Đêm mưa và nỗi nhớ
2015-07-14 01:03
Tác giả:
Mưa rất lớn bên ngoài cửa. Chiếc đồng hồ cũ kỹ gõ 11 giờ. Quán nhậu đêm vẫn còn hai người ngồi. Tôi và thằng bạn đồng hương tiếp tục đưa ly mời nhau uống, dù dưới chân bàn vỏ chai bia khá nhiều. Tự dưng, thằng Tân nói:
“Đêm nay mưa làm tao nhớ miền Trung quê mình quá!”
Cuộc đời tôi sống cùng cha mẹ không nhiều. Khi mới được một tuổi, tôi đã được đưa về gửi cho ông bà ngoại ở Sài Gòn nuôi dưỡng, vì mẹ tôi lấy cha tôi người Đà Nẵng. Khi ấy, cha mẹ tôi mới lập gia đình nên gia cảnh còn khó khăn. Tình thế bắt buộc phải gửi bớt tôi cho ngoại nuôi giùm để mẹ còn chăm sóc hai đứa em. Mãi đến năm tôi học lớp sáu, cha mẹ tôi mới đón tôi ra Đà Nẵng ở cùng. Miền Trung gây ấn tượng cho tôi không thể nào quên, đó là những ngày mưa bão. Ký ức có một thời học phổ thông là những cơn mưa tầm tã suốt ngày đêm. Một tháng có khi nhìn thấy mặt trời vài lần. Nhà tôi có cái hiên rộng lắm, vậy mà quần áo có treo hết cũng chẳng đủ. Muốn quần áo đủ khô để mặc được, mẹ tôi đem vào dùng bàn ủi để ủi thêm. Các món ăn sáng được người bán gánh vào tận sân nhà phục vụ khách. Chẳng có tô bún bò, mì quảng nào ngon bằng những ngày mưa năm xưa cả nhà tôi ngồi ăn dưới hiên nhà, bên ngoài mưa to gió lớn rét căm căm…
“Mày đang nhớ Đà Nẵng hả? Tao nhớ Quảng Ngãi quê tao. Nhớ nhất lần cha mẹ tao suýt chết trong dòng nước lũ.”
Tiếng thằng Tân cắt dòng suy nghĩ của tôi. Nó chồm lên bàn, chộp lấy bàn tay tôi rồi nói tiếp:
“Chính tao được cha mẹ tao kể lại rất tường tận thế nào là người suýt chết trong nước…”

Nó bắt đầu kể chuyện cho tôi nghe về lần cha mẹ nó suýt chết trong mùa lũ lịch sử 2003. Khi ấy do các đập, hồ chứa bị vỡ cộng thêm mấy ngày đêm mưa rất to nên nước tràn vào nhà dân lúc 4 giờ sáng. Cha nó chỉ kịp đưa nó cùng hai đứa em lên đường lộ, xong quay vào xóm để giúp mẹ nó đem theo ít đồ đạc thì cả hai ông bà bị kẹt luôn vì nước dâng quá nhanh. Cha mẹ nó phải leo lên nóc nhà chịu đựng cái lạnh của nước, của gió, của mưa cứ tạt vào người không dứt. Vừa mệt vì không ăn uống gì, vừa bị co rút tay chân nhưng cha nó dặn mẹ nó: “Ta phải cố gắng sống được một người để nuôi con.” Rất may đến 12 giờ trưa thì ca nô cứu hộ đến kịp.
Tôi và nó bỗng thấy xâm chiếm trong lòng mình một cảm xúc tội lỗi. Hình như đã lâu lắm, hai chúng tôi đi làm miệt mài, chỉ biết kiếm tiền để mỗi tháng trích ra một phần gửi về quê giúp gia đình nhưng chưa dành thời gian về thăm cha mẹ và quê hương. Đó là nỗi day dứt mà vô tình đêm mưa hôm nay đem lại. Cái thời sinh viên dùng những đồng tiền do cha mẹ lao động khổ nhọc trên những đồng ruộng, những mảnh đất miền Trung “đất cày lên sỏi đá”, có cả những mùa mưa bão “tím cả đất trời” với sức tàn phá khôn lường đã lùi xa nên chúng tôi quên thì phải?
Tôi nói với Tân :
“Mưa nhiều tao lo ngoài ấy lụt. Tuần sau, tao với mày lấy mấy ngày phép về thăm nhà nhé! Nhớ quá!”
Nó gật đầu rất nhanh. Dưới ánh đèn mờ nhạt, tôi nhìn thấy hai dòng nước mắt chảy ra từ đôi mắt đỏ hoe của bạn tôi và tôi cũng khóc. Mưa đêm vẫn rơi ngoài kia.
© Hải Triều – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống


