Phát thanh xúc cảm của bạn !

Con đường về nhà mãi là con đường đẹp nhất

2024-06-19 20:55

Tác giả: Nguyễn Thị Khánh Ngọc


blogradio.vn - Người ta thường phức tạp hóa hai chữ bình yên mà đôi khi quên mất rằng, bình yên đến từ những điều giản đơn nhất. Như những ngày quá nhiều phiền muộn, con chỉ muốn được trở về nhà nhìn ba tưới cây, nhìn mẹ bên mâm cơm ấm nóng sau những mệt nhoài phố thị. Bây giờ, khi lớn rồi, đi nhiều rồi, con mới chợt nhận ra rằng, con đường về nhà mãi là con đường đẹp nhất…

***

Đối với con, con đường về nhà mãi là con đường đẹp nhất. Ngày bé, con chỉ mong sao mình lớn thật nhanh để có thể tự do vùng vẫy, để thỏa sức làm điều mình yêu thích. Nhưng trưởng thành rồi, con lại muốn được trở về những ngày xưa cũ, bên tay mẹ, tay bà, để được chở che khỏi những khắc nghiệt của cuộc sống. Đứng trước cái tuổi 16 - cái tuổi bấp bênh giữa thiếu niên và người lớn, nửa vời giữa yêu, ghét, buồn, giận, con mới chợt nhận ra rằng, gia đình mãi là nơi bình yên nhất, dù là ngày nắng trong hay là ngày giông bão…

Hôm nay lại là một ngày mưa nặng hạt. Con chẳng biết là mưa rơi ngoài phố hay là bão trong lòng nữa, nhưng con ngồi đây viết những dòng này để gửi đến mẹ - người mẹ tuyệt vời nhất của con.

Cảm ơn mẹ đã đưa con đến với thế giới muôn hình vạn trạng này, cho con cảm nhận được một tình yêu thuần khiết nhất. Sau này có lẽ con sẽ quen nhiều người bạn mới, có nhiều mối quan hệ hơn, nhưng tuyệt nhiên không có tình cảm nào đẹp như tình cảm mẹ đã dành cho con, chỉ cho đi mà không cần nhận lại. Tình thương của mẹ chính là một đường tròn, không có điểm bắt đầu cũng chẳng có điểm kết thúc. Nó đẹp đến mức con nghĩ rằng chẳng có thứ ngôn từ hoa mỹ nào có thể diễn tả hết được.

Cảm ơn mẹ đã luôn lắng lo cho con dù con có nhiều lần phàn nàn vì những lời quan tâm ấy. Con biết mẹ muốn bảo bọc con trong vòng tay của mẹ để không phải ướt mưa bão cuộc đời. Nhưng mẹ ơi, hãy cho con quyền được lựa chọn, được sống trọn vẹn cuộc đời của mình mà không nuối tiếc và mẹ hãy là người định hướng, đưa cho con lời khuyên mẹ nhé.

Cảm ơn mẹ đã bao dung tha thứ cho con những lúc bồng bột, những lần trót lỡ dại. Sai lầm của con là khoan dung với người lạ nhưng lại nổi nóng với người thân. Con biết con đã nhiều lần giận dữ vô cớ, thiếu kiên nhẫn với mẹ. Nhưng con cũng biết mẹ khi xưa ân cần đút một đứa kén ăn như con từng muỗng cơm, dạy con nắn nót từng con chữ chẳng chút nề hà. Thật sự con cảm thấy mình quá đáng trách, vô tâm không biết mình đã làm tổn thương mẹ nhiều thế nào. Con xin lỗi mẹ…

Cảm ơn mẹ vì đã luôn là bến bờ thầm lặng vỗ về con sau những lần vấp ngã, là nơi con thu mình trốn tránh mọi bất hạnh khổ đau. Người ta thường phức tạp hóa hai chữ bình yên mà đôi khi quên mất rằng, bình yên đến từ những điều giản đơn nhất. Như những ngày quá nhiều phiền muộn, con chỉ muốn được trở về nhà nhìn ba tưới cây, nhìn mẹ bên mâm cơm ấm nóng sau những mệt nhoài phố thị. Bây giờ, khi lớn rồi, đi nhiều rồi, con mới chợt nhận ra rằng, con đường về nhà mãi là con đường đẹp nhất…

Ai cũng phải lớn lên, con cũng không ngoại lệ. Tháng năm tươi đẹp nhưng cũng thật vô tình, lặng lẽ nhưng cũng nhanh đến bất ngờ. Con không còn là một cô bé nhìn một món hàng ngơ ngẩn đến mức lạc mẹ ở chợ, cũng không còn khóc ngất trên sân khấu biểu diễn văn nghệ. Con giờ đây là một học sinh cấp ba 16 tuổi, cũng coi như sắp chạm đến ngưỡng người lớn, sống nội tâm và trầm lắng hơn. Con hiểu mẹ tin và kỳ vọng ở con nhiều như thế nào, không muốn con trải qua cuộc đời giống như mẹ - một cuộc sống không mấy hạnh phúc, phải dựa dẫm vào người khác. Con biết mẹ nuôi một đứa trẻ như con là rất khó, khó ăn và cả khó chiều, vất vả cũng chỉ mong sao con cứng cáp thành người. Nhưng mà mẹ ơi… con giờ đây như đứng giữa lòng thế giới của chính mình, đâu đâu cũng là ngã rẽ nhưng lại chẳng thấy nổi một tấm bảng chỉ đường. Thực ra trong lòng con vẫn luôn rất sợ hãi, tương lai thì mù mịt còn hiện tại thì chơi vơi. Mẹ sinh con khá muộn, con thật sự rất sợ khi con chưa kịp trưởng thành, chưa làm được gì cho mẹ, trở về nhà chỉ còn là bóng dáng của những kỷ niệm thân quen, con sợ tháng năm sẽ mang mẹ đi mất. Mẹ có lẽ không biết khi mẹ soi gương than thở vì những sợi tóc bạc của mình, con - vốn là một đứa mau nước mắt, dễ khóc, dễ bị cảm động đã vùi mình vào chăn thầm rơi nước mắt. Qua đại dịch COVID 19,  con lại càng trân trọng hơn mỗi ngày được ở cạnh mẹ. Chia ly là điều không thể tránh khỏi trong vòng tuần hoàn cuộc đời nhưng xin hãy cho con được một lần ích kỷ được giữ mẹ ở cạnh bên.

Sau tất cả, con muốn nói với mẹ rằng, mẹ chờ con thành công được không mẹ? Ít nhất cũng hãy đợi con đền đáp lại nỗi vất vả một đời của mẹ, mẹ nhé! Con thương mẹ nhiều lắm, dù cho con đã nói nhiều lần mỗi đêm trước khi ngủ. Mẹ ơi! Mẹ đã vất vả hơn nửa đời người rồi, phần còn lại hãy để con thay mẹ gánh vác những lo toan mẹ nhé!

© Nguyễn Thị Khánh Ngọc - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Sau Tất Cả, Bình Yên Là Điều Tuyệt Vời Nhất | Radio Tâm Sự

Nguyễn Thị Khánh Ngọc

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Vì sao nhiều người trẻ tránh bữa cơm gia đình?

Vì sao nhiều người trẻ tránh bữa cơm gia đình?

Bữa cơm nào cũng thế, hết bà càu nhàu việc tôi thức khuya, dậy muộn thì bố tôi lại chỉ trích tôi không có mục tiêu cho tương lai, không giỏi giang bằng bạn bè… Mẹ tôi cũng hùa theo bà, theo bố tôi. Không khí bữa ăn vì thế mà luôn nặng nề...

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 3)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 3)

Làm sao mà biết được bên trong vẻ ngoài bất cần của Thịnh lại là một trái tim đang yêu. Cậu thích Mây rất nhiều, thật sự rất nhiều, thích cô từ lúc con bé còn không biết cậu là ai.

Huế ơi có nhớ

Huế ơi có nhớ

Tôi biết là Huế có nhớ, tôi biết là Huế có thương, tôi cũng biết là Huế có yêu, là những tháng ngày khi tôi sống ở Huế, khi tôi sống trong Huế thì Huế luôn cho tôi cảm giác đó, cảm nhận đó và cảm xúc đó.

Thiên đường cỏ

Thiên đường cỏ

Tôi đưa mắt nhìn lên trên, khựng lại khi thấy những quyển sách được cất riêng biệt ở cái góc đẹp và sáng nhất kệ, toàn là những quyển sách tôi thích nhất và từng giới thiệu cho Tuân đọc. Tim tôi đập loạn nhịp, tôi đưa mắt nhìn Tuân, Tuân dường như hiểu, gãi đầu, cười ngượng ngùng.

Lựa chọn của em

Lựa chọn của em

Thế rồi có người đã xuất hiện và thậm chí đồng ý đánh đổi cả linh hồn để cứu lấy cô gái với lời nhắn nhủ: “Ai từ bỏ em cũng được nhưng em không được từ bỏ chính em...”

Vị ngọt

Vị ngọt

Thường thì những đọc giả sẽ thích một câu chuyện có kết luôn viên mãn như vậy, còn phần sau đó họ có hạnh phúc hay không thì tôi không viết tiếp vì muốn mọi người dừng lại ngay khoảnh khắc hạnh phúc như thế, và họ chỉ nhớ mãi những khoảnh khắc trọn vẹn như vậy.

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Tuệ Lan bèn đi vào phòng ba mẹ, nơi có tủ thuốc. Nó lục tìm chai dầu trong đống thuốc xanh đỏ đủ loại: đây là thuốc đau mỏi vai của ba, thuốc tê bì chân tay của mẹ, thuốc đau họng, cảm cúm mỗi khi trái gió trở trời… Nó lặng người một lúc lâu…

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Cần phải nói rằng những người có trí tuệ cảm xúc cao nói chuyện không chỉ khiến bản thân thoải mái mà còn khiến người khác cảm thấy ấm áp.

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Có lẽ cách giải nhất để giải quyết mọi chuyện đó chính là chuyện trò, vì khi đó cả hai cũng sẽ hiểu cho nhau hơn và rồi tất cả lại đâu vào đó, họ lại yêu nhau như những ngày mới yêu. Khó khăn cũng sẽ qua đi và đừng vội trách cớ tại sao nó lại tàn khốc.

Hãy để em bước đến bên anh

Hãy để em bước đến bên anh

Tôi âm thầm trao đi những món quà vào ngày đặc biệt, âm thầm gửi đến vị ngọt chữa lành từ những viên thuốc mà tôi tự tạo. Tôi muốn anh luôn nhìn thấy tình yêu của mình trong từng tâm tình đấy.

back to top