa xăm...

Chưa bao giờ như bây giờ, tôi thấm thía và thấu hiểu hơn cả, câu thơ muôn thuở vẫn luôn được nhắc nhở của Chế Lan Viên:

“Khi ta ở chỉ là nơi đất ở

Khi ta đi, đất bỗng hóa tâm hồn”

(Tiếng hát con tàu)

Đúng thế thật nhỉ, Đồng Tháp đã hóa thành cả tâm hồn người lính thanh tươi, trẻ trung cho những chặng dài ngày mai của hành trình đi, cống hiến và trưởng thành.

Đồng Tháp, ngày chia xa...

© Bảo Linh – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.

Em thương anh, anh à

Em thương anh, anh à

Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.

  Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.

back to top