Con đường về nhà mãi là con đường đẹp nhất
2024-06-19 20:55
Tác giả:
Nguyễn Thị Khánh Ngọc
blogradio.vn - Người ta thường phức tạp hóa hai chữ bình yên mà đôi khi quên mất rằng, bình yên đến từ những điều giản đơn nhất. Như những ngày quá nhiều phiền muộn, con chỉ muốn được trở về nhà nhìn ba tưới cây, nhìn mẹ bên mâm cơm ấm nóng sau những mệt nhoài phố thị. Bây giờ, khi lớn rồi, đi nhiều rồi, con mới chợt nhận ra rằng, con đường về nhà mãi là con đường đẹp nhất…
***
Đối với con, con đường về nhà mãi là con đường đẹp nhất. Ngày bé, con chỉ mong sao mình lớn thật nhanh để có thể tự do vùng vẫy, để thỏa sức làm điều mình yêu thích. Nhưng trưởng thành rồi, con lại muốn được trở về những ngày xưa cũ, bên tay mẹ, tay bà, để được chở che khỏi những khắc nghiệt của cuộc sống. Đứng trước cái tuổi 16 - cái tuổi bấp bênh giữa thiếu niên và người lớn, nửa vời giữa yêu, ghét, buồn, giận, con mới chợt nhận ra rằng, gia đình mãi là nơi bình yên nhất, dù là ngày nắng trong hay là ngày giông bão…
Hôm nay lại là một ngày mưa nặng hạt. Con chẳng biết là mưa rơi ngoài phố hay là bão trong lòng nữa, nhưng con ngồi đây viết những dòng này để gửi đến mẹ - người mẹ tuyệt vời nhất của con.
Cảm ơn mẹ đã đưa con đến với thế giới muôn hình vạn trạng này, cho con cảm nhận được một tình yêu thuần khiết nhất. Sau này có lẽ con sẽ quen nhiều người bạn mới, có nhiều mối quan hệ hơn, nhưng tuyệt nhiên không có tình cảm nào đẹp như tình cảm mẹ đã dành cho con, chỉ cho đi mà không cần nhận lại. Tình thương của mẹ chính là một đường tròn, không có điểm bắt đầu cũng chẳng có điểm kết thúc. Nó đẹp đến mức con nghĩ rằng chẳng có thứ ngôn từ hoa mỹ nào có thể diễn tả hết được.
Cảm ơn mẹ đã luôn lắng lo cho con dù con có nhiều lần phàn nàn vì những lời quan tâm ấy. Con biết mẹ muốn bảo bọc con trong vòng tay của mẹ để không phải ướt mưa bão cuộc đời. Nhưng mẹ ơi, hãy cho con quyền được lựa chọn, được sống trọn vẹn cuộc đời của mình mà không nuối tiếc và mẹ hãy là người định hướng, đưa cho con lời khuyên mẹ nhé.

Cảm ơn mẹ đã bao dung tha thứ cho con những lúc bồng bột, những lần trót lỡ dại. Sai lầm của con là khoan dung với người lạ nhưng lại nổi nóng với người thân. Con biết con đã nhiều lần giận dữ vô cớ, thiếu kiên nhẫn với mẹ. Nhưng con cũng biết mẹ khi xưa ân cần đút một đứa kén ăn như con từng muỗng cơm, dạy con nắn nót từng con chữ chẳng chút nề hà. Thật sự con cảm thấy mình quá đáng trách, vô tâm không biết mình đã làm tổn thương mẹ nhiều thế nào. Con xin lỗi mẹ…
Cảm ơn mẹ vì đã luôn là bến bờ thầm lặng vỗ về con sau những lần vấp ngã, là nơi con thu mình trốn tránh mọi bất hạnh khổ đau. Người ta thường phức tạp hóa hai chữ bình yên mà đôi khi quên mất rằng, bình yên đến từ những điều giản đơn nhất. Như những ngày quá nhiều phiền muộn, con chỉ muốn được trở về nhà nhìn ba tưới cây, nhìn mẹ bên mâm cơm ấm nóng sau những mệt nhoài phố thị. Bây giờ, khi lớn rồi, đi nhiều rồi, con mới chợt nhận ra rằng, con đường về nhà mãi là con đường đẹp nhất…
Ai cũng phải lớn lên, con cũng không ngoại lệ. Tháng năm tươi đẹp nhưng cũng thật vô tình, lặng lẽ nhưng cũng nhanh đến bất ngờ. Con không còn là một cô bé nhìn một món hàng ngơ ngẩn đến mức lạc mẹ ở chợ, cũng không còn khóc ngất trên sân khấu biểu diễn văn nghệ. Con giờ đây là một học sinh cấp ba 16 tuổi, cũng coi như sắp chạm đến ngưỡng người lớn, sống nội tâm và trầm lắng hơn. Con hiểu mẹ tin và kỳ vọng ở con nhiều như thế nào, không muốn con trải qua cuộc đời giống như mẹ - một cuộc sống không mấy hạnh phúc, phải dựa dẫm vào người khác. Con biết mẹ nuôi một đứa trẻ như con là rất khó, khó ăn và cả khó chiều, vất vả cũng chỉ mong sao con cứng cáp thành người. Nhưng mà mẹ ơi… con giờ đây như đứng giữa lòng thế giới của chính mình, đâu đâu cũng là ngã rẽ nhưng lại chẳng thấy nổi một tấm bảng chỉ đường. Thực ra trong lòng con vẫn luôn rất sợ hãi, tương lai thì mù mịt còn hiện tại thì chơi vơi. Mẹ sinh con khá muộn, con thật sự rất sợ khi con chưa kịp trưởng thành, chưa làm được gì cho mẹ, trở về nhà chỉ còn là bóng dáng của những kỷ niệm thân quen, con sợ tháng năm sẽ mang mẹ đi mất. Mẹ có lẽ không biết khi mẹ soi gương than thở vì những sợi tóc bạc của mình, con - vốn là một đứa mau nước mắt, dễ khóc, dễ bị cảm động đã vùi mình vào chăn thầm rơi nước mắt. Qua đại dịch COVID 19, con lại càng trân trọng hơn mỗi ngày được ở cạnh mẹ. Chia ly là điều không thể tránh khỏi trong vòng tuần hoàn cuộc đời nhưng xin hãy cho con được một lần ích kỷ được giữ mẹ ở cạnh bên.
Sau tất cả, con muốn nói với mẹ rằng, mẹ chờ con thành công được không mẹ? Ít nhất cũng hãy đợi con đền đáp lại nỗi vất vả một đời của mẹ, mẹ nhé! Con thương mẹ nhiều lắm, dù cho con đã nói nhiều lần mỗi đêm trước khi ngủ. Mẹ ơi! Mẹ đã vất vả hơn nửa đời người rồi, phần còn lại hãy để con thay mẹ gánh vác những lo toan mẹ nhé!
© Nguyễn Thị Khánh Ngọc - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Sau Tất Cả, Bình Yên Là Điều Tuyệt Vời Nhất | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






