Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đất nước đang gọi mình đi

2023-09-06 09:50

Tác giả:


blogradio.vn - Những thế hệ trước tôi, những thế hệ cha anh mà tôi và rất nhiều người nữa luôn cúi đầu kính phục yêu mến, họ đã chiến đấu đã yêu thương và đã hy sinh như thế, theo tiếng gọi của non sông đất nước.

***

Có lẽ là hình ảnh những đoàn quân trùng trùng với quân phục và mỗi người đều có cái mũ màu xanh rất dễ thương trên đầu đã làm tôi xúc động. Họ ra quân và lên đường thực thi nhiệm vụ ở một đất nước bạn xa xôi, nhưng nhìn tất cả họ đều rất lạc quan, tự tin và tràn đầy một niềm phấn khởi. Một sức trẻ phơi phới mà tôi cứ thấy thèm muốn, có lẽ những hình ảnh về họ được lan tỏa cùng những nụ cười trên màn hình ti vi làm tôi bật ra ý tưởng cho bài viết này. Tôi thích câu nói của một cô quân nhân trong đội ngũ trùng điệp thân thương đó: “các nước bạn sẽ thấy một việt nam không chỉ thân thiện và đoàn kết mà còn sẽ ngưỡng mộ chúng ta.”

Đã hai tối liên tiếp, và đã nhiều lần như vậy tôi được nhìn thấy và nghe thấy, để tự lòng tôi một lần nữa trào dâng cảm xúc này.

Đất nước đang gọi mình đi.

Đất nước tôi, một đất nước có hình dáng là hình chữ s, với hai miền nam bắc phình to hai đầu được mọi người ví như hai vựa lúa to và miền trung là cây đòn gánh khẳng khiu gánh hai vựa lúa ấy. Một đất nước mà tôi được học bao năm trong sách vở với những bài thơ những bài văn những tác phẩm nổi tiếng. Đất nước tôi là hình ảnh bà mẹ suốt tuy đã rất cao tuổi vẫn hiên ngang trước quân thù, một người mẹ làm công việc đưa đò đưa quân sang sông, kiên cường chiến đấu cho một ngày mai thống nhất non sông.

 

“Một tay lái chiếc đò ngang

Bến sông Nhật Lệ quân sang đêm ngày

Sợ chi sóng gió tàu bay

Tây kia mình đã thắng Mỹ này ta chẳng thua.”

 

Tôi đã từng đọc và ngấm rất nhiều bài thơ ấy, cũng đã làm một đề văn thầy cô đã cho là phân tích bài thơ. Những ngày ấy vẫn là cảm xúc đó dẫu chưa được nhiều như hôm nay, là tôi đọc những vần thơ của mẹ Suốt mà cứ nghe lòng mình như đang giục giã một tiếng gọi thiêng liêng.

Đất nước đang gọi mình đi.

Đất nước tôi, là những câu thơ tha thiết đến thương nhớ đến nao lòng của một con sống, của nỗi nhớ về một con sông quê hương cứ cào lên trong tận ruột gan của tác giả Tế Hanh và cũng là của rất nhiều người đọc bài thơ đó.

 

“Quê hương tôi có con sông xanh biếc

Nước gương trong soi tóc những hàng tre

Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè.

 

Tỏa nắng xuống lòng sông lấp loáng

Chẳng biết nước có giữ ngày giữ tháng

Giữ bao nhiêu kỷ niệm giữa dòng trôi

Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi

Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ

Sông của quê hương sông của tuổi trẻ

Sông của miền Nam nước Việt thân yêu.”

 

Chỉ là hình ảnh một con sông vậy thôi nhưng đã trở thành nỗi nhớ và là máu nữa chảy thành dòng trong cơ thể trong tâm hồn tác giả, để rồi điều đó cũng đã chảy thành dòng trong bất cứ ai đọc bài thơ đó. Tôi tin là không chỉ có tôi mà tất cả những thế hệ ở tuổi của tôi ngày đó đã học, đã đọc “Nhớ con sông quê hương” thì không ai không có cảm xúc này.

Đất nước đang gọi mình đi.

Đất nước tôi, là hình ảnh một chị Sứ chung thủy dịu hiền mà gan dạ trung kiên quật cường trước quân thù, cho đến khi chị trút hơi thở cuối cùng chị vẫn thét to ước mơ cháy bỏng trong trái tim chị.

“Các đồng chí đừng tin, tụi nó nói láo, tôi không bao giờ đầu hàng, các đồng chí ơi, trong đó còn sống hết không, con tôi còn sống không, nếu còn thì bắn một phát súng cho tôi mừng.”

Tôi đã chảy ròng ròng nước mắt khi đọc tới đó, và bây giờ cũng vẫn ròng ròng nước mắt. Trong lòng tôi giờ đây là cảm xúc đó như ngày nào, lúc đó tôi mười mấy tuổi, còn hôm nay tôi gấp nhiều lần số tuổi đó, tôi đã ở tuổi dừng công việc bên ngoài nên cảm xúc đó đã lắng xuống đằm thắm hơn.

Đất nước đang gọi mình đi.

Đất nước tôi, là từ thời danh nhân Nguyễn Trãi cả đất nước đã có một “Bình ngô đại cáo” vang dậy núi sông chấn động quân thù, tôi đã thuộc lòng bài thơ đến tận hôm nay, và đó cũng là đề văn thầy cô cho chúng tôi làm ngày ấy là phân tích bài thơ. Tôi biết rất nhiều người sẽ có những cảm xúc khác nhau, còn tôi, tôi thích nhất từ này trong bài thơ ở ngay câu thơ đầu tiên, chính một từ đó đã làm bài thơ còn nguyên giá trị và ngời sáng đến tận hôm nay, từ YÊN.

 

“Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân

Quân điếu phạt trước lo trừ bạo

Như nước Đại Việt ta từ trước

 

Vốn xưng nền văn hiến đã lâu

Núi sống bờ cõi đã chia

Phong tục Bắc Nam cũng khác.”

 

Viết đến đây tôi sực nhớ hình như tôi đã viết một lần về đoạn thơ này trong một bài viết đã rất lâu, thôi kệ, cảm xúc này của hôm nay không thể thiếu đoạn thơ nên tôi viết lại lần nữa.

Đất nước đang gọi mình đi.

Đất nước tôi, là biết bao con người với một tuổi thơ hồn nhiên trong sáng bên ba bên mẹ bên những người thân yêu. Rồi một ngày lớn lên phải cầm súng lên đường khi quê hương còn đó bóng quân thù xâm lăng, nhưng tình yêu và nỗi nhớ về làng quê có bao giờ nguôi.

 

“Xưa yêu quê hương vì có chim có bướm

Có những ngày trốn học đuổi bướm cạnh bờ ao

Nay yêu hương vì trong từng tấc đất

Có một phần xương thịt của em tôi.”

 

Những thế hệ trước tôi, những thế hệ cha anh mà tôi và rất nhiều người nữa luôn cúi đầu kính phục yêu mến, họ đã chiến đấu đã yêu thương và đã hy sinh như thế, theo tiếng gọi của non sông đất nước.

Đất nước đang goi mình đi.

Đất nước tôi, là những ngày tháng đất nước được khai sinh, đất nước được có tên trên bản đồ thế giới với một niềm tự hào và hạnh phúc vô biên. Từ hôm ấy, ngày đất nước được sinh ra, ngày Quốc khánh, cả muôn triệu trái tim vỡ òa ở quãng trường Ba Đình rực nắng. Và ngay sau đó là lời kêu gọi thống thiết từ Bác Hồ kính yêu, chúng ta đang đứng trước muôn vàn khó khăn gian khổ và Bác quyết tâm phải diệt cho được giặc đói, giặc dốt và giặc xâm lăng.

Đó là đất nước đang gọi mình đi.

Đất nước tôi, là những đoàn quân lên đường tiếp sức và hỗ trợ cho những đất nước bạn còn trong khói lửa của chiến tranh. Tôi nhớ vậy mà, là hai nước bạn sát bên đất nước mình là Lào và Campuchia. Những hy sinh xương máu tiếp tục đổ xuống, những chia ly và đau đớn vẫn còn ngay trong một đất nước đã hoàn toàn giải phóng. Tôi nhớ để tôi nhìn lại hôm nay, vẫn những đoàn quân tiếp tục lên đường đến những đất nước xa xôi, tất cả những gì của những ngày rất xa và của hôm nay là giống nhau như thế. Là góp phần gìn giữ một nền hòa bình chung cho cả thế giới, là sự kết nối khăng khít và đoàn kết cho một sức mạnh chung.

Những ngày rất xa và cả hôm nay, là đất nước đang gọi mình đi.

Đất nước tôi, là biết bao khó khăn và cả những mất mát đau thương của dịch bệnh tràn lan. Là những cố gắng to lớn và cả những ân tình của những đất nước bạn với hàng trăm hàng triệu liều vắc xin để chống lại với dịch bệnh. Là những hình ảnh của những đoàn quân lại liên tiếp lên đường, nhưng là những đoàn quân bác sĩ y sĩ điều dưỡng sẵn sàng nhận nhiệm vụ hỗ trợ và giúp sức cho các tỉnh bạn. Họ không quản hiểm nguy không quản đến cả chính bản thân mình, họ lên đường vì đất nước đang cần đang gọi.

Cảm xúc đó, là đất nước đang gọi mình đi.

Tôi muốn hát lại những câu hát này lần nữa, khi tôi xem được và cứ mãi hát theo:

 

“Mẹ cũng quên dần quên

Ước mơ của mẹ là gì

Mẹ vẫn đang bận lo

Làm sao có một bữa cơm ngon

Ngoài kia thế giới bao la rộng lớn

Còn thế giới của mẹ chính là con

Là niềm vui của con, là ngôi nhà, là gia đình.”

 

Đất nước tôi, đất nước đang gọi tất cả mọi người chung tay chung sức đồng lòng cho một đất nước phát triển khỏe mạnh và hạnh phúc.

Đất nước tôi, là mỗi năm đón chào và kết thúc của triệu thí sinh, của triệu học sinh, của triệu đứa con bước vào những lớp học những ngôi trường để thực hiện cho tròn cho xong một quãng đời học sinh mười hai năm đèn sách. Là đất nước tôi với một triệu ước mơ giống nhau và khác nhau được thế hệ các con, những mầm xanh rất rất xanh của hôm nay được ươm mầm cho mai sau. Là những gởi gắm với trọn vẹn tin tưởng và yêu thương về một thế hệ tiếp nối để tiếp tục xây dựng và làm cho đất nước thịnh vượng mạnh giàu trong tương lai.

Đất nước tôi, cũng là những ký ức còn mãi trong trái tim, trong suy nghĩ của những thế hệ đang ở lứa tuổi chạm đến tuổi già, hay đang ở tuổi già của hôm nay. Cái tuổi đã đi qua đã nếm trải, đã uống vào tận sâu tất cả những cung bậc cảm xúc của cuộc đời. Là đất nước tôi, là tôi, một công dân của đất nước, luôn nhìn về luôn ngóng về những bé thơ hôm nay và trào dâng một niềm tin to lớn cho đất nước ngày sau.

Đất nước tôi, là những gì tôi viết hôm nay, sẽ được mai sau viết tiếp với thật nhiều hạnh phúc thật nhiều vinh quang còn to lớn hơn, còn rạng danh hơn. Như niềm xúc động trong tôi hôm nao khi nhìn thấy những tân binh mới trong quân ngũ đang tập luyện nghiêm túc và hết sức mình, với hình ảnh Bác Hồ luôn vẫy gọi và truyền đi sức mạnh chỉ với câu nói thật đơn sơ mà nghẹn tim tôi:

“Vinh quang con đứng bên Người.”

Đất nước tôi, là còn rất rất nhiều nữa những dòng viết tự hào về đất nước của bao người con khác của đất nước. Như những lần tôi được nhìn và đã nhìn đến say mê những tà áo được may được mặc trên người bằng chính lá cờ của Tổ quốc tôi.

Đất nước tôi, là đến nhiều và nhiều năm sau nữa, đất nước vẫn luôn gọi mình đi.

Tôi cũng gởi lời cảm ơn đến tác giả bài hát này, ông đã cho tôi viết được tên bài viết với chính những câu hát của ông:

 

“Một chiều mùa hè

Gặp nhau trên bến cảng

Ta gần nhau hơn

Sau mỗi lần xa cách

Sau những chuyến đi xa

Càng thấy yêu quê mình, đất cảng

Mỗi góc phố, mỗi hàng cây, mỗi con tàu, mỗi nhà máy

Và ta yêu, và ta quý

Ôi, đất nước đang gọi mình đi

Những cánh chim của đồng quê

Hỡi em yêu, nghe biển hát, giữa trời chiều.”

 

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Tự Yêu Lấy Chính Mình, Ngay Cả Khi Không Được Ai Yêu Thương | Radio Chữa Lành

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bếp lửa

Bếp lửa

Tôi hiểu ra rằng không có mùa xuân nào ấm đẹp bằng chính nét xuân của quê nhà. Tôi ngồi nghe má kể chuyện bên bếp lửa. Nồi thịt kho trứng sôi ùng ục lẫn hương vị bánh tét, thả vào đêm ba mươi làm người ta nôn nao nhớ về những kỷ niệm vắng xa. Những tháng ngày ấy là khoảng trời hạnh phúc và êm đẹp.

Thoáng chút men tình

Thoáng chút men tình

Xin người giải nghĩa giúp tôi Bốn chữ “tình yêu trọn đời” Vài người vừa gặp không lâu Đã nói đến chuyện trọn đời cho nhau.

Tháng Năm

Tháng Năm

Dẫu thế nào đi chăng nữa, khi đã đi qua những ngày tháng tươi đẹp ấy, tôi mới biết trân trọng từng khoảng khắc chớp nhoáng ấy. Nhanh thôi, ai rồi cũng sẽ ra đời, đi làm và tự lập, cuộn vào vòng xoáy của thời gian mà quên mất mình đã đi qua những ngày còn trẻ đầy ngây ngô năm nào.

Tiễn biệt

Tiễn biệt

Tôi nghĩ chỉ cần những câu hát thiết tha đó được vang lên vậy là quá đủ, vậy là tôi chẳng cần phải nói thêm bất cứ điều gì. Và âm nhạc luôn là thế, âm nhạc là chỉ cần hát lên chỉ cần đàn lên chỉ cần vang lên những rung cảm sâu lắng nhất, vậy là đủ.

Từng dành cho nhau những danh xưng đặc biệt

Từng dành cho nhau những danh xưng đặc biệt

Anh luôn nhớ những gì em căn dặn: đừng vì nhớ em mà tìm ai đó để lấp đầy, đấy là anh đang không thương anh, cũng là tệ bạc với người. Anh hứa, em vẫn là một tế bào mà anh cất sâu trong đáy lòng chẳng dám lấy ra. Anh sợ mắt mình nhòa lệ khi nhìn nó. Và anh sợ phải đối diện với hiện thực là mình đã mất em.

Mưa rơi

Mưa rơi

Trời hôm nay sắp mưa rồi em Em có thấy cầu vồng xa khuất Anh nghe tim mình bao lần vẩn đục Trời nhiều mây sắp mưa rồi em

Chỉ sống cho một ngày

Chỉ sống cho một ngày

Chúng ta ước gì có thể trò chuyện với họ nhiều hơn, ngày mà họ còn trên đời. Nhưng lúc đó, khi ta có thời gian, ta lại dửng dưng, nghĩ rằng họ sẽ mãi ở bên cạnh ta như vậy. Người dù già đến đâu cũng có thể sống với ta thêm một năm nữa. Cho đến khi, họ đã thực sự rời xa ta.

Ai mới là kẻ đáng thương?

Ai mới là kẻ đáng thương?

Mẹ không có nơi để trút ra những mệt mỏi trong người, cho nên, con chấp nhận cho mình nhịn một chút để cái cảm xúc tiêu cực đang ứ đọng trong mẹ đi ra hết.

Dám yêu

Dám yêu

Chẳng phải đã bao năm xông pha nơi chiến trường nơi mà người ta hay gọi là làn tên mũi đạn là đầu sóng ngọn gió anh đã rất dũng cảm hay sao. Mà lúc đó là anh luôn có đồng đội bên cạnh còn giờ đây gần như suốt ngày anh chỉ có một mình.

Bây giờ là tháng mấy

Bây giờ là tháng mấy

Em đã quên ta hẹn ước những gì Mơ ra sao và ta khóc trong đau khổ Mơ ngày mai và hơi ấm trong tạm bợ Chút mưa rơi có ôm ấp tình mình

back to top