Phát thanh xúc cảm của bạn !

Có ai khát tiếng yêu giả dối?

2011-08-05 10:24

Tác giả:


Blog Việt

Gió thổi lòa xòa mái tóc dài đen không chịu buộc. Nó ngồi dọc thành lan can, thi thoảng lại đưa chân ra ngoài vắt vẻo. Ai đó ở phía dưới có ngước nhìn lên, chắc cũng phát khiếp vì một con bé không sợ chết!

Trời chẳng có trăng, cũng không một vì sao, chỉ nhiều gió thổi mây về cuối chân trời xa tít. Nó thích một mình. Gió xào xạc. Nó hất tung mái tóc. “Chuyện tình tôi giống như bao người, giờ xa tít giữa ngàn khơi, mà xanh thắm những cơn mưa lòng tôi…”. Nó nhìn chiếc điên thoại đang sáng màn hình, một hồi chuông, hai hồi chuông…sáng rồi lại tắt. Nó nhìn vào khoảng không, đôi mắt đăm đăm mở to nhắm lại. Khẽ lăn trên má, một giọt nước mắt như hạt sương đêm lạnh. Nó thấy chênh vênh.

Buổi sáng, chạy từ giảng đường A sang giảng đường E, học liền tù tì 5 tiết Kinh tế đối ngoại, nó tưởng như không còn hơi sức. Buổi chiều, tất bật ở quán café. 5h45’, nó lên xe phóng vù đến sân tập võ.

Hôm nay đối kháng. Trước mặt nó là Quân.

“Nào, bạn thủ cao lên”

“Tấn công liên tục…phải…đấm…và đá…rồi, cả hai chân…”

“Huỵch” Nó ngã ngửa ra sân.

“Huỵch” Nó lại ngã.

Hey. Một nắm đấm ngay trước mặt. Nó trơ mắt nhìn. Nắm đấm gần ngay sống mũi, từ từ rời khỏi mặt nó. “Bạn nghỉ đi, hôm nay bạn không tập trung”.

Nó đi về cuối sân, lặng nhìn.

Ảnh minh họa: phatpuppyart-d45g1un

 

Gió to hất cát và cả những hòn sỏi nhỏ bay tứ tung. Bụi bay vào mắt cay xè. Mây giông kéo đến làm trời đất tối sầm. Lộp bộp vài hạt mưa, gió mưa đua nhau trút xuống, quật tơi tả lên người, lên mặt. Mưa, đâu phải là axít mà khiến nó thấy xót, thấy đau. Nó nhớ, mưa càng ào ạt, người nó càng dầm trong nước mưa, nó càng thấy nhớ. Nước lạnh buốt chảy tràn trên khuôn mặt, nước và gió táp vào mặt… Bao ý nghĩ chắp nối ùa về trong trí nghĩ. Vô định. Lung tung.

Tháng năm, một chiều mưa rào đầu hạ… Quán café thoáng đãng và dễ chịu hơn bởi cơn mưa mang theo hơi mát. Hết giờ làm, nó không mang theo áo mưa nên đành ngồi lại, ngắm mưa vậy, và nhấm nháp ly sinh tố chanh mát hơn cả cơn mưa ngoài kia. Nó không cố tình đâu, nhưng họ ngồi ngay bàn bên cạnh. Nó nghe thấy hết.

- Mình chia tay nhau đi! Em mệt mỏi

- Chứ không phải vì em hết yêu anh?

- Chúng mình không thể tiếp tục nữa đâu. Em xin lỗi.

Cô gái đứng dậy và quay bước thật nhanh. Một người con gái đẹp. Nó kịp liếc nhìn. Quái thật, anh ta không thèm đuổi theo cô gái. Anh ta còn ngồi lại rất lâu. Ly đen đá không vơi. Mưa tạnh. Trời tối hẳn. Nó chào anh chủ ra về. Qua bên cạnh, nó đá khập một cái vào chân bàn, ly đen đá sánh ra. Anh ta nhìn nó. Nó cười như không. Con trai gì mà…

Tháng bảy nhiều hơn những cơn mưa bất chợt, chiều chiều, anh ta lại ngồi một mình ở góc đó của quán café. Hôm nay, có lúc nó nhìn anh ta chằm chặp. Lông mày nhíu lại như con sâu róm. Giờ nó mới để ý, đôi mắt anh ta đen và có vẻ trầm tư kinh khủng. Tóm lại là có vẻ đẹp. Sắp 6h chiều, nó vội vã thay võ phục, bai bai anh chủ rồi chạy ra khỏi quán. Trời mát dịu, nó lắc lư mái tóc cột cao. Có một người nhìn theo nó.

Chiều muộn, nó lại chạy vội ra về.

- Em tập võ gì vậy?

Nó ngoái lại, thì ra là anh ta. “Anh nhìn mà không biết sao, Vovinam, không biết thì lên Google mà search!” Nó chẳng kịp đá xoáy anh ta thêm câu nào vì đang vội đến sân tập võ.
Nó nằm lười trên sân tập, người mướt mát mồ hôi, mấy đòn chân làm người nó đau ê ẩm. Ngửa cô ra sau, nó thấy dáng người nào đó quen quen. Đôi mắt đèm đẹp dưới ánh đèn loang loáng. Nó giật mình đứng dậy. Anh ta không thèm lên Google mà đến tận sân Vovinam cơ đấy.

Ảnh minh họa: eibhilinnn-d363bsj

Mùa đông mà cũng có những cơn mưa rào đột ngột, dai dẳng và lạnh lẽo. Võ phục bắt đầu ẩm nước mưa, nó bật ô, với túi xách đi về, cả lớp cùng về rất vội, vì mưa đông lạnh, buốt và đường rất bẩn. Nó thoáng giật mình. Có người đợi nó. Áo mưa che kín chỉ để lộ khuôn mặt. Ai dà, đôi mắt trầm tư kinh khủng, dưới cơn mưa lại thấy sáng và trong trong lạ. Nó cúi mặt, cười cười.

Một vài và nhiều cơn mưa hơn nữa. Có người đợi nó. Có người cùng nó đi ăn. Có người mua urgo cho nó. Có người đi cùng nó dưới những giọt nước mắt lạnh của trời.

Chiều hè đó, nắng gắt, mặt trời không chịu tắt bóng, khiến nó mong những hạt mưa. Nó nghỉ tập để lượn lờ hồ Gươm với Cát và Sóng, hai nhỏ bạn đáng yêu, xì tai kute. Dưới gốc cây lộc vừng, họ ngồi sát nhau, tay trong tay tha thiết, nụ hôn chạm má như nụ hồng tươi. Người con gái đẹp và người hay đợi nó. Nó lặng nhìn. Bước chân rụt lại, nó quay mặt đi và bắt đầu chạy, chạy như trên đường không có ai.

Hẹn gặp ở quán café, cái bàn chiều mưa ấy. “Bốp”- cái tát như giáng vào mặt. Có người đã nhận của nó một cái tát. Chỉ một cái tát! Rồi nó thản nhiên ra về. “Đừng bao giờ xuất hiện trước mắt tôi”.

Nó không hề khóc, cho đến khi mưa bắt đầu tí tách rơi. Nước mắt và nước mưa hòa lẫn, tràn trên khuôn mặt. Nó chợt nhớ “ Chứ không phải vì em hết yêu anh.” Thì ra họ chưa bao giờ kết thúc và nó-chỉ là một thứ trò đùa. Anh ta không đuổi theo cô gái ấy, vì sẽ chẳng bao giờ họ sợ lạc mất nhau. Còn anh ta để nó đi như thế, vì đơn giản, không cần giữ những thứ không cần. Và có lẽ, anh ta sợ không chỉ là một cái tát mà là nhiều hơn thế…

Tự nhiên mưa ngớt, nó cũng đã ướt sũng cả người. Lên xe phóng về nhà, nó ngủ một giấc say và sâu, có lẽ vì mệt mỏi.

Sáng sớm tỉnh giấc, nó thấy trong người khoan khoái, dễ chịu lạ kỳ. Nó thay váy trắng tay bồng, trang điểm nhẹ nhàng tựa bông hoa hồng phấn. Những tiếng ồ lên, có vẻ ngạc nhiên, ngưỡng mộ khi nó bước vào cửa quán. Anh chủ cũng lặng thinh vì thật sự nó rất xinh. Nó cột tóc cao để lộ chiếc cổ ngọc và bờ vai thon thả. Ai bảo nó không biết dịu dàng. Nó chọn bàn ngay chính giữa, sinh tố chanh tươi, nhìn sang chiếc bàn ở góc. Cũng chỉ là một chút đểu của một thằng đàn ông. Trên đời này thiếu gì trò như vậy. Cũng tại nó còn non và xanh quá đấy thôi, thích ngọt thì người ta dễ dụ bằng đường. Nó lại cười cười. Học cách thản nhiên là như thế đấy.

Ảnh minh họa

Bài hát của Năm dòng kẻ, anh chủ hôm nay có vẻ như cũng khát mưa!


“Em cỏ khát anh mưa rào đầu hạ
Cỏ uống mưa run rẩy cỏ đang thì
Mưa rào đến rồi đi ngơ ngác em sợ
Em cỏ khát anh mưa rào nơi nào
Ngày nắng cháy em chợt chợt thấy mưa

Em chờ mãi cỏ xanh ngơ ngác ngơ ngác
Hỏi gió gió bay, hỏi lá lá rơi
Hỏi theo làn mây bay bay lửng lơ về phía chân trời vời vợi
Cỏ khát khát tiếng mưa rơi
Người khát khát lẽ sống khát tiếng yêu thôi
Tình yêu tình yêu như cỏ khát như cỏ khát
Cỏ khát mưa”

Cỏ khát mưa. Con người cũng khát mưa. Nó cũng khát mưa. Nhưng không khát tiếng yêu giả dối”

  • Gửi từ email Lê Yến Ngọc - canaryql@

 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn

 

Chỉ cần nhớ số Blog Radio yêu thích và bấm phím, bạn sẽ được hòa mình vào những câu chuyện, những bản nhạc ấn tượng của Blog Radio đã in sâu trong tâm trí bạn!


Click chuột để trở thành Fan của Blog Việt, bạn sẽ thấy nhịp sống Blogging mang tiếng đồng điệu với bản thân mình...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top