Con đã từng ước ba mẹ đừng xa nhau
2020-11-11 01:22
Tác giả:
Bầu trời nhỏ
blogradio.vn - Về đến nhà, mẹ bảo tôi hãy ngủ sớm đi, đừng khóc nữa, bình minh rồi sẽ tới thôi. Trời rồi sẽ sáng, nhưng trước khi chân trời ló rạng là cả đêm đen dài đằng đẵng, thời gian sẽ làm cho vết thương hết đau nhưng vết sẹo lại mãi chẳng thể lành lặn như lúc ban đầu. Và hai tiếng “gia đình” đã không còn trọn vẹn nữa dù trước đó nó cũng chẳng hề trọn vẹn.
***
Hôm nay mẹ xin cho tôi nghỉ học. Được nghỉ luôn là niềm vui mà tất cả học sinh chúng tôi khao khát nhưng tôi ước ao biết bao rằng hôm nay tôi phải đi học, rằng cô chủ nhiệm sẽ không đồng ý với mẹ, rằng cô sẽ nhận ra lý do nghỉ ốm của tôi chỉ là nói dối.
Vậy mà, khi mẹ nói chuyện với cô, tôi lại chẳng thể thốt ra lời nào. Bởi cho dù tôi có trốn tránh như thế nào, thì hôm nay, tôi vẫn phải ra tòa, ra tòa chứng kiến ba mẹ vốn thân thương nhất của mình trở thành hai con người xa lạ.
Thật ra, ai cũng đoán được ngày hôm nay sớm muộn gì cũng đến. Ba biết, mẹ biết, ông bà nội ngoại đều biết, và tôi cũng biết.
Tôi đã nghe các dì nói chuyện thầm thì với mẹ khi họ tưởng tôi đã ngủ, rằng hồi đó ông bà ngoại luôn gò bó mẹ, luôn kiểm soát mẹ làm cái này, không được làm kia nên mẹ đã lấy ba, người ông bà không thích nhất trong số các thanh niên tới nhà xin làm quen với mẹ, xem như là cách chống đối trực tiếp nhất đối với sự gia trưởng của ông ngoại.
Mẹ cũng chỉ là một trong số các cô gái mà ba tiếp cận, thời đó ba có khá nhiều bạn gái nhưng mẹ đáp ứng đủ nhất tiêu chuẩn của một người vợ, xinh đẹp, dịu dàng, có công việc ổn định.
Ba mẹ tôi đến với nhau một cách hoang đường như vậy, không có xuất phát điểm là tình yêu nên dĩ nhiên, hôn nhân của hai người cũng không thật sự hạnh phúc.
Ba mẹ tôi ít cãi nhau, cũng chẳng diễn ra cái cảnh xung đột như trong phim hay chiếu, ít ra trong nhận thức của tôi là như vậy nhưng giữa ba mẹ không có được sự đồng điệu về tâm hồn, không tìm được tiếng nói chung nên họ ở bên nhau 16 năm qua chỉ vì một lý do, đó là tôi.
Bây giờ, khi tôi đã lên cấp 3, đã có đủ khả năng nhận thức cũng như sự chịu đựng nhất định, khi tính cách và năng lực đã cơ bản được định hình, họ đã quyết định đặt dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân này.
Mặc dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng tôi vẫn như người vô hồn khi bước vào tòa án, máy móc ngồi xuống, máy móc nghe phán quyết của tòa. Do đã thỏa thuận từ trước nên các thủ tục được diễn ra nhanh chóng, nhanh đến nỗi tôi chẳng kịp nhận ra thì mối quan hệ vợ chồng của ba mẹ tôi đã kết thúc, sợi dây pháp lý trói buộc hai người suốt 16 năm qua đã bị cắt đứt.
Tôi chỉ biết trơ mắt ra nhìn sự vui vẻ, thoải mái hiện lên trong đôi mắt của ba mẹ, thậm chí, họ còn gật đầu cười với nhau.
Hình ảnh trước mắt ngày một nhòe đi, chẳng biết từ lúc nào, trên mặt tôi ướt đẫm nước mắt. Tôi tự nhủ bản thân phải vui mừng cho họ, tự nhủ bản thân không thể làm xiềng xích trói họ lại nữa nhưng nước mắt vẫn không thể ngừng rơi.
Cổ họng tôi nghẹn ứ không thể phát ra tiếng, trái tim như bị ai khoét mất một nửa, đến thở thôi cũng cảm thấy đau đớn vô cùng.
Sau này, ai sẽ là người đi họp phụ huynh cho tôi đây. Ai sẽ là người che chở cho tôi mỗi khi nghịch ngợm bị ba mắng, ai sẽ là người lén lút cho tôi tiền tiêu vặt sau lưng mẹ. Chiều 30 tết ai sẽ là người nấu cơm, ai sẽ là người thắp hương, bữa cơm đoàn viên hai người ăn sẽ như thế nào.
Trong một giây phút, tôi ước mình chưa từng được sinh ra, để không phải là trách nhiệm của ba mẹ, để không té ngã từ thiên đường như thế này. Suy cho cùng, tôi còn chưa tròn 16 tuổi, được nuông chiều từ bé, làm sao có thể chấp nhận nỗi thực tại đau đớn như vậy.
Tôi thấy ba mẹ bước lại chỗ tôi, tôi nhận ra từ gương mặt họ là sự áy náy không nói thành lời. Tôi muốn an ủi họ, muốn tươi cười vỗ ngực nói mình không sao nhưng tôi không thể.
Mẹ nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi, vỗ vỗ tấm lưng cứng nhắc của tôi, ba cúi xuống hôn lên trán tôi một cách đầy yêu thương rồi dùng âm lượng gần như không thể nghe thấy nói với tôi hai tiếng “Xin lỗi”’. Và sau đó...
Đã chẳng còn sau đó nữa, những điều cần nói ba mẹ đã nói hết trong thời gian qua, bây giờ gia đình tôi mỗi người một ngả, tôi ở với mẹ, còn ba sẽ đến thăm tôi mỗi khi có thời gian rảnh rỗi.
Về đến nhà, mẹ bảo tôi hãy ngủ sớm đi, đừng khóc nữa, bình minh rồi sẽ tới thôi. Trời rồi sẽ sáng, nhưng trước khi chân trời ló rạng là cả đêm đen dài đằng đẵng, thời gian sẽ làm cho vết thương hết đau nhưng vết sẹo lại mãi chẳng thể lành lặn như lúc ban đầu. Và hai tiếng “gia đình” đã không còn trọn vẹn nữa dù trước đó nó cũng chẳng hề trọn vẹn.
Ai cũng bảo hiểu được cảm giác của tôi, nhưng thật sự có ai hiểu. Que kem đang cầm trên tay, đột nhiên rơi xuống đất, những nỗi đau trong đó, ngoài tôi ra, có ai thật sự thấu được.
© Bầu trời nhỏ - blogradio.vn
Xem thêm: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng “gia đình”
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.







