Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cô ấy không bao giờ gọi tên tôi nữa!!!

2011-02-16 10:32

Tác giả:


Blog Việt

Na đã đi thật sao! Tôi cứ ngỡ đó chỉ là một giấc mơ! Tôi đã khóc ư! Na ơi! Tôi chỉ nghẹn ngào mà gọi em trong sự đắng chát ở cổ họng.

Đã mười hai năm nay rồi Na không gửi tin nhắn cho tôi nữa. Ngày tôi bỏ mình Na ở lại Hà Nội khi em đang học năm thứ hai của Đại học Sư Phạm. Ngày mà Na mới thoát khỏi bàn tay của tử thần vì một căn bệnh hiểm nghèo. Tôi ra đi trong sự im lặng đau đớn, tôi đã không chịu được áp lực, được sự phản đối của gia đình. Ngày ấy tôi mới tốt nghiệp đại học, vừa phải lo kiếm việc vừa chịu sự phản đối của gia đình về mối quan hệ giữa tôi và Na. Tôi đã chạy trốn bằng cách vào Vũng Tàu làm việc. Tôi nói lời chia tay trước. Na không tin em đã gào thét lên khi tôi nhắn những dòng tin chia tay. Rồi em gọi điện cho tôi và khóc. Tôi vẫn im lặng.

Hai năm đầu ngày nào Na cũng gửi tin nhắn cho tôi em nói vẫn hy vọng một ngày nào đó tôi sẽ quay lại bên em nếu chờ mãi mà tôi không về em sẽ vào chùa như đã nói với tôi ngày hai đứa con yêu nhau. Tôi vẫn im lặng.

Và một ngày tôi đã không còn nhận được tin nhắn của em. Đến bây giờ, tôi lại nhận được một dòng tin nhắn từ số điện thoại quen thuộc. Tôi đã dằn lòng mà nói rằng tôi sẽ không bao giờ đọc tin nhắn em gửi cho tôi. Nhưng tôi đã vui biết bao và hồi hộp mở tin nhắn để xem bây giờ em thế nào. Na đã kiệt sức rồi lúc sắp ra đi cô ấy luôn gọi tên anh. Hãy một lần nói với Na để cô ấy ra đi trong niềm thanh thản! Cả bầu trời như sụp đổ trước tôi. Tôi lao ra khỏi nhà mặc cho vợ tôi can ngăn, cô ấy không hiểu gì. Tôi vào một quán rượu bên đường và uống cho thật say. Ngày chia tay Na trên ga Hàng Cỏ tôi cũng uống say như vậy. Tôi ra đi mà không gửi lại cho em một cái ôm hôn hay một lời từ biệt, tôi chỉ nhìn em trong nỗi xót xa và trong sự vô vọng.

Anh đi mạnh giỏi, em sẽ chờ…

Na không khóc, em nhìn tôi với ánh mắt đầy yêu thương và đôi mắt ấy vẫn hiện lên những tia hy vọng cuối cùng.

Hà Nội vào thu, màn đêm buông xuống, gió từ hồ thổi lại sân ga lành lạnh, những cột đèn vẫn lặng lẽ sáng trên đường phố và em đứng một mình trước sân ga chờ tôi đến với ánh mắt buồn xa xăm.

Khi tàu sắp chuyển bánh Na còn vội nhờ nhân viên gửi lại cho tôi cuốn sổ nhỏ để ghi nhật kí, cuốn sổ đó thầy mới tặng em về thành tích học tập. Dòng chữ còn thơm mùi mực và tươi nét chữ kí của thầy. Na hay ghi nhật kí, Na cũng muốn tôi làm điều đó bởi em vẫn hay bảo tôi ghi nhật kí để đến lúc nhìn lại những gì đã qua mình sẽ thấy cuộc đời còn nhiều điều tốt đẹp.

Na không phải là một cô gái xinh xắn và khỏe mạnh, em gầy và người lúc nào cũng xanh xao, nhưng ngược lại Na có một sức mạnh mãnh liệt của lí trí và nghị lực. Mỗi lần ở bên em tôi lại thấy cuộc đời tươi đẹp hơn rồi mọi thứ cũng sẽ qua. Tôi yêu Na có lẽ cũng vì những thứ đó, Na cần sự che chở còn tôi cần niềm tin vào cuộc sống.

Em sinh ra trong một gia đình nghèo, đông anh em nhưng với Na đó chưa phải là một điều đau khổ hay bất hạnh, nỗi đau lớn nhất của em đó là cha em đã ra đi quá sớm khi em mới lên mười tuổi. Na cứng cỏi từ khi còn bé, người trong gia đình đều lấy em làm gương cho các em còn nhỏ, là con thứ nhưng em lại phải gánh vác trong trách của một chị cả bởi hai người anh đầu của em bị nhiễm chất độc hóa học do di chứng chiến tranh để lại.

Sáng hôm sau tôi vội mua vé máy bay ra Bắc. Tôi nói với vợ là tôi đi công tác. Nhưng quá muộn rồi, Na đã mãi mãi ra đi và không bao giờ gọi tên tôi nữa, chưa bao giờ như lúc này tôi thèm khát được nghe lại giọng nói của em.

Na ơi! Sao lại như vậy chứ?Anh xin lỗi! Anh không xứng đáng để em phải sống trong sự chờ đợi.

Tôi không thể nói được gì, trái tim tôi như đông cứng lại, mạch máu không thể tuần hoàn nữa, tôi đã chết hay vẫn còn đây? Tôi tự hỏi mình như vây? Không phải mơ mà là sự thật. Trước mắt tôi là linh cữu của em với những vòng hoa trắng và một vòng hoa tuy líp tím. Mọi người thương khóc đang tiễn em đi. Tôi đi trên đường mà đôi chân không còn cảm giác gì phải chăng em đang nâng tôi lên cùng. Em thích màu tím, em vẫn nói với tôi rằng màu tím là thủy chung, màu dịu dàng mà ấm áp, em chỉ thích màu tím và những cánh hoa nhỏ màu tím, em còn nói rằng khi nào cầu hôn em tôi chỉ cần mua một bó hoa màu tím.

Tôi đã không còn cơ hội ấy nữa, bó hoa tím tôi tặng em giờ đây lại là bó hoa đưa tiễn em về với chốn thiên đàng xa xôi. Dòng sông hiền hòa đang cuốn những cánh hoa màu tím tôi gửi cho em.

Ra trường em không đi dạy mà bắt tay vào viết báo, mọi người không ủng hộ cho quyết định của em nhưng em vẫn lựa chọn quyết định của mình. Na đối xử với mọi người có khi rất lạnh lùng, ngay cả với cô em gái cũng vậy, Na không thích sự yếu đuối, có lẽ vì thế mà về sau em không bao giờ liên lạc với tôi nữa. Là một phóng viên nhưng chưa bao giờ em lấy tên mình làm bút danh vì em không muốn mọi người và tôi biết, mãi bây giờ tôi mới biết rằng những bài báo có bút danh là An Bình là của em, những bài báo mà tôi vẫn thường xuyên đọc và khâm phục một cây bút sắc sảo. Em thích an bình, em ước ao mình có hai chữ an bình nhưng hình như em chưa bao giờ có được. Em hy vọng tôi sẽ mang lại an bình cho em nhưng tôi đã không làm được điều đó.

Lên mười tuổi cha mất, em bắt đâu trở thành cánh tay phải của mẹ, em đã từng ước những ước mơ nhỏ nhoi, có lần em kể rằng giá cha còn em ước mình có một căn phòng riêng với nhiều sách báo để đọc, một giá sách thật nhiều tiểu thuyết… Cha vẫn ước mong sau này em trở thành một giáo viên dạy văn, và em đã có gắng thực hiện ước mơ ấy sau những trận ốm thập tử nhất sinh.

Hương đưa cho tôi một hộp được bọc kín, tôi mở ra và đó là tất cả những trang nhật kí của Na.

Em xin lỗi, nhưng nếu như không nói những lời cay nghiệt ấy em sẽ không thể quên được anh ạ, em không muốn anh phải khổ vì em, rồi một ngày nào đó anh sẽ hiểu và tha lỗi cho em. Đồ hèn, anh không xứng đáng là thằng đàn ông, anh đã bỏ chạy…

Những gì nhắn cho tôi Na đều ghi vào nhật kí, tôi đọc mà nước mắt cứ rơi, nước mắt làm ướt nhòe những trang nhật kí của em.

Âm thầm đau đớn một mình, Na vẫn cứng cỏi như xưa. Làm báo đã được 12 năm, lần đi công tác này em chỉ muốn viết bài cuối thật hay trong sự nghiệp. Em đã quyết định quay về với nghề giáo, quay về với chính lời nguyện của cha em trước khi nhắm mắt. Em đã từng nói với tôi rằng nếu chúng tôi không đến được với nhau thì em sẽ không đi dạy ngay. Em vẫn luôn mơ ước trở thành một giáo viên. Vậy mà…Em đã gặp phải tai nạn trong lần công tác cuối cùng này, vì cứu một người đàn bà bất hạnh.

Em vẫn chưa thực hiện được giấc mơ của mình và của cha.

  • Gửi từ email Ánh Hoàng - luukimsp1@

Cuốn sách đón đầu mùa yêu 2011 dành cho tất cả những ai đã và đang yêu để nhớ, để nâng niu và trân trọng tình yêu của mình hơn…

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn đồng gửi blogviet@vietnamnet.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hoa sim đỏ

Hoa sim đỏ

Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

back to top