Chúng mình rồi sẽ hạnh phúc thôi
2020-08-20 01:16
Tác giả:
Phương Trâm (Sầu Đông)
Chúng mình rồi sẽ hạnh phúc cả thôi
Chuyện ngày xưa cũng trở thành quá khứ
Điều đẹp đẽ nhất có lẽ là tha thứ
Mỉm cười an nhiên sống tiếp cuộc đời mình.
Rồi một ngày thức dậy lúc bình minh
Anh ôm một người anh gọi tên là vợ
Đoá hoa hồng trước nhà anh vẫn nở
Chỉ là vợ anh chẳng phải tên em.
Rồi một ngày đôi mắt em nhuốc nhem
Nắm tay người mang cho em hạnh phúc
Em nhận được rất rất nhiều lời chúc
Và chắc rằng chú rể chẳng là anh.
Hoặc một ngày khi bầu trời đương xanh
Vườn hoa trước nhà, sương còn vương trên lá
Em pha ấm trà xanh rồi ngồi yên thong thả
Nhấm nháp cô đơn và viết lại cuộc đời
Rồi chúng mình sau tất cả chơi vơi
Sẽ bình yên theo cách này, cách khác
Sau tất cả tưởng chừng như vỡ nát
Trái tim ngoan khắc sẽ tự chữa lành.
© Phương Trâm (Sầu Đông) – blogradio.vn
Xem thêm: Mình gặp nhau từ kiếp nào?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm

Tình khó phai
Em biết anh luôn là người yêu em và nghĩ cho em nhiều nhất. Nhưng anh à, em cần nên biết mọi chuyện đầu tiên chứ không phải giờ đây em là người sau cùng mới biết được.

Khi con muốn được yêu thương nhưng lại sợ mất gia đình
Không có gì đau lòng hơn việc chính những người ta yêu thương nhất lại không thể dang tay ôm lấy ta.

Khi mặt trời mỉm cười
Tôi thấy yêu làm sao mặt trời lúc đó, tôi thấy yêu làm sao những buổi sớm mai thật lắng đọng thật nhiều cảm xúc và những nguồn huyết mạch của cuộc sống cứ cuộn trào mãi trong tôi.

Người ơi
Em thích gọi anh là người ơi, chỉ là một tiếng gọi thật ngắn thật nhanh mà chứa đựng trong đó biết bao ân tình biết bao da diết của những tháng năm mình được quen nhau, mình được yêu nhau thật trọn vẹn.

Kí ức muốn lãng quên
Kí ức về cậu có lẽ là kí ức đời này tớ muốn quên nhất, cậu cũng có lẽ là người tớ muốn quên nhất...

Xem cuộc đối thoại chua chát của 2 mẹ con trong Khi Cuộc Đời Cho Bạn Quả Quýt, tôi thề sẽ không bao giờ nói "Mẹ sống vì con"
Đứa trẻ lớn lên trong “sự hy sinh của mẹ” sẽ không học được cách hỏi mình: “Mình muốn gì?”, mà chỉ biết hỏi: “Mình nên làm gì để cha mẹ vui?”

Yên đơn phương
Em đã cố kìm nén không khóc trước mọi người. Chắc chỉ có mỗi mình anh không nhận ra tình cảm của em dành cho anh mà thôi.

Mùa xuân sau cơn giông
Nước mắt ông Tét bất giác trào ra. Ông quay lưng bước đi, nỗi đau và cảm giác tủi hổ đè nặng lên trái tim. "Tết này, mình phải làm gì đó… phải làm gì đó cho con Kiệu," ông tự nhủ, nhưng lòng vẫn trĩu nặng bởi những nỗi buồn chưa tìm được lối ra.

Ta chưa từng đơn côi
Nỗi nhớ cồn cào nơi biển lặng Hình bóng ai gửi vào vầng trăng Để bao đêm vì sao sáng mãi Vì gần trăng nguyện toả bao đời.

Muốn gặp anh
Thật sự cảm ơn anh vì đã đến gặp em, để em có thể nói ra những lời đã cất giấu bao năm nay để có thể bước tiếp hành trình cuộc đời không có anh. Nhưng... liệu điều đó có thật sự dễ dàng?