Con gái lớp toán và con trai lớp văn
2014-03-01 01:00
Tác giả:
Yêu 24/7 - Nó, con gái lớp Toán mạnh mẽ, hiếu thắng và có chút ngông nghênh. Hắn, con trai lớp Văn, lãng mạn, dịu dàng và chu đáo. Không biết từ khi nào xảy ra cái chuyện nghịch lý này, xưa nay con trai lớp Toán theo đuổi con gái lớp Văn là chuyện thường, nhưng điều ngược lại thì hi hữu lắm. Vậy mà hắn đã làm một việc hiếm hoi như vậy.
Hắn không thích những cô nàng thùy mị trong lớp, mà đem lòng để ý nó, một cô gái đầy cá tính của lớp Toán. Hắn tìm mọi cách để lung lay tim nó, trông hắn rất tội nghiệp. Con trai lớp Văn đứng chờ con gái lớp Toán mỗi chiều tan học, nhưng nó vẫn làm ngơ như không biết không hay. Bởi lẽ bọn con trai lớp nó cứ thủ thỉ rằng: Con trai lớp Văn là một bọn yếu đuối cả về thể chất lẫn tinh thần!!! Nhưng hắn nào có thế. Hắn cao 1,70m, học thể dục cũng khá, nhiệt tình tham gia vào các hoạt động của trường lớp. Tuy vậy, nó cũng không cần biết đến. Đối với nó, lúc nào hắn cũng “sến” và “dai như đĩa”.
Con trai lớp Văn gan kiên định không từ bỏ mục tiêu của mình, con gái lớp Toán bất ngờ với chiến thuật mới toanh của con trai lớp Văn. Mỗi khi tan trường về, ai đó đặt vào giỏ xe của nó một nhành hoa xinh xinh cùng một lời chúc vô cùng dễ thương. Nó dù mạnh mẽ đến mấy cũng chỉ là đứa con gái, làm sao nó lại không bâng khuâng kia chứ. Song nó vẫn cố tỏ ra kiên cường, vẫn ngó lơ lạnh lùng khi con trai lớp Văn đi ngang. Hắn không bỏ cuộc dù thất bại này cứ nối tiếp thất bại khác. Con trai lớp Văn tin rằng nếu mình muốn thì không có gì là không làm được.

Cuối cùng thì trời đã không phụ lòng hắn. Vô tình, hắn và nó cùng học thêm Anh văn chung một lớp. Hắn có cơ hội để tiếp xúc với nó nhiều hơn, còn nó, dù muốn dù không vẫn không thể tránh được nụ cười rất duyên và giọng nói trầm ấm của hắn. Hơn nữa, hắn học Anh văn rất cừ, điều đó càng làm cho nó khó lòng không nghĩ đến hắn.
Hôm đó trời mưa, mọi người đã về gần hết, nó nhìn đồng hồ đã hơn 8 giờ. Nó đứng, loay hoay không biết tính sao vì đã lỡ hẹn đi sinh nhật cùng nhỏ bạn, vậy mà chiều nay nó lại quên mang theo áo mưa. Chợt hắn đến gần bên nó, rút chiếc áo mưa màu trong cặp mình ra và đưa cho nó
- Bạn lấy áo mưa của mình về trước đi.
Trước hành động này của hắn, nó bối rối trả lời:
- Thôi. Mình mà lấy, bạn làm sao về được?
Hắn khẽ mỉm cười để lộ chiếc răng khểnh xinh xinh:
- Mình thích đi dưới mưa.
Đúng là lớp Văn! Nó nhủ thầm, chợt nhớ tới lời hẹn, nó không e dè nữa mà nhận chiếc áo mưa từ tay hắn:
- Vậy … cảm ơn bạn trước nha!
Nó mặc chiếc áo mưa lên người, thầm nghĩ đến hắn. Nhưng nó gạt phắt suy nghĩ ấy, tại hắn tự nguyện cho nó mượn áo chứ nó có nhờ vả gì hắn đâu. Nếu hắn có cảm lạnh cũng không liên quan đến nó.
Hôm sau nó đến trường, ngang lớp hắn, nó rụt rè bước vào định trả chiếc áo mưa. Nhưng tìm mãi chẳng thấy hắn đâu. Nghe mấy cô bạn lớp hắn bảo hắn dầm mưa nên bị bệnh không đi học được. Nó thấy ray rứt, cả ngày hôm đó nó không tài nào tiếp thu bài vở được. Tự dưng nó muốn đến thăm hắn vô cùng nhưng lại không dám, vì từ trước đến nay trong mắt mọi người hắn là kẻ nó vốn ghét cay ghét đắng.
Trên chuyến xe buýt chiều nay, con gái lớp Toán ngồi ở băng ghế cuối. Mưa rơi lất phất trong tiếng người chen chúc bước lên xe. Nó thoáng buồn vì không thấy cái dáng ốm ốm, cao cao của con trai lớp Văn trong dòng người qua lại. Chợt nó nhớ đến nụ cười thân thiện của hắn, nó đưa tay ghì chặt chiếc áo mưa. Tự nhiên có một cảm xúc kỳ lạ thoáng qua, hay … nó mến hắn?!!

Cuối cùng cũng đến ngày thứ sáu, con gái lớp Toán đến lớp học thêm thật sớm, con trai lớp Văn bước vào. Gương mặt hắn xanh xao, hốc hác làm tim nó nhói buốt. Thay cho cái liếc nhìn khó chịu hàng ngày, nó mỉm cười đến bên cạnh con trai lớp Văn, bàn tay vừa đặt chiếc áo mưa lên bàn vừa nói:
- Trả cho bạn nè! Nhớ mở ra xem kỹ nghe, mình không có làm dơ áo của bạn đâu.
Con trai lớp Văn chưa kịp phản ứng gì thì thầy giáo đã vào lớp. Trong giờ học hắn len lén nhìn sang con gái lớp Toán và phát hiện hôm nay con gái lớp Toán có gì đó lạ lắm.
Tan học, trời lại đổ mưa. Con gái lớp Toán về thật vội với chiếc áo mưa của riêng mình. Con trai lớp Văn chậm rãi mở chiếc áo mưa ra, có một mảnh giấy màu hồng phấn rơi xuống nền gạch. Hắn cúi xuống nhặt và ngạc nhiên trước nét chữ nghiêng nghiêng của nó: “Hôm nay trông bạn tiều tụy và xanh xao lắm. Nói thật mình không muốn thấy bạn thế này đâu. Mình mong là ngày nào bạn cũng thật khỏe mạnh để có thể cùng mình đến lớp. Bắt đầu từ ngày mai mình sẽ chờ bạn trước cổng nhà mình, bạn nhớ đến sớm để đón mình đi học nhe!”.
Không thể tả hết nỗi vui sướng của con trai lớp Văn khi đọc những dòng chữ ấy. Hắn quên mất cơn mưa đã khiến mình bị bệnh, chỉ thấy mưa đáng yêu vô cùng. Hắn đưa bàn tay hứng một giọt mưa, chợt thấy lạ vì mưa hôm nay rất ấm.
• Gửi từ Nguyễn Đoàn Thùy Linh
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.



