Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cuộc đời, tôi và gia đình

2021-02-02 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Đôi lúc, tôi muốn chạy về nhà, ôm lấy mẹ, khóc òa một lúc cho thỏa nỗi lòng, kể với mẹ mọi thứ tôi trải qua sau một ngày như ngày tôi vẫn còn là một đứa trẻ.

***

Đứa trẻ nào rồi cũng mong muốn lớn nhanh một chút, trưởng thành để chẳng phải phụ thuộc vào ai, chẳng phải sợ gì nữa. Lúc ấy cứ ngỡ chỉ cần lao vào đời, làm những việc mình thích, sẽ chẳng ai có thể làm  gì được mình. Nhưng khi lớn lên, bước chân vào đời mới biết mình hoàn toàn sai, lại ao ước trở về những ngày còn thơ bé bên ba mẹ.

Như mọi ngày, tôi rời khỏi công ty với đôi chân mệt mỏi và tâm trạng chán nản.  Ngồi sau xe một đồng nghiệp, tôi thả mình trên những cung đường rộng lớn giữa trung tâm thành phố. Dẫu biết chặng đường nào rồi cũng sẽ đến điểm cuối cùng, những sao chuyến đi này lại có chút xa vời, vô định.

Tôi cảm giác mình như một đứa con xa xứ trên chính quê hương của tôi, cảm giác lạc lỏng, bốn phương đông đúc toàn người là người san sát nhau, ôn ào nhưng lại vô cùng xa lạ và tĩnh lặng. Tôi nhận ra trong tôi thật sự yên ắng, một sự yên ắng đến đáng sợ. Nếu bước đi giữa một nơi tăm tối, mù mịt thiếu vắng âm thanh, xung quanh bao trùm toàn nổi sợ hãi, thì cảm giác trong tôi lúc này còn đáng sợ hơn nhiều. Ở nơi tăm tối đó khi quay đầu nhìn lại tôi chợt nhận ra có một vệt sáng ngoài xa xa kia, có lẽ đó chính là tuổi thanh xuân đã trôi xa của tôi. Phải chăng tuổi trẻ đang soi sáng bước đường tôi đi.

Nhớ lúc tôi vẫn còn là một thiếu nữ tuổi 17, 18, độ tuổi mà thầy tôi vẫn hay nói là cánh cửa để biến thành người lớn, là lối đi bước vào đời. Thực sự, lúc ấy trong tôi phủ vây cơ man nào là hoài nghi. Bởi lẽ với tôi đã là một học sinh THPT cũng đồng nghĩa với việc đã trưởng thành, đã đủ sức đưa ra những quyết định trong cuộc đời, đã tiếp xúc với không ít người… điều đó có nghĩa cuộc đời này đã khá thân thuộc với tôi. Nhưng tôi không biết rằng xã hội đó của tôi chỉ đơn giản là một bước tập bò của đứa trẻ trước khi bắt đầu bước đi. Có mấy đứa trẻ lại té ngã hay tổn thương khi đang bò trên con đường toàn nệm êm của cha mẹ, thầy cô, bạn bè và gia đình. Bây giờ thực sự bước đi trên đôi chân của mình, tôi mới cảm nhận được nỗi đau của việc vấp ngã. Nó không êm ái như tôi nghĩ, không có những người luôn sẵn sàng nâng đỡ tôi dậy. Cảm giác hụt hẫng, ng ngàng này bao trùm lấy tôi.

Đôi lúc, tôi muốn chạy về nhà, ôm lấy mẹ, khóc òa một lúc cho thỏa nỗi lòng, kể với mẹ mọi thứ tôi trải qua sau một ngày như ngày tôi vẫn còn là một đứa trẻ. Hồi ấy, tôi vẫn hay bô bô với mẹ mỗi lúc ngồi sau chiếc xe đạp của bà khi tan học: “Mẹ à, hôm nay bạn A ăn cơm chậm hơn con này, rồi bạn B bị cô giáo phạt vì đánh con này, mà cô giáo như anh hùng mẹ nhỉ, lúc nào cô cũng bảo vệ con…”.

Nói đến anh hùng, chắc không có một nhân vật siêu nhiên nào có thể vượt qua được mẹ tôi. Người ta nói, anh hùng có thể hi sinh một người để cứu cả thế giới, nhưng mẹ lại càng vĩ đại hơn vì bà sẵn sàng hi sinh chính mình để bảo vệ thế giới của mẹ là tôi. Nhưng mẹ ơi bây giờ con phải tìm đến ai để giúp đỡ con mẹ nhỉ, xã hội này đáng sợ quá mẹ ạ.

Ngày ấy, ba mẹ, thầy cô nói dối hay nặng lời, tôi buồn lắm, giận lắm, nhưng nghĩ lại từng lời la mắng yêu thương ấy, âu cũng chỉ muốn tốt cho tôi. Bây giờ bước vào đời, người ta nói hay lắm, ngọt lắm, như mật rỉ vào tai vậy, nhưng đó là mật ngọt chết ruồi, nghe một câu nhưng chẳng giám tin lấy na câu. Người ta hứa hẹn đủ điều, nhưng được mấy lời thành hiện thực, quả thực mẹ tôi nói gì cấm có sai: “Người ta không cho mình thứ gì vô điều kiện đâu con ạ, họ cho mình một mà đòi lại tận mười đấy con”. Thực sự, nếu đời người có 60 năm thì tôi đã đi được một phần hai chặng đường, nhưng tôi chưa từng thấy ai như ba mẹ, cho mình tất cả nhưng không bao giờ mong chờ được đền đáp.

Xã hội đã kéo tôi lại gần họ, để rồi hả hê nhìn tôi rơi vào hố đen sâu thẩm toàn nổi cô đơn, tuyệt vọng ngay trước mắt. Chỉ có ba mẹ bao giờ cũng vất vả, kiên cường san phẳng đoạn đường gồ ghề mà tôi đang đi, luôn cố sức bao bọc, che chở lấy tôi. Bây giờ, tôi nhìn đời, nơi đâu cũng rộng lớn, hiểm nguy, nào là vực sâu, núi cao, chông gai… đầy những khó khăn thử thách. Nhưng tôi lại thấy mình vẫn còn may mắn hơn rất nhiều người, tôi vẫn còn nơi để trở về, vẫn còn mẹ để khóc nhè mỗi khi mệt mỏi. Nếu có một điều ước, tôi ước mình vẫn còn là một đứa trẻ con vô âu, vô lo, luôn chạy nhảy theo cái bóng của mẹ. Xã hội khiến tôi phải khóc, những gia đình lại mang đến cho tôi nụ cười, với nhiều người tôi có thể là kẻ thù nhưng với mẹ, tôi là một cô công chúa bé bóng. Mẹ đã từ bỏ không ít điều quan trọng vì tôi và tôi cũng sẽ chiến đấu hết mình vì mẹ.

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Gửi những tháng ngày chênh vệnh tuổi 20 l Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chọn một người hòa hợp để đồng hành cùng mình

Chọn một người hòa hợp để đồng hành cùng mình

Bạn có biết câu nói đau lòng nhất mà tôi từng được nghe là gì không? Mẹ đã nói với tôi rằng “Sau này, con đừng lấy người như bố nhé!”. “Môn đăng hộ đối” có thể không phải là về địa vị, tiền bạc mà là sự hòa hợp về cách suy nghĩ, cách sống và cảm nhận cuộc sống này.

Thanh xuân ấy, con tim tớ đã đánh lỡ mất một nhịp

Thanh xuân ấy, con tim tớ đã đánh lỡ mất một nhịp

Sau tất cả, tớ chỉ biết nỗ lực và cố gắng, không cho phép bản thân trì hoãn hay từ bỏ. Đứng phía sau miệt mài học tập không ai hay, không để một người thích cậu phải tự ti mỗi ngày. Để cùng cậu đỗ chung một trường đại học, một thành phố với cậu. Thanh xuân ấy, tớ không hối tiếc điều gì. Tớ chỉ biết cảm ơn vì con tim tớ vì cậu mà rung động để rồi lỡ mất một nhịp.

5 năng lực giúp phụ nữ luôn có sức hấp dẫn trong mắt người khác, vừa sống thông minh vừa xinh đẹp tự tin

5 năng lực giúp phụ nữ luôn có sức hấp dẫn trong mắt người khác, vừa sống thông minh vừa xinh đẹp tự tin

Tin chắc rằng bạn cũng phát hiện ra một thực tế: Nhan sắc chỉ hấp dẫn nhất thời, vẻ đẹp nội tại mới là thứ níu giữ những mối quan hệ ở lại, tạo nên giá trị riêng không ai giống ai. Phụ nữ thông minh đều hiểu điều này.

4 bộ phim nhân văn bố mẹ nên cùng con

4 bộ phim nhân văn bố mẹ nên cùng con

Dành thời gian "chất lượng" ở bên con là điều tuyệt vời và ý nghĩa nhất mà bố mẹ nào cũng muốn làm cho các con của mình. Thời gian chất lượng có nghĩa là không cần quá nhiều nhưng phải trọn vẹn, là không làm việc riêng trong khi chuyện trò với con, cùng con làm những điều mà bé thích một cách nghiêm túc...

Người trẻ muốn gan 'giữ mãi tuổi thanh xuân' thì nên làm 5 việc càng sớm càng tốt

Người trẻ muốn gan 'giữ mãi tuổi thanh xuân' thì nên làm 5 việc càng sớm càng tốt

Những người trẻ tuổi thường chủ quan, ít quan tâm đến chăm sóc sức khỏe. Nhất là đối với các cơ quan nội tạng như gan, thận hay bàng quang.

Em đâu rồi?

Em đâu rồi?

Em đi về hướng chiều Tìm hoàng hôn rực rỡ Tiếng bìm bịp Ru con nước lưng tròng.

Quãng đường quý giá này tớ vui vì có cậu

Quãng đường quý giá này tớ vui vì có cậu

Chúng mình không dám chắc rằng có thể cùng nhau đi được quãng đường dài sau này vì chúng mình còn quá trẻ, nhưng ở hiện tại mình cảm thấy rằng hai đứa đã dành cho nhau những tình cảm hồn nhiên nhất, trong sáng nhất, dành cho nhau những quãng thời gian đẹp nhất của tuổi thanh xuân mơ mộng và quý giá này.

Thất bại không đáng sợ khi biết đứng lên

Thất bại không đáng sợ khi biết đứng lên

"Thất bại không có nghĩa là vấp ngã mà là cứ nằm lì sau khi ngã”. Thất bại chỉ là khởi đầu cho chuỗi thành công sau này, nếu chúng ta biết nắm bắt và vận dụng. Đừng coi thất bại như một nỗi sợ, hãy coi đó như một bài học.

7 điều tạo nên tố chất và khí chất để có ấn tượng sâu sắc

7 điều tạo nên tố chất và khí chất để có ấn tượng sâu sắc

Chuyện gì nên từ chối thì cứ việc từ chối. Đây chính là giới hạn của mỗi người. Đừng để đối phương nghĩ rằng giúp đỡ là trách nhiệm của bạn.

Mẹ ơi, con ước gì mình sinh ra có mẹ

Mẹ ơi, con ước gì mình sinh ra có mẹ

Đúng vậy! Cuộc sống của tôi đầy đủ, tôi công nhận điều đó. Nhưng đó chỉ là những thứ vật chất vô tri vô giác, cái mà tôi cần chính là sự viên mãn về mặt tinh thần. Tôi không có mẹ.

back to top