Phát thanh xúc cảm của bạn !

Con là đam mê và cuộc sống của Ba Mẹ!

2009-04-21 15:08

Tác giả:


 

Blog Việt - Lại giao mùa, mẹ sợ nhất là thời kỳ giao giữa các mùa với nhau. Lần đầu tiên con trai mẹ ốm cũng là đêm giao mùa, giữa mùa thu sang đông. Và thời gian này, thời tiết thật tệ, mưa phùn có, nắng có, gió lạnh có.... nói chung thật là âm u, ẩm ướt.

Người con rất nhiều mồ hôi trộm, thỉnh thoảng lại thấy ẩm áo, mẹ lo lắm đấy con ạ. Đêm qua mẹ ru con ngủ và ngồi ngắm con mãi, nhìn con thật đáng yêu, mẹ lắng nghe hơi thở của con và thật hạnh phúc khi nhìn thấy con cười, không biết con mơ gì vậy? có mẹ trong giấc mơ của con không? Ôi hạnh phúc - sung sướng quá! Mà hạnh phúc là thế nào nhỉ? Và mẹ chợt suy nghĩ về Hạnh phúc.

Trước đây;

Lúc còn đi mẫu giáo mẹ rất thích cô giáo trông trẻ tên là Hậu, mỗi khi đi lớp nhìn thấy cô Hậu là mẹ sung sướng lắm. Mẹ còn nhớ món cơm canh rau cải nấu thịt nữa cơ, hôm nào đi lớp được ăn món này về nhà mẹ vui vẻ và kể ầm cả nhà. Khi đi học mỗi khi được điểm 10, mẹ thấy vui lắm và rất tự hào.

Bà ngoại mua quần áo mới cho mẹ, mẹ phấn khởi mặc luôn và diện đi học ngay,

Rồi tết đến mẹ được người lớn mừng tuổi này - Mẹ rất mong chờ,

Mẹ hào hứng mỗi khi đến hè, vì mẹ được đi du lịch, đi chơi xa,

Chắc chắn cái cảm giác ngày đó như vậy là Hạnh phúc.

Khi mẹ lớn hơn, mẹ biết với mình thế nào là hạnh phúc,

Mẹ hạnh phúc khi;

Được quây quần ăn uống bên gia đình vào những ngày nghỉ, ngày lễ và ngày tết.

Được tặng những món đồ mà mình mong ước.

Đỗ đại học và học ngành nghề mình thích

Rồi có việc làm ổn định và hoàn thành tốt công việc của mình

 

Bé Bill
Khi có nhiều thời gian để nghĩ thì mẹ thấy: hạnh phúc khi mang lại hạnh phúc cho những người xung quanh. Mẹ thấy điều quan trọng nhất trong cuộc sống của mỗi người chính là sống làm sao cho mình được hạnh phúc và để làm được điều đó thì cần phải mang hạnh phúc đến gia đình, bạn bè, đồng nghiệp và cũng không quên mang hạnh phúc đến cho chính mình bằng những thú vui giải trí cùng mọi người xung quanh nhiều hơn vì cuộc sống luôn đa dạng và phong phú.

Và một ngày mẹ trở thành bạn gái của Ba con, Mẹ hạnh phúc sau mỗi ngày làm việc mệt mỏi Ba con qua đón mẹ, mẹ rất vui khi ngồi sau xe của Ba đi dạo khắp các phố phường Hà nội và ăn những món ăn mà cả Ba và mẹ thích. Để rồi một ngày mẹ hạnh phúc vô cùng khi Ba mẹ trao cho nhau chiếc nhẫn cưới.

Tuy nhiên cái mức độ cảm xúc nhận biết thế nào là Hạnh phúc với mẹ càng ngày càng mạnh mẽ, khi mẹ biết có mang con. Hạnh phúc, hồi hộp và lo lắng vì sắp được làm mẹ. Ôi cái cảm giác đó, vui mừng phấn khởi lắm con trai ạ.

Mặc dù cuộc sống có vất vả, bận rộn nhưng mẹ không cảm thấy mệt mỏi, tất cả vì con trai của mẹ.

- Mẹ sẽ chuyển kênh TV nếu con thích mặc dù mẹ đang xem dở một bộ phim hay,

- Mẹ sẵn sàng dừng chương trình Fashion mẹ thích để mở Cartoon cho con,

- Mẹ không có thời gian đi mua sắm cho bản thân mình nhưng cho con thì có,

- Mẹ sẵn sàng từ bỏ mọi cuộc vui chơi, để chạy về với con vì mẹ biết con cũng đang rất nhớ mẹ.

Bé Bill
Dù trước đây những chuyện nhỏ bé trong cuộc sống mang lại cho mẹ nhiều niềm vui, mẹ có nhiều thời gian để vui chơi, để làm những gì mẹ thích ... tất cả cuộc sống khi đó là đủ và hạnh phúc.

Nhưng bây giờ với mẹ dù bận hơn, vất vả hơn nhưng mẹ Hạnh phúc vô cùng vì mẹ có Ba và con, có một mái ấm gia đình nhỏ bé luôn tràn ngập tiếng cười.

Dù khó khăn, dù cuộc sống có bận rộn đến nhường nào, nhưng với con Ba mẹ luôn có thời gian dành tặng. Con là niềm đam mê và là cuộc sống của Ba mẹ.

Gửi từ Blog Bill: Nguyễn Quang Minh là tên Ba mẹ đặt cho mình. Mình sinh ngày 19/7 năm con heo vàng heng. Thích gối tay Mẹ và chân gác vào người Ba - Nơi ấy bình yên- ^-^

  • Cảm nhận và những hình ảnh đẹp, câu chuyện ngộ nghĩnh của bé yêu, mời bạn gửi theo mẫu sau hoặc gửi bài viết, đường link blog về địa chỉ blogviet@vietnamnet.vn

Ho ten: đặng thị huơng trà
Dia chi: 154 hùng vuơng, tăng bạt hổ, hoài ân Bình định
Email: ngayconangvang@yahoo.com
Tieu de: hạnh phúc là những gì mẹ cảm nhận.
Noi dung: Mẹ biết cảm giác hạnh phúc tột cùng là giây phút nhìn thấy con uớt mèm trên đôi tay bác sĩ. Mẹ biết sự mong đợi khắc khoải khi đang nằm lại trên bàn mổ chờ đến phút đuợc ra ngoài với con. Mẹ cảm thấy con đòi hỏi quyền đuợc yêu thuơng qua tiếng con khóc. Mẹ chắc chắn rằng, thiên chức mẹ đang thực hiện là thiên chức cao cả nhất và tuyệt vời nhất. Những điều này mẹ chưa từng cảm nhận đuợc khi chưa có con. Mẹ yêu con hơn tất cả, con gái của mẹ!

Ho ten: ha van chien
Dia chi: cau dien- tu liem - Hn
Email: hachien83@gmail.com
Tieu de: me la tat ca
Noi dung: trên đời này chỉ có mẹ là người thương ta và lo cho ta nhiều nhất từ khi lọt lòng đến kh trưởng thành. vây nên tôi khuyên những ai đang có mẹ ở bên thì hay dành tình cảm nhất dành cho mè kính yêu. đừng như tôi giờ đây mẹ đã đi xa mãi mãi không bao giờ tôi được cái cảm giác âu yếm ngày nào. tôi rất thương mẹ nhưng cuộc sống đã cướp đi người mẹ yêu quý của tôi.

Ho ten: sydney
Dia chi: AOF-Hà Nội
Email: dttam_hvtc@yahoo.com
Noi dung: Chị ơi,bé quả thật rất đáng yêu.Em đã không thể rời mắt khỏi 2 bức ảnh!!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Mùa xuân đi qua

Mùa xuân đi qua

Một mùa xuân lặng lẽ Đã nhè nhẹ đi qua Từng cánh khô vừa khép Cho cành lá xanh màu.

Ngày Xuân Còn Nhau

Ngày Xuân Còn Nhau

“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm

Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm

Ba chưa từng được đi đến trường học như người ta. Vì ba là trẻ mồ côi và chân lại tật, một mình ba phải tự kiếm sống mưu sinh. Ba chưa từng oán hận ba mẹ ba vì đã bỏ rơi ba. Vậy mà, ba lại cố gắng học cái chữ để viết thư cho con. Con mở thùng carton chứa đầy thư cứ mỗi tháng là ba lại viết một bức thư cho con mà ba chưa từng đủ can đảm để gởi. Giờ con ngồi lật từng bức thư để đọc không hiểu con lại cảm thấy hối hận. Phải chi, con quay về thăm ba nhiều hơn thì có lẽ ba sẽ không đau buồn nhiều đến vậy.

Tết của những người con xa quê

Tết của những người con xa quê

Tết là ngày đoàn viên của những trái tim mong ngóng được về nhà sau bao ngày bôn ba vất vả…

Quá khứ không còn thuộc về anh

Quá khứ không còn thuộc về anh

Hành trình trở về, tìm lại những mảnh vỡ của quá khứ, chúng ta ai cũng từng đi qua một quãng đường quá khứ đầy về thương. Đi để trở về không phải sao?

Tết này con sẽ về (Phần 3)

Tết này con sẽ về (Phần 3)

Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhẹ đến mức chẳng ai nghĩ nó sẽ để lại dấu vết gì. Nhưng sau này, khi ngoảnh lại, tôi mới hiểu: có những bi kịch trong đời bắt đầu từ chính những phút giây tưởng chừng như vô nghĩa ấy.

Đàn anh bí mật

Đàn anh bí mật

Thật tình cờ 2 năm sau tôi gặp lại. Nhưng chúng tôi vẫn như ban đầu, một người im lặng, còn một người ngập ngừng không dám nói. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao có cảm giác vừa lo sợ, vừa rất tin tưởng, lại muốn bắt chuyện, nhưng không thể. Không biết sao hình ảnh đó cứ ám ảnh, lãng vãng trong đầu tôi, lúc thì ngay trước mặt tôi. Tôi sợ mất đi tình bạn chưa kịp có, cũng sợ người ta hiểu lầm mình. Vốn dĩ chưa có gì, sao tôi lại sợ như thế?

back to top