Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đôi mắt màu café

2014-03-23 00:32

Tác giả:


Bài viết tham dự tuyển tập: "Yêu thương đầu tiên": Để bình chọn cho bài viết này mời bạn like, share và để lại bình luận bằng plug-in mạng xã hội ngay dưới chân bài đăng. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Truyện Online - Cô phó mặc cho bàn tay mình nằm gọn trong tay anh. Một cảm giác ấm áp, bình yên. Cô mỉm cười hạnh phúc. Hóa ra tình yêu là như thế. Cái nắm tay thật chặt dưới một cơn mưa chiều, họ đang đi cùng nhau…


***
-    Cắt! Hôm nay chúng ta quay đến đây thôi. Ngày mai mọi người có mặt đúng giờ để chúng ta quay nốt cảnh còn lại!

Đạo diễn vừa nói xong, mọi người lục tục dọn dẹp hiện trường. Nếu bình thường, cô cũng nán lại tán gẫu vài câu nhưng vì tối nay, cô có tiết học Tiếng Anh ở trường, lại sắp trễ giờ nên cô chỉ kịp vẫy tay chào mọi người rồi vác balo đi nhanh ra trạm xe bus gần đó.

Một cơn mưa ở đâu ập xuống. Sài Gòn vẫn thế đấy, mưa nắng ẩm ương, bất chợt. Những ngày đầu mới vô, cô cũng vài lần bị cảm lạnh do ướt nước mưa bất thường. Cô chúa ghét mưa. Dưới mưa mọi thứ bỗng trở nên ủ dột, ẩm ướt, bám dính rất khó chịu. Cô vẫn nhớ ngày đầu tiên đi làm thủ tục nhập học, ngồi sau xe máy bà chị họ, từng hạt mưa cứ tấp thẳng vào mặt cô, vào mắt cô, đau, rát. Cô chỉ yêu màu nắng, ấm áp và chẳng làm đau ai. Trong balo cô lúc nào cũng có một cái ô đề phòng. Cho nên lúc này đây, khi mọi người chen chúc nhau cái mái vòm bé tí của trạm chờ xe bus thì cô lại bình thản bung chiếc ô của mình ra.

Cô thích thú nhìn những hạt nước mưa theo chiếc ô đua nhau rớt xuống, vỡ tan tành. Không biết chúng có bực mình gì không khi không làm cô ướt được nhỉ? Đang suy nghĩ vẫn vơ, cô có cảm giác vài giọt nước bắn lên chân mình. Ô bị thủng à? Rồi tiếp theo đó là cái gì âm ấm ngay bên cạnh cô. Hơi thở của ai đó, rất gần. Hơi hoảng, cô quay lại, một chàng trai với mái tóc ướt nhẹp, chiếc áo sơ mi trắng vì mưa mà dính vào người, anh ta cao hơn cô một cái đầu. Hình như cảm nhận được có ai đó nhìn mình, anh ta cũng quay đầu lại. Bốn mắt va vào nhau. Cô như bị hút vào đôi mắt ấy – đôi mắt màu café. Hai người cứ thế nhìn nhau một lúc lâu. Cô như đang muốn thu lại hình ảnh một vị khách không mời là anh. Còn anh như muốn thu lại hình ảnh một người tốt bất đắc dĩ là cô. Rồi không ai bảo ai, họ cùng quay mặt ra đường. Tuyệt nhiên, họ không nói câu gì.


đôi mắt màu café

Con đường nhòe nhoẹt trong làn mưa. Anh vò mạnh mái tóc làm nước mưa bắn vào mặt người bên cạnh. Cô chỉ “Á!” một tiếng rất nhỏ. Rất tự nhiên, anh lấy tay lau nhẹ những hạt nước mưa vô tình đó. Không xin lỗi. Không hỏi han. Giây phút bàn tay anh chạm vào má cô. Lạ lắm! Có một cái gì đó vừa thay đổi trong cô. Có một nhịp đập bị đánh cướp từ trái tim. Mặt cô nóng ran. Cái gì thế này? Một cơn gió tạt qua, cơn mưa nghiêng theo chiều gió. Chiếc ô không đủ cho hai người.  Né qua né lại, cuối cùng cả cô và anh đều bị ướt một phần vai áo. Rồi cũng rất tự nhiên, anh lấy tay kéo cô sát về phía mình. Bàn tay anh dang ra phía bên vai cô như thể anh nghĩ rằng làm vậy sẽ che được cả cơn mưa. Cô cười thầm vì suy nghĩ quá trẻ con của anh. Khoảng cách hai người đã sát nhau mất rồi và cô không có ý định xê dịch. Bình thường nếu có gã con trai nào đụng vào người cô thì cũng bị cô cho một cú đá. Đằng này, không những không tung chiêu mà cô còn cảm thấy thinh thích nữa chứ. Chết tiệt!

“Đánh anh ta đi Vân Phong ơi! Mày đi học võ để tự vệ với lũ con trai biến thái chứ có phải đứng im như phỗng cho người ta muốn làm gì làm đâu”. Nội tâm cắn xé dữ dội nhưng cô vẫn không động đậy. Chả giống cô tí nào! Bàn tay anh vẫn đặt hờ trên vai cô. Khoảng cách tối giản giữa hai người vẫn đang được duy trì. Và hình như không ai có ý định thay đổi tình thế. “Mặc kệ đi. Một lần này thôi. Giờ mà xê ra thì mình sẽ bị ướt mưa rồi tốn tiền thuốc nữa!” Ý nghĩ đó làm cô tự tin hơn hẳn. Dẫu vậy cô vẫn không ngăn được trái tim mình đang đâp nhanh như đánh trống chào mừng. Bus số 8 từ xa chạy tới. Thật lòng cô cảm thấy một cái gì đó tiêng tiếc, cô muốn kéo dài giây phút được ở bên cạnh một người xa lạ là anh.

-    Cô bé về không?

Tiếng chú phụ xe làm cô luống cuống.

-    Ơ! Dạ có ạ!

“Chiếc ô? Giờ sao?” – Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu. Nhìn anh chàng đang ướt sũng một bên vai áo, nghĩ đến hành động lúc nãy anh ta lấy tay che mưa cho mình, cô chậc lưỡi: “Thôi thì làm từ thiện vậy.” Rồi cô vội vàng leo lên xe. Hai người vẫn chưa nói với nhau lời nào. Chiếc xe lăn bánh. Anh đưa mắt nhìn theo bóng cô gái khuất vội trước mặt mình.

Két! Tiếng xe phanh đột ngột trước mặt làm anh giật bắn người. Chưa kịp hiểu điều gì thì đã thấy cô gái lúc nãy đứng trước mặt anh. Là thật. Cô nói nhỏ vào tai anh:

-    Ngày mai 8 giờ tôi quay ở đây. Anh nhớ mang ô trả tôi nhé! Chiếc ô kỷ niệm của tôi đó, tôi quý nó lắm!

Nói rồi cô chạy biến trong làn mưa. Vội vàng như cái cách cô vừa xuất hiện cách đây chưa đầy một phút. Anh bần thần cả người. Lắc nhẹ đầu, một buổi chiều bình thường mà không bình thường của anh. Vẫy một chiếc taxi đang chạy đến, anh chui tọt vào xe như tránh né cơn mưa. Cô gái ấy đi rồi, anh cũng nên đi thôi! Chiếc taxi lao đi vun vút trong cơn mưa chiều trắng xóa…

Ngồi trên xe, nhìn từng hạt nước mưa chảy thành dòng bên ngoài ô cửa kính. Cô bâng quơ nghĩ về người đang cầm chiếc ô của mình. Anh ta có bị ướt không nhỉ? Anh ta lên xe chưa?  Rồi cô cốc nhẹ đầu mình, anh ta có làm sao thì cũng đâu liên quan gì đến cô đâu. Sao cô lại nghĩ về anh cơ chứ? Chắc cô bị cảm nước mưa mất rồi. Dù lí trí đã cố ngụy biện cho trái tim nhưng cô không thể không thừa nhận rằng cô đang lởn vởn những suy nghĩ về anh. Không biết mai anh ta có mang ô trả cô không? Thực lòng cô rất mong là anh sẽ đến. Cô rất muốn lại nhìn thấy đôi mắt màu café ấy.

-    Cắt!

Mọi người thở phào nhẹ nhõm. Cảnh quay cuối cùng cũng đã xong. Cô lật đật chạy nhanh ra trạm xe bus. Cô đang mong gặp lại ai đó. Nhưng cô vẫn đủ tỉnh táo để nhắc nhở bản thân rằng có thể anh ta sẽ không đến. Người ta vẫn luôn bận rộn với cuộc sống của mình và họ có cái quyền được quên những điều nhỏ nhặt không cần thiết. Chiếc ô bé tí của cô càng không phải là cái gì quá to tát để anh ta bận lòng. Nhưng con gái mà, dù có cố tỏ ra cố chấp, thờ ơ đến mấy thì vẫn ấp ủ cho mình những đợi chờ, mong ngóng. Cái dáng vẻ vội vàng của cô đã tố cáo tất cả.

Trạm xe bus có rất nhiều người đang chờ xe, lác đác vài người đi bộ trên vỉa hè, phố xá vẫn còi xe inh ỏi. Nhưng không thấy đôi mắt màu café, bởi vậy mà cô thấy trống trải trong lòng. Chắc anh ta bận, có thể anh quên hoặc chẳng thèm nhớ một cơn mưa lãng xẹt.

Xe bus 8 đi tới, một suy nghĩ xẹt ngang qua đầu: “Hay là anh ta đang đến?”. Chú tài xế hất mặt nhìn cô, cô nhẹ nhàng lắc đầu. Cô đang chờ một người. Rồi xe bus 8 lại tới, lại lắc đầu… Cứ thế, cô chẳng biết bao nhiêu chiếc bus đã ghé trạm, bao nhiêu lượt khách đã đi về. Họ vội vã lên xe, vội vã xuống xe, chẳng ai chờ ai giữa cái nắng trưa oi bức. Còn cô, cô đang chờ gì thế này? Ngày trước mỗi lần xem phim thấy mấy cảnh tương tự, cô toàn chửi những cô gái ấy ngu ngốc, đi chờ một điều không bao giờ đến. Không ngờ hôm nay, cô lại diễn vai ấy, diễn rất thật. Bus số 8 dừng trước mặt, lần này cô sẽ không chờ ai nữa.

Cuộc sống của cô vẫn tiếp diễn như thế, đi học, đi làm, viết lách, đi quay. Nhưng hình như đã có một thiên thạch va vào làm xô lệch quỹ đạo ấy. Có một cái gì đó bị xáo trộn, đó là anh, là đôi mắt màu café. Cô cứ như bị thôi miên vào đôi mắt ấy, đến nỗi khi nhìn lại thì phần mở đầu một câu chuyện bị xóa sạch khi nào không hay. Và ngón tay trỏ của cô thì đang ở nút delete của keyboar. Cô thở dài, ngán ngẩm với chính bản thân mình. Cô chưa bao giờ tin vào thứ tình yêu sét đánh. Với cô, người ta gặp nhau, trải qua bao lắc lư của sóng tình mà họ vẫn ở bên nhau thì khi đó mới là yêu. Còn chỉ đơn giản là lướt qua nhau, vài câu tán tỉnh sáo rỗng có chăng cũng chỉ là một chút cảm giác. Rồi sẽ hết, cuộc đời này vẫn mãi mãi là sự tiếp nối của đến và đi. Cô – một cô gái không có niềm tin vào tình yêu. Vậy thì rốt cuộc cô đang rơi vào trạng thái gì thế này? Cô đã cố gắng hết sức để tống khứ đôi mắt màu café ấy ra khỏi bộ nhớ của mình nhưng bất lực. Thì ra cố tình quên một cái gì đó chỉ làm bản thân dễ dàng phát cáu với mọi thứ, bởi đơn giản như người ta vẫn thường nói: cố quên thì càng nhớ. Thế là cô đành bỏ mặc, chả thèm quên nữa. Bỏ mặc cho đôi mắt màu café và hình ảnh chàng trai ấy ngang nhiên đi hoang trong suy nghĩ của mình.

***
Công viên chiều cuối tuần đông hơn bình thường, người ta đi bộ thể dục, đi dạo hít thở không khí trong lành, họ gặp nhau và nói vài ba câu chuyện. Dưới chân ghế đá đằng trước, có hai chú chim đang đứng sát bên nhau ríu rít kêu, thứ âm thanh trong trẻo, ngọt ngào và hình như xen lẫn vị của hạnh phúc.

“Tách”

Một khoảnh khắc ngọt ngào có lẽ nào cô không lưu giữ - cô gọi đó là hạnh phúc trong một chiều cuối tuần. Cô mỉm cười, hóa ra cuộc sống đẹp từ những điều bình dị như thế. Cô nhẹ nhàng đi lui lại phía sau, sợ đi tới nữa sẽ phá vỡ mất những tiếng ríu rít ngọt ngào ấy.

Mưa. Mưa rơi vào lúc không ai ngờ nhất. Một buổi chiều trời trong nắng đẹp có ai ngờ lại đang giấu mưa. Biết là Sài Gòn mưa nắng thất thường nhưng có cần thất thường một cách rõ ràng như vậy không chứ? Mọi người kéo nhau chạy vội tìm chỗ trú mưa. Cô ngơ ngác, chiếc ô, anh, chiều hôm đó, trời cũng mưa. Cô đã chẳng giữ lại được gì, cả chiếc ô và cả người con trai ấy. Cô vẫn chưa kịp mua lại chiếc ô mới. Cơn mưa nặng hạt hơn. Những chỗ có thể trú được thì cũng đã chật kín người. “Hay là dầm mưa một hôm nhỉ?” Một ý nghĩ điên rồ vì chắc chắn cô sẽ bị cảm lạnh ngay sau khi về nhà. Nhưng giờ thì đằng nào chả ướt. Cô vuốt mặt, áo quần đã bắt đầu bám vào người, hơi khó chịu.

đôi mắt màu café

Một chàng trai nắm chặt tay một cô gái chạy vụt qua mặt cô, ướt chẹp nhẹp mà xem kìa, họ vẫn cười thích thú. Người ta nói nếu hai người yêu nhau mà cùng đi dưới mưa thì sẽ ở bên nhau trọn đời, hy vọng là thế… Giờ có một chàng trai đến nắm tay cô thì sao nhỉ? Đôi mắt màu café hiện về. Ước gì người đó là anh. Số phận cũng biết cách trêu đùa lắm, chỉ cho gặp một lần đủ sát thương rồi lại xô nhau ra, không hẹn ngày gặp lại. Hình như là cô thích anh mất rồi. Cô đã cảm thấy bản thân thật điên khùng khi nhìn mình trong gương và tự thú điều này. Thích thì sao chứ, cô với anh cũng chỉ lướt qua vô tình. Hai đường thẳng một khi đã song song thì chả bao giờ cắt nhau tại bất kì điểm nào dù có kéo dài đến vô tận. Buồn nhỉ? Cô thất bại với người con trai đầu tiên cho cô biết cảm giác thích một ai đó.

-    Tôi đã cố tình lấy tay mình che mưa cho em vì sợ em bị ướt. Vậy mà giờ em đối xử với công sức chiều hôm đó của tôi vậy à. Ướt hết rồi này!

Tiếng một người con trai làm cô giật mình. Những hạt mưa không còn xối thẳng vào cô nữa. Dùng tay che mưa? Chiều hôm đó? Con trai? Hàng loạt câu hỏi chạy ngang qua cô. Không lẽ nào? Cô vội vàng nhìn lại. Là anh. Là đôi mắt màu café đã ám ảnh cô suốt những ngày qua. Anh mỉm cười nhìn cô. Là thật. Hay là ảo ảnh? Cô không biết nữa. Chỉ biết là anh đang mỉm cười nhìn cô. Cô ngắm mình đang phản chiếu trong đôi mắt màu café ây. Trái tim cô đang đập quá giới hạn cho phép. Cô đang rất vui, chỉ thiếu điều là cười như một con ngố trước mặt anh thôi.

-    Tôi đoán là em chưa mua ô nên mang ô trả em nè! Không mất công mai mốt em đem giang hồ tới đòi nợ tôi nữa!

Cô ngẩng mặt nhìn lên. Đúng là chiếc ô của cô rồi, thì ra anh ta vẫn còn nhớ.

-    Nè, sao em không nói gì vậy?

Nói gì đây, cô vốn dĩ  không phải là đứa ít nói nhưng trong trường hợp này cô chẳng biết phải nói gì. Chẳng lẽ gào lên là “Tại sao hôm đó anh không đến?” để anh ta biết là có một con ngốc đã chờ anh ròng rã mấy tiếng đồng hồ à? Chẳng lẽ lại e thẹn thì thầm vào tai anh “Em thích anh”. Cô không làm được. Thành ra cô chỉ biết im lặng.

-    Nè em, không nói gì thật à? Đại loại như “tôi nhớ anh lắm” chẳng hạn!

Anh ta lại cười. Đáng ghét! Sao anh ta lại biết chứ? Xấu hổ, cô chỉ biết cúi gằm mặt xuống:

-    Tôi về đây!

Rồi cô cầm ô đi thẳng. Ui trời! Cô không tin là mình đã nói như vậy, chỉ muốn cắn lưỡi ngay cho xong. Cô đã mong đôi mắt màu café ấy như thế nào, đến khi gặp cô lại lạnh lùng, dửng dưng “Tôi về đây” như vậy à? Nhưng mà lỡ nói rồi không lẽ cứ đứng im như thế? Ngốc quá! Có tiếng bước chân đi theo sau cô và tiếng gọi í ới của ai đó:

-    Tôi ướt!

Rồi anh ta thản nhiên vào đi ké ô với cô. Anh giật lấy tay cầm.

-    Ơ này, ô của tôi mà.

-    Thì tôi chỉ đi ké thôi mà.

-    Nhưng bây giờ tôi về nhà.

-    Tôi đi theo với.

-    Anh theo tôi làm gì?

-    Tôi có đi theo em đâu, tôi đi theo cô gái mà tôi thích thôi. Nhanh nào cô bé!

Nói rồi anh nắm tay cô đi nhanh như chạy. Cô phó mặc cho bàn tay mình nằm gọn trong tay anh. Một cảm giác ấm áp, bình yên. Cô mỉm cười hạnh phúc. Hóa ra tình yêu là như thế. Cái nắm tay thật chặt dưới một cơn mưa chiều, họ đang đi cùng nhau…

À mà cô đã nói chưa nhỉ, lí do tai sao cô nói đôi mắt anh có màu café. Đơn giản thôi, vì café là một chất gây nghiện.

•    Gửi từ Nguyễn Thanh Thảo




Mời bạn tìm hiểu về những cuốn sách do Blog Việt tuyển chọn tại đây.

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Khói bếp quê bà

Khói bếp quê bà

Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

back to top