Phát thanh xúc cảm của bạn !

Có nỗi đau nào bằng việc mất đi người thân yêu nhất

2019-12-18 01:18

Tác giả:


blogradio.vn - Khi đang trên tàu về quê, tôi bàng hoàng khi nghe tiếng anh trai gọi điện, dặn tôi phải thật bình tĩnh rồi anh mới bảo ba vừa đi rồi. Khoảnh khắc ấy chẳng hiểu vì sao tôi không khóc, tôi chỉ bảo: "Em không sao, sáng mai em đến nhà rồi”.

***

Ai đã trải qua nỗi đau mất người thân, có lẽ mới hiểu được nỗi lòng người ở lại. Cảm giác day dứt khổ sở ấy, ngôn từ khó mà diễn đạt thành lời...

Cuối xuân năm ấy, trước ngày nghỉ lễ một tuần, ba tôi ra đi sau cơn tai biến. Khi đang trên tàu về quê, tôi bàng hoàng khi nghe tiếng anh trai gọi điện, dặn tôi phải thật bình tĩnh rồi anh mới bảo ba vừa đi rồi. Khoảng khắc ấy chẳng hiểu vì sao tôi không khóc, tôi chỉ bảo: "Em không sao, sáng mai em đến nhà rồi”.

Tắt điện thoại, lòng tôi trống trải, bao nhiêu hình ảnh của ba ùa về, tâm trí tôi cứ tự chất vấn rằng lúc chiều còn bảo ba nói chuyện tỉnh táo cơ mà, sao giờ đã đi rồi, tự dưng nước mắt lăn dài lúc nào không hay. Chuyến tàu đêm lần này sao dài quá. Tuần sau mới nghỉ lễ, tôi đã về nhà sớm hơn một tuần nhưng đã muộn rồi còn đâu.

Về đến nhà, tôi tự dặn lòng phải thật mạnh mẽ, thật cứng rắn trong thời điểm khó khăn này, tôi còn có má. Má tôi rất yếu đuối và có sẵn bệnh tim trong người, tôi sợ má không chịu được cú sốc lớn này. Chúng tôi lo đám tang của ba chu toàn, hạn chế những giọt nước mắt ở mức thấp nhất có thể, nhất là khi có mặt má. Tôi đã nhìn thấy anh Hai tôi đứng một mình trên ban công lầu một, lặng lẽ đưa tay quệt nước mắt. Anh Ba nói chuyện mà thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn lên trần nhà như cố ngăn mình khóc. Chị Tư bắt chuyến bay sớm từ Mỹ về Việt Nam ngay khi nghe tin ba mất, rồi từ Sài Gòn bay chuyến sớm nhất về nhà. Tôi nhớ khi chị tôi gọi điện bảo sắp đến nhà, tôi đã dặn chị phải cố kiềm chế cảm xúc, phải tươi cười và cố đừng khóc vì tình trạng của má rất tệ, chỉ một chút xúc động cũng khiến má đau buồn mà khóc mãi không thôi. Bước chân vào nhà và thấy di ảnh của ba mỉm cười trên bàn thờ, chị cũng mỉm cười thắp nhang và đeo khăn tang lên đầu. Hình ảnh ấy, luôn khiến lòng tôi đau nhói.

Đêm tối trước ngày di quan, má tôi dường như đã đến đỉnh điểm của sức chịu đựng, má mê man với những câu nói mê sảng như đang trò chuyện với ba làm anh em tôi giật thót người lo lắng.

- Đã nói không thích giỡn mà, đừng có cù lét em nữa. Ông này giỡn dai ghê, đã nói không thích giỡn nữa mà.

- Thôi, đi đi. Em không thích đi đâu...

Má cứ vừa cười vừa nói liên hồi. Chẳng ai cầm được nước mắt. Anh em tôi phải cố gọi má thức dậy. Má mở mắt bảo ba mới đứng đây nè. Rồi má lại nhắm mắt ngủ tiếp, được vài phút lại bắt đầu nói sảng tiếp. Đó là một đêm thật sự kinh hoàng với chúng tôi. Bác sĩ đến nhà tiêm thuốc và cho thuốc má uống. Trong nhà không cho có tiếng khóc, chỉ được nói chuyện cười vui vì chúng tôi sợ má sẽ lại khóc khi thấy có người nào đó khóc nhớ thương ba...

Rồi tang lễ cũng trọn vẹn, mọi người lại quay về cuộc sống thường nhật. Riêng tôi, thâm tâm cứ mãi tiếc nuối và ân hận vì mình đã từng có ý định không về quê thăm ba má nhân dịp lễ. Điều đó còn khiến tôi thấy mình tệ hại cho đến tận bây giờ, dù đó là lần đầu tiên tôi có ý định ở lại Sài Gòn dịp lễ sau hơn chục năm sống xa nhà.

Những gì chưa làm được sẽ khiến ta day dứt khôn nguôi. Hãy cố gắng hết sức, đó là cách duy nhất mang đến cho ta sự thanh thản và vững vàng cảm xúc dù cho bất cứ điều gì xảy ra đi nữa, ta vẫn thấy nhẹ lòng vì mình đã cố gắng hết sức có thể. Bài học này đâu mới, mà tôi cứ mãi quên cho đến khi cuộc đời dò hỏi thì mới giật mình tiếc nuối khôn nguôi.

Những ai vẫn còn cha mẹ, kỳ thực là bạn đang rất may mắn. Hãy trân trọng và tận hưởng khoảng thời gian ấy. Bạn sẽ chẳng biết mình được cuộc sống ưu ái dường nào đâu, đừng để đến khi bạn nhận ra điều đó thì thường là đã muộn màng mất rồi.

Và bạn biết không, những vết thương dù đã liền sẹo nhưng khi trở trời vẫn cứ nhói đau. Đôi lúc tôi thấy nhớ ba kinh khủng, như chính lúc này đây.

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình: Lời hứa ngày mai con gọi

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.

 Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.

Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn

Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn

Có người từng nói rằng: “Điều đau lòng nhất không phải là thất bại, mà là đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể giữ được điều mình mong muốn.”

Du Miên và Gió - Phần cuối

Du Miên và Gió - Phần cuối

Phần cuối, kết thúc của bộ: Du Miên và Gió

Du Miên và Gió - Phần 3

Du Miên và Gió - Phần 3

Phần tiếp theo của Du Miên và Gió (Phần 2)

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

back to top