Đơn giản thôi. Em yêu anh.
2014-03-04 00:15
Tác giả:
Yêu 24/7 - Anh nhẹ nhàng ôm vai cô, siết chặt bờ vai đưa cô qua dòng xe cộ đông đúc, cô thấy tim mình dường như tan chảy, bỗng dưng quay lại nhìn anh ngơ ngác: Sao giống áp tải tù nhân quá vậy? Hình như trên trời vẫn có một ánh sáng trong veo của một vì sao nào đó hắt xuống rất sáng, rất sáng trong cơn mưa phùn.
Tuyến xe bus lúc 6h tối đông hơn mọi khi, không khí chẳng ảm đạm như màu trời ngoài kia mà ấm áp hẳn lên bởi sự bịn rịn. Đôi lúc lại vang lên một vài lời trầm trồ hay tiếng cười vui của những đôi bàn tay đang đan vào nhau khi nghe một vài lời nhắn gửi thú vị nào đó trên kênh VOV giao thông. Lan thấy chạnh lòng. Cô thấy ganh tỵ với họ Tắc đường, thở dài ngao ngán và một chút thất vọng của những ai đó tay cầm một bó hồng và liên tục nhìn vào đồng hồ. Lan va phải một anh chàng khá đẹp trai đang cầm một bó hoa hình trái tim được gói một cách khá tinh tế và bắt mắt Lan cứ dán mắt vào mấy bó hoa mà: ước gì nó là của cô nhỉ cho đến khi anh chàng ấy gãi đầu gãi tai nói câu xin lỗi lần thứ hai . Cô nhoẻn miệng cười gương: Không sao.
Xe đi đến được nửa chặng đường, ngày hôm nay xe đi nhanh thế, mới thế mà đã lướt qua hàng trăm số nhà rồi, sao vậy nhỉ? Lan thấy mình như bị đơ, không biết mắt đang đờ đẫn nhìn vào cái gì nữa…Những kí ức cứ trượt qua trượt lại trước mặt, hình ảnh của ai đó bao trùm trong suy nghĩ của cô. Xe dập dếnh làm những kí ức ấy đứt nối, lên xuống theo một nhip điệu hết sức đặc biệt mà không một điệu nhảy cổ điển nào có thể làm được…

Những hình ảnh dần dần xuất hiện, từ nụ cười của anh đã hút hồn Lan ngay trong lần đầu gặp mặt ở ngày hội quản trị kinh doanh trong sân kí túc xá của trường, đến cái nắm tay, và nụ hôn ngọt ngào đầu tiên mà nó cảm nhận được. Anh đẹp trai, năng động, giỏi giang lại có tài ăn nói, là mẫu người mà bao cô gái mơ ước. Cái ý nghĩ anh sẽ là người yêu nó chưa bao giờ từng xuất hiện trong tâm thức. Lan thấy mình chỉ đơn giản là một cô gái bình dị và nghèo, chẳng có gì đặc biệt ngoài sự nhạy cảm và một đôi tai biêt lắng nghe, để trở thành một nơi đáng tin cậy cho người khác trút bầu tâm sự.
Lãng đãng chiều thu Hà Nội, trong cái lạnh, học về sự lạm phát của con tim. Dòng status vu vơ của Lan trên yahoo trong một chiều thu mưa lạnh. Cô nàng hội viên của hội những người đang online nhưng thích để invi cho nó bí ẩn hiếm khi sáng đèn, mà chỉ là hôm đó cô thích viết một status vu vơ nào đó…
Một tiếng buzz lớn réo lên từ màn hình, là anh chàng Tuấn: “Tỷ lệ lạm phát của con tim em là bao nhiêu phần trăm?”
Hoàng: “Đang nhớ ai hả em?”
Kiên: “Cho anh làm một phần trăm trong đó”.
Trong hàng chục người buzz đó chỉ có anh có một câu trả lời ấn tượng nhất: Sự lạm phát của con tim có phải là số lần tăng lên về nhịp đập của người đó không? C đang yêu hả?"
Một icon ngượng ngùng xuât hiện trên màn hình: Không.
Một biểu tuợng vui vẻ: Cho tớ cơ hội được không?
Lan không biết nhưng chính những ấn tượng như thế đã khiến cô thêm cảm mến người đó. Thực ra Lan biết mình là ai. Cô biết anh sẽ chẳng thuộc về cô như chính cô hiểu được, mình sẽ phải khổ vì yêu anh.
- Tớ là cô bé Lọ Lem chưa bao giờ tin vào câu chuyện cổ tích.
Sign out.
Offline message - Hoàng tử sẽ biến câu chuyện thành sự thật .
Quá khứ ám ảnh cô quá nhiều, cái thời đi học mà bị bạn bè xa lánh ấy cả một tuổi thơ không mấy hạnh phúc làm cô luôn khát khao một hơi ấm của tình thương, cô sợ sự xua đuổi, và ít nói lên nỗi lòng mình. Cô cô đơn trong chính ốc đảo của mình, bố mẹ thương yêu cô hết mực nhưng dường như cô không nhận ra điều đó, có những lúc chẳng thấy nhớ nhà, có những lúc cô thấy trái tim mình như một hòn đá chỉ biết sống cho riêng mình chẳng quan tâm đến cảm xúc của người khác. Cuộc sống thành thị cuốn cô đi trong một guồng quay vồn vã. Có những lúc cô dường như mất phương hướng. .Cho đến cái ngày cô và anh bắt đầu chơi một trò chơi vì cả hai người đều còn độc thân: Hợp đồng tình yêu.
Điều khoản cuối cùng đó là: Hợp đồng sẽ kết thúc khi một trong nguời đã có người yêu thật. Sự bận rộn, tận tụy chăm chỉ trong công việc và học tập của anh khiến cô nhìn lại chính mình và thấy mìh quá ư kém cỏi, cô muốn thay đổi, muốn cố gắng chỉn chu học tập và làm một cái gì đó ý nghĩa hơn. Anh cũng không còn nhiều thời gian lãng mạn và quan tâm đến cô như hồi mới yêu .Ừ nhỉ chỉ là một trò chơi, anh có thể yêu một ai đó và rời xa cô bất kì một lúc nào. Cô đã mất hàng giờ nghi hoặc để chỉ tim ra một câu trả lời cho một câu hỏi hết sức vớ vẩn: Đến bao giờ anh sẽ rời xa cô?
- Anh ghét nhất là ai không biết nghĩ về gia đình!
Câu nói của anh làm cô suy nghĩ rất nhiều, và trước cách ứng xử của anh, cô đã nhận ra điểm tựa tinh thần vững chắc nhất trong cuộc sống phải là gia đình chứ không phải là dựa vào một ai đó sẽ cho mình những cảm xúc lãng mạn yêu đương nhất thời. Cô không hề kiểm soát thời gian của anh hay một cái gì đó làm sở hữu cho riêng mình như cách một số cô gái khác vẫn thường hay làm. Vì cô biết, anh có thể ra đi bất cứ lúc nào.
Gần đến nơi rồi. giọng nói báo điểm dừng xe bus vang lên thật chậm và nhẹ làm lãng đãng những suy nghĩ trong cô. Một ngày kỉ niệm trước, anh không tặng quà cho cô chỉ gửi qua tin nhắn. Những dòng tin ít ỏi ấy được lưu trữ đến bây giờ, dẫu cho bộ nhớ bao lần đầy vì những tin nhắn khác. Cô đã phát khóc vì chờ anh mãi đến 20h mà không có tin nhắn rủ đi chơi. Cô ngồi lặng bên bó hoa 20 bông hồng của gã hàng xóm tặng, nước mắt tự dưng cứ chảy dài hai gò má, làm gã tưởng: Cô xúc động chết đi được vì tình cảm của hắn và cười thầm. Hoá ra anh còn bận làm cái chương trình cho câu lạc bộ của trường . Cái hôm nói chuyện với anh, anh chỉ cười trừ: Chả liên quan.

Cô đã thay đổi và tiến bộ hơn xưa. Cô biết yêu thương và trân trọng gia đình, học hành chăm chỉ và năng động hơn. Mỗi lần nhìn thấy cha mẹ vui vì mình đã biết nghĩ, đã trưởng thành hơn, thấy được sự thay đổi nhanh chóng của mình, đó là những khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong cuộc đời mà cô có được cô lại mỉm cười và nghĩ về anh. Cô không nói rằng, cô yêu anh đến mức nào vì cô biết, chẳng đề làm gì nếu cô chẳng làm được gì cho anh cả. Cô chỉ đột ngột xuất hiện như một sinh vật lạ nào đó nếu một ngày cô thấy anh bất ổn và gặp chuyện rắc rối, cô sẵn sàng ở bên anh lúc anh bấn loạn chỉ để an ủi, chỉ để anh biết,cô sẽ chẳng bao giờ rời xa anh trong những lúc anh cô đơn và bất lực nhất. Có một lần anh mất điện thoại, cô lặng lẽ đề một status: “Thay mặt đảng, chính phủ, lãnh đạo địa phương, hội đồng nhân dân, hội phụ nữ, hội cựu chiến binh nhân dân, đoàn thanh niên, tôi xin sâu sắc chia buồn với cái điện thoại của đồng chí, mong rằng chúng sớm trở lại với đồng chí. Đồng chí đừng buồn!”
Hai tay ôm túi quà, là một túi socola nóng hổi mà cô tỉ mẩn làm cả chiều phồng rộp cả tay vì khắc chữ: Đơn giản thôi. Em yêu anh. Cô bối rối nhận ra đã đến lúc phải xuống xe. Dù thế nào, dù buồn hay vui, cô cũng sẽ trao món quà này cho anh, cô biết mình làm một điều rất đường đột, không thông báo cho anh, cũng có thể anh đang ở một nơi nào đó không dành cho cô, cũng có thể giờ này anh đang hạnh phúc bên một ai đó. Nhưng điều quan trọng là cô đã đủ dũng cảm, thoát khỏi sự tự ti để nói với anh rằng: Cảm ơn anh, em yêu anh. Dù cô thấy mình thật ngốc!
Xe dừng lại, cô từ từ bước xuống xe, và quyết định chưa điện ngay cho anh mà đi lòng vòng thật chậm, bên cái nơi mà ngày xưa từng hò hẹn, liệu anh còn nhớ đến nó không nhỉ. Cô nhấn số: Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được
Hai tay bủn rủn, thực sự anh vẫn chưa xoá nick yahoo, remove facebook mà. tại sao nhỉ. Cô đi lang thang quanh đó, trời tối đen như mực, có mấy gã say rượu đang lảng vảng quanh đây. Cô sợ lắm, cô điên cuồng bấm số, vì thực ra trong đầu cô lúc này chỉ có anh, dẫu anh là người vô tâm nhất quả đất này thì vẫn là người mà cô tin tưởng: Thuê bao…
Cô rối lên và gào thét chạy biến đi đến một góc tường nào đó. Bờ đê lộng gió, con đường gốm sứ mềm mại và ẩn hiện dười ánh điện và cô chợt giật mình vì giữa làn xe đang chạy nhộn nhịp, có một ánh mắt đang hướng về phía mình, đôi mắt rất sáng, rất trong và đê mê nồng nàn: Anh!
- Anh đã lặng nhìn em từ phía xa. Anh xin lỗi. Lọ Lem !
Anh nhẹ nhàng ôm vai cô, siết chặt bờ vai đưa cô qua dòng xe cộ đông đúc, cô thấy tim mình dường như tan chảy, bỗng dưng quay lại nhìn anh ngơ ngác: Sao giống áp tải tù nhân quá vậy?
Hình như trên trời vẫn có một ánh sáng trong veo của một vì sao nào đó hắt xuống rất sáng, rất sáng trong cơn mưa phùn.
• Gửi từ Dương Bình Yên
Lời nhắn từ tác giả: Hình như tình yêu cũng giống như một phép nhiệm màu làm con người ta có thể thức tỉnh, thay đổi, sống tốt hơn bằng những hạnh phúc bất ngờ và niềm đau rất thật.
Tôi là một cơn gió đến từ vườn địa đàng muốn viết những câu truyện cổ tích giữa đời thường mang đến niềm tin và hạnh phúc trong cuộc sống.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.



