Cố lên nhé em trai của chị
2013-12-10 08:23
Tác giả:
Em trai yêu!
Chỉ còn hai ngày nữa là bước vào năm học mới rồi em nhỉ? Hai ngày nữa em bước vào lớp 12. 12 năm đèn sách và 18 năm em lớn lên. Thời gian trôi nhanh quá.
Ngày em cất tiếng khóc chào đời, chị vẫn nhớ rõ lắm, dù lúc đó chị mới 5 tuổi. Hai giờ sáng, cả nhà đang say giấc, em đạp bụng mẹ đòi ra. Cả nhà đều sốt sắng, cha đi gọi bà đỡ, còn chị đi gọi các dì, các o. Nghĩ lại thấy chị “siêu” thật, còn bé ti tí mà chạy một mình giữa đêm không sợ chi cả. Cuối cùng em cũng chào đời khỏe mạnh, cha đi nổi bếp than, bắt gà làm thịt, chào đón em ngay đêm đó.
Em chịu thiệt thòi ngay khi còn trong bụng mẹ, vì căn bệnh của mẹ mà bao nhiêu dưỡng chất khối u tranh giành với em hết. Vì vậy mà em mới chào đời đã bị suy dinh dưỡng. mẹ bị chẩn đoán u nang buồng trứng, lúc đó chị mới học lớp 1, chị Thắm học mẫu giáo, em còn đang ẵm ngửa. Cha cùng mẹ chạy chữa bệnh tật, chữa hết từ trong Vinh ra đến hà Nội. Ba chị em mình ở nhà với hai bà. Cái đêm cha đưa mẹ đi Hà Nội, ba đưa cho chị mười mấy nghìn, dặn chị chăm lo cho các em.

Em thiếu hơi mẹ, cả đêm quấy khóc. Chị bảy tuổi đã phải thay mẹ chăm em, hoàn cảnh như thế nên chị phải học làm việc nọ việc kia từ khi còn nhỏ. Ngày mẹ về, bao nhiêu người đến thăm hỏi động viên, mẹ khóc, mấy chị em đứa nào cũng khóc.
Mẹ khỏe dần và cùng cha gây dựng sự nghiệp, trời phú cho cha mẹ sức khỏe với quyết tâm. Năm chị học lớp 3 thì ngôi nhà của nhà mình bây giờ cũng làm lễ tân gia, năm chị học lớp 4 mọi đồ đạc trong nhà cha đã sắm tương đối đủ đầy, hạnh phúc lắm với mỗi giờ cơm tối nghe cha khoe thành quả làm việc của mình. Sự chịu khó của cha cùng bàn tay khéo léo của mẹ đã cho chị e mình cuộc sống đủ đầy, học hành đến nơi đến chốn. Cha mẹ đã lăn lộn đủ ngề chẳng quản nhọc nhằn làm tất cả mọi việc cho dù là nặng nhọc nhất.
Em trai, hôm nay chị tản mạn chuyện gia đình với em lan man quá đúng không, nhưng đó là cả dòng suy nghĩ của chị.
Em năm nay 18, là một công dân rồi sắp bước vào đời, sắp ra xã hội và chắc chắn đó là bước đường dài của em sau này. Ở nhà có thể em là út, được ưu tiên, chiều chuộng, em sai cha có thể mắng, mẹ có thể cho mấy roi nhưng mọi người vẫn yêu thương và nâng đỡ em. Nhưng khi ra xã hội thì khác, em làm gì cũng phải tự chịu trách nhiệm. Xã hội bây giờ nhiều cám dỗ, lập trường không vững là dễ sa ngã lắm. Chị hiểu tuổi của em bây giờ cái gì cũng tò mò, muốn khám phá. Nhưng em ạ, cái gì cũng có quy luật của nó, có trước có sau. Em biết tại sao con người lại được chia thành 5 giai đoạn phát triển không? Bởi mỗi giai đoạn tương ứng với những công việc trong phạm vi được phép và nên làm.

Em tuy vóc dáng nhỏ bé hơn các bạn cùng trang lứa nhưng em không thua các bạn về trí tuệ, em là cậu bé thông minh, chăm ngoan, chị vui vì điều đó. Có những lúc em sai lầm khiến cho cả nhà ai cũng lo lắng. Chị sợ em sẽ sa ngã theo đám bạn xấu, chị sợ sẽ mất em. Những lần gọi điện về nghe mẹ khóc, nghe nói bố đánh em mà chị như ngã ngửa với đứa em của mình. Em đã biết lấy đồ của cha mẹ, em lao vào quán net, bỏ học khiến thầy cô khiển trách.
Ngày em thi vào cấp 3, em phấn đấu vào lớp chọn lớp chọn của trường, năm lớp 10 em chăm ngoan, sang năm 11 cần nỗ lực thật nhiều thì em lại lao vào chơi bời, em bỏ bê việc học. Chị trao đổi với thầy giáo của em mà thật sự buồn về em nhiều lắm, phải làm gì để em nhận ra con đường em nên đi, em ý thức được tương lai cho mình? Dẫu rằng kết qủa năm nào em cũng là học sinh khá nhưng như thế chưa đủ em ạ. Thầy giáo em nói để thi vào đại học trường này trường kia em còn phải nỗ lực nhiều nữa. Chị xa nhà, xa em vì học tập vì đi lại xa xôi chị rất ít khi về nhà, chỉ gọi điện hỏi thăm tình hình và vẫn hi vọng em mình học hành ngoan ngoãn. Có ai ngờ đâu…
Nhưng sau những lần đó dường như em đã hiểu và trưởng thành hơn, em đã ý thức được bản thân mình. Em là hi vọng của cả nhà mình đấy. Dẫu có lúc chị đã quát đã mắng, đã đánh em, nhưng chỉ vì chị không muốn em chị bị mụ mẫm trong những cuộc chơi vô bổ. Chị không đành lòng để người ta xem em chị là thằng con trai hư đốn, càng không muốn em lầm lũi với cuộc đời bụi bặm. Chị đã từng khóc vì em nhưng đã có lúc chị vỡ òa cảm xúc khi em tỉnh ngộ, trưởng thành hơn trong suy nghĩ, cư xử…vui lắm khi nghe những lời động viên, chia sẻ của em.
Em ạ, nhà mình có ba chị em, nhưng hai chị là con gái, rồi sẽ phải theo chồng. Cái quy luật cuộc sống là như vậy, nên chị hi vọng cả vào em, mong em trưởng thành, thành công. Con đường phía trước của em rồi sẽ phải bước qua một cánh của lớn, ở đó đòi hỏi sự mạnh mẽ, trí tuệ. Chị không muốn thúc ép em phải làm được thế này, thế kia, chỉ mong em ý thức được điều đó để cố gắng em nhé. Chị chờ thành công của em.
Với 12 năm đèn sách so với thời gian còn lại thật ít ỏi phải không em. Nhưng đó cũng là khoảng thời gian quan trọng, đủ để em chuẩn bị những hành trang cần thiết. Hãy quý trọng thời gian, quý trọng năm học này em nhé. Chị luôn ủng hộ em.

Em trai, chị muốn gửi đến em lời chúc trọn vẹn ý nghĩa nhất. Chúc em chị có một năm học đạt kết quả tốt, trang bị đủ cho mình những kiến thức cần thiết để bước vào kì thu đại học. Một năm học tập với nhiều niềm vui, nhiều kỉ niệm đẹp bên thầy cô và bạn bè đã từng gắn bó một thời để khi xa nhớ về vẫn nâng niu, hứa hẹn..
Gắng lên em! Mùa thi đến rồi đó
Đem ánh đèn, thức cùng gió lao xao
Bài toán ước mơ đang còn chờ đáp án.
Nét mực mờ từng con chữ hanh hao.
Cố lên nhé em trai của chị! Mặc dù sẽ có lúc em cảm thấy mệt mỏi, nhưng em ạ, chị tin chắc phía sau đó sẽ có một nụ cười chào đón em.
Chị của em
Vịt Bầu
• Gửi từ Dinh Trinh Phan <dinhtrinhphan.1993@>
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.


