‘Đi Khi Ta Còn Trẻ’: Miễn là có khao khát lên đường, bạn sẽ tìm ra cách để đi
2022-11-07 01:20
Tác giả:
blogradio.vn - Khi nói tới việc xách balo lên đường, điều đầu tiên người ta thường hay nghĩ tới chính là tiền bạc. Tiền bạc có thể là vấn đề khiến người ta hay phải đau đầu, nhưng có thật sự là vấn đề quan trọng nhất?
***
Khi nói tới việc xách balo lên đường, điều đầu tiên người ta thường hay nghĩ tới chính là tiền bạc. Tiền bạc có thể là vấn đề khiến người ta hay phải đau đầu, nhưng có thật sự là vấn đề quan trọng nhất?
“Còn trẻ nghĩa là bạn có sức khỏe, cũng có nghĩa là bạn có thể ăn rẻ, ở rẻ và chi tiêu ít để đi được thật xa”, nhà báo Trương Anh Ngọc đề cập trong cuốn sách Đi Khi Ta Còn Trẻ vừa mới ra mắt. Khi nói tới việc xách balo lên đường, điều đầu tiên người ta thường hay nghĩ tới chính là tiền bạc. Tiền bạc có thể là vấn đề khiến người ta hay phải đau đầu, nhưng có thật sự là vấn đề quan trọng nhất?
Nhà báo Trương Anh Ngọc đã dành hẳn một chương trong cuốn sách mới chỉ để trả lời cho câu hỏi “Tiền đâu mà đi?”. Anh chia sẻ: “Nếu bạn đã khao khát đi, bạn mơ ước đi trên những cung đường thế giới, bạn sẽ tìm ra cách để có tiền mà đi”.
Đi Khi Ta Còn Trẻ tập hợp những bài viết của Trương Anh Ngọc trong vòng từ 10 - 15 năm. Một số bài viết đã từng được công bố, một số được anh viết trong thời gian 2 năm COVID-19 bùng nổ, thời điểm dịch bệnh khiến một người thích phiêu lưu lang bạt như anh "phát rồ" khi không thể đi đâu, chỉ có thể hồi tưởng lại những chuyến đi trong quá khứ.
Cuốn sách này đem tới cho độc giả cái nhìn xuyên suốt của một người lữ hành từng trải, đi nhiều nơi, gặp gỡ nhiều người, và không ngừng tạo cảm hứng cho người khác cùng bước ra thế giới. Chính từ những trải nghiệm đã có, tác giả tái định nghĩa những điều vốn quen thuộc bằng góc nhìn mới mẻ, rộng mở.
Sức hấp dẫn lôi kéo những người lữ hành mải miết muốn đi, muốn khám phá có lẽ nằm ở sự mới mẻ của cuộc sống. Với một người lữ hành mê xê dịch, họ khám phá những cung đường mới, những đất nước mới, ngắm bình minh và hoàng hôn ở nhiều địa điểm khác nhau, ăn ở nhiều nơi, ngủ trên nhiều chiếc giường ở khắp nơi. Những chuyến đi tạo ra nhiều xúc cảm, nhiều kỷ niệm cũng như những dấu ấn trong đời mỗi người.
Ngay cả những vất vả trong một chuyến đi cũng là một thứ hương liệu rất riêng, để một lúc nào đó, khi bạn nhắm mắt mơ màng hồi tưởng, dư vị đó sẽ quay lại, vấn vít bạn hòa vào thương nhớ, bồi tụ tạo nên bạn của thực tại.
Một khi đi đủ nhiều, bạn sẽ học được cách xử trí với những tình huống cực kỳ hay gặp mỗi khi xê dịch, chẳng hạn như trễ chuyến. Một khi đã trễ chuyến thì cau có, bực mình cũng chẳng thể thay đổi được gì, ngoài việc tự chuốc thêm cho mình những cảm xúc tiêu cực.
Với Trương Anh Ngọc, trễ chuyến như một phần của chuyến bay. Một người lữ hành giàu kinh nghiệm sẽ luôn có cách ứng phó một cách linh hoạt với tình huống này, tận hưởng sự cố thay vì mất thời gian cho việc kêu ca. Ngoài trễ chuyến, còn có vô vàn những tình huống một người lữ hành có thể gặp phải trong hành trình của mình như nhầm giờ, trễ tàu, đến muộn, gặp cướp,... Nguy hiểm luôn có, khó khăn vất vả luôn có, nhưng chính từ hành trình xê dịch không ngừng, chúng ta tạo ra sự phong phú trải nghiệm cho bản thân, thêm vào đó là sự thấu hiểu và bao dung.
Và hơn hết là học hỏi được những kĩ năng phục vụ cho chính mình, như cách bạn ứng phó với các tình huống không mong muốn, việc chuẩn bị cho các chuyến bay dài, làm thế nào tránh jetlag,... Rồi biết đâu, chính hành trình của bạn sẽ lại tạo cảm hứng cho một ai đó, thúc đẩy họ tiếp tục đi, tiếp tục khám phá thế gian này.
Theo Tiền Phong
Mời xem thêm chương trình
Tình ta như những đồng bạc lẻ | Radio Tình yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.
Mùa xuân không nàng
Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.
Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!
Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 7)
Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.
Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)
Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.
Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)
Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.
Nhà có hoa Tigon (Phần 6)
Có lẽ, tôi không chỉ cần ngăn một cuộc hôn nhân. Tôi còn phải thay đổi nhiều điều khác nữa.
Chốn quê
Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.
Thạnh xuân tôi có bạn
Tiếng trống trường vang lên, Báo hiệu buổi học mới. Tôi với bạn hai đứa Ngồi chung bàn mỉm cười
Nhà có hoa Tigon (Phần 5)
Tôi không muốn chia sẻ chồng. Không muốn con mình thiếu một mái nhà. Nhưng tôi cũng biết, nếu có làm gì, tía tôi sẽ không cho phép. Với ông, sĩ diện gia đình luôn là trên hết.






