Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chưa phải là tình yêu

2014-03-02 01:00

Tác giả:


Bài viết tham dự tuyển tập: "Yêu thương đầu tiên": Để bình chọn cho bài viết này mời bạn like, share và để lại bình luận bằng plug-in mạng xã hội ngay dưới chân bài đăng. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Yêu 24/7 - Một lời yêu không nói thì lời chia tay mấy ai cần? Lắm lúc ngồi một mình, nghĩ chuyện tôi và hắn, tôi cứ tự hỏi mình liệu có làm được gì khác không? Liệu đó có phải là tình yêu không? Tôi không biết. Nó mong manh như một làn khói. Nhưng những gì hắn quan tâm tôi khiến cho đến tận bây giờ tôi vẫn không tìm thấy  một người nào khác quan tâm tôi bằng hắn. Tháng tám này nghe đâu, hắn lấy vợ. Tôi có nên buồn?

***
- Mở cổng cho tớ vào nhà đi - cậu bé thập thò bên ngoài bờ giậu khẽ gọi. Đó là một cậu bé chừng mười sáu tuổi, cao, mái tóc hơi dài.

- Không được đâu, bố mẹ tớ mắng chết. Cậu về nhà học đi, sắp thi rồi.- Cô bé bên trong bờ giậu, cô bé hàng xóm nhà tôi – khẽ đáp. À, vậy ra chúng là bạn bè cùng lớp.

- Vậy cậu ra đây cho tớ ngắm một chút. Mấy hôm nay không cùng học ôn với nhau nữa, tớ….

Chắc cậu chàng  nhớ cô bé quá nên tới tận đây, ngắm nàng một chút cho bõ nhớ.

- Cậu buồn cười thế. Thế tớ đi ra là cậu phải về ngay đấy nhớ. Ai đó mà thấy cậu đến đây là tớ ăn đòn đấy.

Thôi chết, nhà tôi đối diện nhà cô bé, lúc cậu bé tới tôi đang ở trong vườn nhà mình, cậu bé vì quá chú tâm vào việc mình nên không chịu để ý xung quanh. Giờ cô bé ra tới cổng là chắc chắn thấy tôi. Tôi phải làm gì bây giờ.

- Á, thôi cậu về đi, về đi – biết ngay mà, cô bé la thất thanh rồi ù té chạy vào nhà. Cậu bé quay lại nhìn thấy tôi và tôi chỉ biết mỉm cười hối lỗi, nhìn cậu bé lầm lũi dắt xe quay về.

tình yêu học trò

***
- Ly ơi, mở cửa cho cô với nào.

- …

- Ly ơi, cô Trà đây. Ra mở cửa cho cô, cô có việc quan trọng nhờ cháu.

- Dạ, cháu chào cô. Cô có việc gì ạ, để hôm khác được không ạ, cháu đang bận. -  Con bé thập thò bên cánh cổng, mặt vẫn còn đỏ bừng bừng.

- Mở hẳn cửa cho vào đã nào, cô không làm mất thời gian nhiều của cháu đâu.

- Dạ.

Tôi bước vào gian phòng của cô bé, một căn phòng nhỏ nhắn với tông màu hồng, một chậu cây nhỏ xinh bên bậu cửa sổ, và vô số những bức tranh hoa treo trên tường. Giống hệt con bé tôi ngày xưa.

-  Cháu năm nay học lớp mấy nhỉ?

-  Cháu chuẩn bị thi vào cấp ba cô ạ.

- Một cuộc thi khá quan trọng đấy. Ngày xưa, cô cũng ôn thi đến mệt nhoài, lúc nào cũng lo mình sẽ trượt, thế rồi đến lúc gần thi thì lại biết tin mình được tuyển thẳng.

- Ôi, thích thế. Bây giờ không còn chuyện tuyển thẳng nữa rồi, cô nhỉ.

- Chuyện hồi nãy ấy mà – nghe chừng cô cháu đã trở lại bình thường, tôi bắt đầu- cô xin lỗi nhé, lúc ấy cô đang ở trong vườn, đột ngột quá, cô không biết làm thế nào cả.

- Cái bạn dở hơi ấy. - Mặt con bé lại đỏ trở lại.

- Sao lại bảo người ta là dở hơi?

- Đã bảo là mấy ngày này cấm đến, thế mà lại…..

- Cháu biết lý do rồi còn gì. - Tôi trêu con bé.

- Cô này - nó đấm tôi thùm thụp - cô không được mách mẹ cháu đâu đấy nhé.

- Trông cô giống kẻ mách lẻo lắm à? Nhưng với một điều kiện là hai đứa phải học hành tử tế đó, trước mắt là phải thi đỗ vào cấp ba, không đừng trách cô nha.

***
Tôi quý cô bé hàng xóm ấy như con cháu trong nhà. Tiếng là cô nhưng tôi cũng chỉ hơn con bé sáu tuổi. Xóm không có bạn bè cùng tuổi nên tôi thường chơi với con bé, hai cô cháu thường ngồi đung đưa chân trên ban công nhà tôi mà chuyện trò trên trời dưới bể. Tôi thấy ở con bé hình ảnh của chính mình những năm về trước. Những hỉnh ảnh, những kỷ niệm tưởng có thể giơ tay mà chạm vào  nhưng dù có cố bằng cách nào đi chăng nữa thì cũng không bao giờ chạm được.

- Cậu ý học cùng lớp với cháu, nhà cậu ý ở làng bên. Bọn cháu quý nhau lắm.  Xa nhau ít lâu là thấy nhớ nhớ. Có hôm cậu ý ốm, phải nghỉ học, cháu ngồi học mà tâm trí cứ ở đâu đâu ấy, không tập trung được. Những hôm cháu không đi học cậu ấy cũng có cảm giác như thế. Thế có gọi là yêu không hả cô?

***
Thế có gọi là yêu không?

Hồi tôi bằng tuổi con bé Ly bây giờ tôi vẫn thường hỏi mình những câu như thế. Tuổi mười lăm với những nỗi buồn vu vơ, những nỗi nhớ vu vơ và cả những nhầm lẫn vu vơ. Tôi và người ấy học cùng trường, học cùng lớp, lại ngồi chung một bàn. Mới đầu, hai đứa ghét nhau lắm, người ta ghét tôi vì tội tôi hay chảnh chọe, ngồi chung một bàn mà lỡ có làm quyển sách lấn qua vạch ranh giới là tôi phang liền. Tôi ghét người ta vì cái thứ con trai gì đâu hiền quá là hiền, bảo gì thì nghe nấy, muốn đi ra đi vào chỗ ngồi phải xin phép tôi mới cho qua, tôi bắt thế mà cũng răm rắp làm theo, không một lời phản kháng. Sau này, quen thân hơn, tôi có hỏi, thì người ta trả lời rằng tôi thua con sư tử mỗi cái đuôi, bọn đầu gấu đầu mèo trong lớp còn sợ huống chi là hắn. Mặt tôi dài như cái bơm thì hắn bồi cho tiếp: nhưng lâu rồi tui mới biết, con sư tử hiền y hệt con mèo trắng muốt nhà tui. Con mèo ấy thì tôi biết. Con mèo có bộ lông trắng tinh, mềm như một cục bông thường lăn vào lòng tôi mỗi khi tôi đến chơi. Con mèo ấy chắc giờ cũng già lắm, hẳn nó đã có một bầy con cháu, hoặc chết rồi cũng nên.

***
- Thế có gọi là yêu không hả cô? Con bé Ly nhắc lại câu hỏi của mình, tôi như người vừa tỉnh mộng, giật mình đánh thót


- À, ờ

-  Ngày xưa cô cũng yêu một chú cùng lớp phải không?

- Ai bảo cháu thế?

- Không ai cô ạ. Nhưng cô giáo chủ nhiệm cháu bây giờ cũng là cô chủ nhiệm của cô ngày xưa. Cô nhớ không? Cháu kể cô nghe rồi mà. Có lần khi nói chuyện với chúng cháu, cô có nhắc đến chuyện học sinh cũ của cô cũng nảy sinh tình cảm khi đang học lớp 9 nhưng cả hai vẫn học rất tốt, thậm chí còn nổi tiếng hàng huyện. Cô bảo chuyện nảy sinh tình cảm ở tuổi này là rất tự nhiên, cô hiểu. Nhưng cô mong chúng cháu vẫn cố gắng đặt mục tiêu học tập nên hàng đầu, noi gương học sinh cũ của cô. Mà học sinh trường mình, do cô giáo của cháu chủ nhiệm nổi tiếng hàng huyện về học tốt thì ai ngoài cô. Vậy là cháu đoán ra.

- Con bé này, tôi nạt, chỉ giỏi đoán mò.

***
Tôi vẫn nhớ như in ngày hôm đó, ngày cô chủ nhiệm bảo hai đứa ở lại gặp cô. Căn phòng vắng, sân trường vắng, chỉ còn tiếng lá xào xạc ngoài kia và tiếng cô nhỏ nhẹ ân tình.
- Dạo này, cô thấy hai đứa lạ lắm, có chuyện gì cho cô biết không?

Lạ là lạ làm sao? Bốn mắt chúng tôi nhìn nhau, chúng tôi có làm gì đâu mà sao cô lại biết?

- Có gì đâu ạ? - Mọi lần, người lên tiếng trước trong lớp bao giờ cũng là tôi nhưng giờ lại là hắn.

- Đừng giấu cô, cô cũng đã qua tuổi các con nên cô rất hiểu. Hai đứa con giờ hay nhìn nhau lạ lắm. Nhất là khi có một đứa nghỉ, đứa kia nhìn vào chỗ trống như thất thần. Nhìn sơ qua là cô hiểu rồi, ngốc ạ. Cô bảo nhé, cái gì chóng đến và chóng qua. Tình cảm cũng vậy, muốn nó bền lâu thì phải xây dựng từ từ. Giờ các con hãy lấy đó làm động lực để cùng nắm tay nhau vào cấp ba, cùng vào Đại học. Động viên nhau học tập thật tốt để xây dựng tương lai tốt đẹp cho cả hai. Mới là việc nên làm, nên cùng nhìn về một hướng chứ không phải nhìn nhau các con có hiểu không?

Tôi hiểu những gì cô giáo nói, còn hắn không biết hắn có hiểu không?

***
- Cô nhận đi, mà giờ hai người còn yêu nhau không hả cô? Mà sao cô chưa lấy chồng?

- Cô chưa học xong, đã có việc làm đâu mà lấy chồng.

- Thế cô có lấy cái anh ngày xưa không?

- Anh ngày xưa là anh nào? Cô bảo cháu chỉ giỏi đoán mò cơ mà. Cô làm gì có người yêu.

- Cô đừng chối cháu, cháu biết thừa, hồi cô học cấp ba, lúc ấy cháu học lớp 4, lớp 5 rồi còn gì. Cháu hiểu chuyện rồi. Khi ấy ngày nào cháu chẳng thấy một chú tới chở cô đi học rồi chở cô về.  Bà ở đầu ngõ bảo gì nhỉ, à cháu nhớ rồi, ríu rít như đôi chim bồ câu. Hồi ấy cả xóm mình ai cũng bảo cô chú sau này sẽ lấy nhau. À mà sao giờ cháu không thấy chú ấy tới đây nữa nhỉ. Từ ngày cô vào Đại học ý.

***
- Trà sướng thật đấy, không phải thi đầu vào nữa, còn mình, chẳng biết thi có đỗ hay không?

- Cậu dở hơi à? Chưa thi đã lo chuyện không đỗ. Đỗ hay không là tự cậu chứ chẳng phải do ai cả- tôi dằn dỗi ném những bông hoa lưu ly nhỏ xíu, tím ngắt xuống dòng sông. Đóa hoa xoay xoay rồi lững lờ trôi theo dòng nước- lực học của cậu như thế, chỉ cần cậu đừng tự ti vào bản thân thì đã đủ chiến thắng rồi. Cố gắng nhé, không tớ nghỉ chơi luôn đấy. Nào, giờ còn cái gì không nhớ, tớ chỉ cho.

- Thế rồi cậu có thi vào lớp chọn không?

- Dĩ nhiên rồi, đó là ước mong của tớ. Thế còn cậu?

- Cậu học lớp nào tớ học lớp ấy. Tớ sợ xa cậu lắm.

- Rồi, nhớ nhé. Ngoắc tay. Mà tớ thấy cậu cải lương quá cơ. Không cùng lớp thì vẫn cùng trường cơ mà, ngày nào mà cậu chả nhìn thấy tớ, rồi lại chán ốm ra đấy chứ.

- Không, nhất định phải cùng lớp, vì cậu tớ sẽ cố.

tình đầu

***
Vì cậu, tớ sẽ cố. Đã bao lần hắn bảo tôi thế khi đi qua những con dốc trên đường đi học. Đã bao lần hắn bảo tôi thế khi vào những tháng mùa đông gió bấc thổi thốc vào mặt, vào mũi, vào mồm; quất những hạt mưa buốt giá lên tay, vào cổ và tôi bảo hắn là từ giờ tôi sẽ đạp xe một mình cho hắn đỡ vất vả. Tức quá, tôi nhảy xuống xe đi bộ, hắn cũng xuống xe dắt bộ theo và đến sáng hôm sau lại thấy hắn đứng sẵn trước cổng nhà.  Ba năm học cấp ba, bao kỷ niệm. Chỉ có những cái nắm tay vụng về và chưa bao giờ có một lời yêu. Đã bao lần, tôi mong lắm, vài dịp lễ Valentine hay 8/3 hay đại loại thế, hắn mang cho tôi một đóa hồng, màu gì cũng được. Nhưng thứ hắn  mang đến duy nhất là những đóa lưu ly tím, thứ hoa tôi thích, trồng trong vườn nhà hắn và món bỏng ngô, cũng là món tôi ưa thích, để hai đứa vừa ngồi đong đưa chân và chuyện trò trên trời dưới bể như hôm nay tôi và bé Ly. Lắm khi tôi ước giá hắn là con gái.

Nhưng có một thứ hắn không cố được. Hắn trượt Đại học năm một rồi năm hai, sau cùng hắn chấp nhận đi học Cao đẳng nghề. Và dù tôi có nói với hắn thế nào đi chăng nữa, rằng có nhiều con đường để vào đời, để lập nghiệp, để khẳng định bản thân miễn là mình làm thật tốt công việc mình lựa chọn nhưng hắn vẫn lẳng lặng rời xa tôi. Một lời yêu không nói thì lời chia tay mấy ai cần? Lắm lúc ngồi một mình, nghĩ chuyện tôi và hắn, tôi cứ tự hỏi mình liệu có làm được gì khác không? Liệu đó có phải là tình yêu không? Tôi không biết. Nó mong manh như một làn khói. Nhưng những gì hắn quan tâm tôi khiến cho đến tận bây giờ tôi vẫn không tìm thấy  một người nào khác quan tâm tôi bằng hắn. Tháng tám này nghe đâu, hắn lấy vợ. Tôi có nên buồn?

***
- Cô ơi, hôm nay cô làm sao ấy. Cháu hỏi cô mà cô chẳng thèm trả lời.- con bé Ly dằn dỗi – Không ở chơi với cô nữa. Cháu về đây.

- Ôi, cô xin lỗi. Hôm nay cô hơi tâm trạng.

- Cô nhớ người yêu à? Cái anh mà cháu nhắc đến ấy.

- Ừ.

Tôi trả lời vu vơ. Bởi tôi biết người ta với tôi chẳng còn lý do để nhớ nữa. Chuyện tôi và hắn cũng như chuyện bé  Ly và cậu bạn chưa thể gọi là yêu, hay đơn giản chưa phải là yêu theo cách mà tôi đã hiểu.

•    Gửi từ Ngọc Mai

Về Ngọc Mai : tính tình hơi trẻ con (đáng yêu), mơ mộng, và vẫn mơ ước chuyện cổ tích là có thực.




Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

back to top