Chưa phải là tình yêu
2014-03-02 01:00
Tác giả:
Yêu 24/7 - Một lời yêu không nói thì lời chia tay mấy ai cần? Lắm lúc ngồi một mình, nghĩ chuyện tôi và hắn, tôi cứ tự hỏi mình liệu có làm được gì khác không? Liệu đó có phải là tình yêu không? Tôi không biết. Nó mong manh như một làn khói. Nhưng những gì hắn quan tâm tôi khiến cho đến tận bây giờ tôi vẫn không tìm thấy một người nào khác quan tâm tôi bằng hắn. Tháng tám này nghe đâu, hắn lấy vợ. Tôi có nên buồn?
- Không được đâu, bố mẹ tớ mắng chết. Cậu về nhà học đi, sắp thi rồi.- Cô bé bên trong bờ giậu, cô bé hàng xóm nhà tôi – khẽ đáp. À, vậy ra chúng là bạn bè cùng lớp.
- Vậy cậu ra đây cho tớ ngắm một chút. Mấy hôm nay không cùng học ôn với nhau nữa, tớ….
Chắc cậu chàng nhớ cô bé quá nên tới tận đây, ngắm nàng một chút cho bõ nhớ.
- Cậu buồn cười thế. Thế tớ đi ra là cậu phải về ngay đấy nhớ. Ai đó mà thấy cậu đến đây là tớ ăn đòn đấy.
Thôi chết, nhà tôi đối diện nhà cô bé, lúc cậu bé tới tôi đang ở trong vườn nhà mình, cậu bé vì quá chú tâm vào việc mình nên không chịu để ý xung quanh. Giờ cô bé ra tới cổng là chắc chắn thấy tôi. Tôi phải làm gì bây giờ.
- Á, thôi cậu về đi, về đi – biết ngay mà, cô bé la thất thanh rồi ù té chạy vào nhà. Cậu bé quay lại nhìn thấy tôi và tôi chỉ biết mỉm cười hối lỗi, nhìn cậu bé lầm lũi dắt xe quay về.

- …
- Ly ơi, cô Trà đây. Ra mở cửa cho cô, cô có việc quan trọng nhờ cháu.
- Dạ, cháu chào cô. Cô có việc gì ạ, để hôm khác được không ạ, cháu đang bận. - Con bé thập thò bên cánh cổng, mặt vẫn còn đỏ bừng bừng.
- Mở hẳn cửa cho vào đã nào, cô không làm mất thời gian nhiều của cháu đâu.
- Dạ.
Tôi bước vào gian phòng của cô bé, một căn phòng nhỏ nhắn với tông màu hồng, một chậu cây nhỏ xinh bên bậu cửa sổ, và vô số những bức tranh hoa treo trên tường. Giống hệt con bé tôi ngày xưa.
- Cháu năm nay học lớp mấy nhỉ?
- Cháu chuẩn bị thi vào cấp ba cô ạ.
- Một cuộc thi khá quan trọng đấy. Ngày xưa, cô cũng ôn thi đến mệt nhoài, lúc nào cũng lo mình sẽ trượt, thế rồi đến lúc gần thi thì lại biết tin mình được tuyển thẳng.
- Ôi, thích thế. Bây giờ không còn chuyện tuyển thẳng nữa rồi, cô nhỉ.
- Chuyện hồi nãy ấy mà – nghe chừng cô cháu đã trở lại bình thường, tôi bắt đầu- cô xin lỗi nhé, lúc ấy cô đang ở trong vườn, đột ngột quá, cô không biết làm thế nào cả.
- Cái bạn dở hơi ấy. - Mặt con bé lại đỏ trở lại.
- Sao lại bảo người ta là dở hơi?
- Đã bảo là mấy ngày này cấm đến, thế mà lại…..
- Cháu biết lý do rồi còn gì. - Tôi trêu con bé.
- Cô này - nó đấm tôi thùm thụp - cô không được mách mẹ cháu đâu đấy nhé.
- Trông cô giống kẻ mách lẻo lắm à? Nhưng với một điều kiện là hai đứa phải học hành tử tế đó, trước mắt là phải thi đỗ vào cấp ba, không đừng trách cô nha.
- Cậu ý học cùng lớp với cháu, nhà cậu ý ở làng bên. Bọn cháu quý nhau lắm. Xa nhau ít lâu là thấy nhớ nhớ. Có hôm cậu ý ốm, phải nghỉ học, cháu ngồi học mà tâm trí cứ ở đâu đâu ấy, không tập trung được. Những hôm cháu không đi học cậu ấy cũng có cảm giác như thế. Thế có gọi là yêu không hả cô?
Hồi tôi bằng tuổi con bé Ly bây giờ tôi vẫn thường hỏi mình những câu như thế. Tuổi mười lăm với những nỗi buồn vu vơ, những nỗi nhớ vu vơ và cả những nhầm lẫn vu vơ. Tôi và người ấy học cùng trường, học cùng lớp, lại ngồi chung một bàn. Mới đầu, hai đứa ghét nhau lắm, người ta ghét tôi vì tội tôi hay chảnh chọe, ngồi chung một bàn mà lỡ có làm quyển sách lấn qua vạch ranh giới là tôi phang liền. Tôi ghét người ta vì cái thứ con trai gì đâu hiền quá là hiền, bảo gì thì nghe nấy, muốn đi ra đi vào chỗ ngồi phải xin phép tôi mới cho qua, tôi bắt thế mà cũng răm rắp làm theo, không một lời phản kháng. Sau này, quen thân hơn, tôi có hỏi, thì người ta trả lời rằng tôi thua con sư tử mỗi cái đuôi, bọn đầu gấu đầu mèo trong lớp còn sợ huống chi là hắn. Mặt tôi dài như cái bơm thì hắn bồi cho tiếp: nhưng lâu rồi tui mới biết, con sư tử hiền y hệt con mèo trắng muốt nhà tui. Con mèo ấy thì tôi biết. Con mèo có bộ lông trắng tinh, mềm như một cục bông thường lăn vào lòng tôi mỗi khi tôi đến chơi. Con mèo ấy chắc giờ cũng già lắm, hẳn nó đã có một bầy con cháu, hoặc chết rồi cũng nên.
- À, ờ
- Ngày xưa cô cũng yêu một chú cùng lớp phải không?
- Ai bảo cháu thế?
- Không ai cô ạ. Nhưng cô giáo chủ nhiệm cháu bây giờ cũng là cô chủ nhiệm của cô ngày xưa. Cô nhớ không? Cháu kể cô nghe rồi mà. Có lần khi nói chuyện với chúng cháu, cô có nhắc đến chuyện học sinh cũ của cô cũng nảy sinh tình cảm khi đang học lớp 9 nhưng cả hai vẫn học rất tốt, thậm chí còn nổi tiếng hàng huyện. Cô bảo chuyện nảy sinh tình cảm ở tuổi này là rất tự nhiên, cô hiểu. Nhưng cô mong chúng cháu vẫn cố gắng đặt mục tiêu học tập nên hàng đầu, noi gương học sinh cũ của cô. Mà học sinh trường mình, do cô giáo của cháu chủ nhiệm nổi tiếng hàng huyện về học tốt thì ai ngoài cô. Vậy là cháu đoán ra.
- Con bé này, tôi nạt, chỉ giỏi đoán mò.
- Dạo này, cô thấy hai đứa lạ lắm, có chuyện gì cho cô biết không?
Lạ là lạ làm sao? Bốn mắt chúng tôi nhìn nhau, chúng tôi có làm gì đâu mà sao cô lại biết?
- Có gì đâu ạ? - Mọi lần, người lên tiếng trước trong lớp bao giờ cũng là tôi nhưng giờ lại là hắn.
- Đừng giấu cô, cô cũng đã qua tuổi các con nên cô rất hiểu. Hai đứa con giờ hay nhìn nhau lạ lắm. Nhất là khi có một đứa nghỉ, đứa kia nhìn vào chỗ trống như thất thần. Nhìn sơ qua là cô hiểu rồi, ngốc ạ. Cô bảo nhé, cái gì chóng đến và chóng qua. Tình cảm cũng vậy, muốn nó bền lâu thì phải xây dựng từ từ. Giờ các con hãy lấy đó làm động lực để cùng nắm tay nhau vào cấp ba, cùng vào Đại học. Động viên nhau học tập thật tốt để xây dựng tương lai tốt đẹp cho cả hai. Mới là việc nên làm, nên cùng nhìn về một hướng chứ không phải nhìn nhau các con có hiểu không?
Tôi hiểu những gì cô giáo nói, còn hắn không biết hắn có hiểu không?
- Cô chưa học xong, đã có việc làm đâu mà lấy chồng.
- Thế cô có lấy cái anh ngày xưa không?
- Anh ngày xưa là anh nào? Cô bảo cháu chỉ giỏi đoán mò cơ mà. Cô làm gì có người yêu.
- Cô đừng chối cháu, cháu biết thừa, hồi cô học cấp ba, lúc ấy cháu học lớp 4, lớp 5 rồi còn gì. Cháu hiểu chuyện rồi. Khi ấy ngày nào cháu chẳng thấy một chú tới chở cô đi học rồi chở cô về. Bà ở đầu ngõ bảo gì nhỉ, à cháu nhớ rồi, ríu rít như đôi chim bồ câu. Hồi ấy cả xóm mình ai cũng bảo cô chú sau này sẽ lấy nhau. À mà sao giờ cháu không thấy chú ấy tới đây nữa nhỉ. Từ ngày cô vào Đại học ý.
- Cậu dở hơi à? Chưa thi đã lo chuyện không đỗ. Đỗ hay không là tự cậu chứ chẳng phải do ai cả- tôi dằn dỗi ném những bông hoa lưu ly nhỏ xíu, tím ngắt xuống dòng sông. Đóa hoa xoay xoay rồi lững lờ trôi theo dòng nước- lực học của cậu như thế, chỉ cần cậu đừng tự ti vào bản thân thì đã đủ chiến thắng rồi. Cố gắng nhé, không tớ nghỉ chơi luôn đấy. Nào, giờ còn cái gì không nhớ, tớ chỉ cho.
- Thế rồi cậu có thi vào lớp chọn không?
- Dĩ nhiên rồi, đó là ước mong của tớ. Thế còn cậu?
- Cậu học lớp nào tớ học lớp ấy. Tớ sợ xa cậu lắm.
- Rồi, nhớ nhé. Ngoắc tay. Mà tớ thấy cậu cải lương quá cơ. Không cùng lớp thì vẫn cùng trường cơ mà, ngày nào mà cậu chả nhìn thấy tớ, rồi lại chán ốm ra đấy chứ.
- Không, nhất định phải cùng lớp, vì cậu tớ sẽ cố.

Nhưng có một thứ hắn không cố được. Hắn trượt Đại học năm một rồi năm hai, sau cùng hắn chấp nhận đi học Cao đẳng nghề. Và dù tôi có nói với hắn thế nào đi chăng nữa, rằng có nhiều con đường để vào đời, để lập nghiệp, để khẳng định bản thân miễn là mình làm thật tốt công việc mình lựa chọn nhưng hắn vẫn lẳng lặng rời xa tôi. Một lời yêu không nói thì lời chia tay mấy ai cần? Lắm lúc ngồi một mình, nghĩ chuyện tôi và hắn, tôi cứ tự hỏi mình liệu có làm được gì khác không? Liệu đó có phải là tình yêu không? Tôi không biết. Nó mong manh như một làn khói. Nhưng những gì hắn quan tâm tôi khiến cho đến tận bây giờ tôi vẫn không tìm thấy một người nào khác quan tâm tôi bằng hắn. Tháng tám này nghe đâu, hắn lấy vợ. Tôi có nên buồn?
- Ôi, cô xin lỗi. Hôm nay cô hơi tâm trạng.
- Cô nhớ người yêu à? Cái anh mà cháu nhắc đến ấy.
- Ừ.
Tôi trả lời vu vơ. Bởi tôi biết người ta với tôi chẳng còn lý do để nhớ nữa. Chuyện tôi và hắn cũng như chuyện bé Ly và cậu bạn chưa thể gọi là yêu, hay đơn giản chưa phải là yêu theo cách mà tôi đã hiểu.
• Gửi từ Ngọc Mai
Về Ngọc Mai : tính tình hơi trẻ con (đáng yêu), mơ mộng, và vẫn mơ ước chuyện cổ tích là có thực.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.



