Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chưa một lần níu tay

2014-04-08 00:10

Tác giả:


Yêu 24/7 - Cô và anh cứ thế, đi cạnh nhau, trông thấy nhau như hai kẻ đi chung đường nhưng không có quyền giữ lấy nhau. Rốt cuộc thì cô và anh cũng chỉ sượt qua nhau như thế. Chưa một lời yêu thương, chưa một lần tìm tay níu lại.

***
Mùa cưới, có những ngày cô phải chạy xô mấy chỗ, mối quan tâm duy nhất của cô vào lúc chiều tàn là làm cách nào nhanh nhất để về được nhà. Leo lên giường và ngủ. Nhưng chiều nay. Xe lăn bánh lười nhác, như trêu ngươi và đồng lõa với tâm trạng của cô.

Cô vẫn không quên mình thường thích lái xe lướt trên mặt đường bình thản, ngắm nhìn dòng người đi lại dọc hai bên bờ cánh đồng yên ả xanh mướt. Cô thích cái nhịp thở vừa vặn, đều đặn và nhẹ nhàng nơi con đường này mang lại. Những gì anh dành cho cô có lúc giống như ánh mặt trời đỏ rực ban sớm rồi vội vã chìm sâu sau những vạt rừng hun hút phía xa kia. Anh lẳng lặng quay đi giống như ánh trời chiều vụt tắt, trái tim cô hụt hẫng, chao đảo, như cố tìm kiếm chút ánh sáng còn sót trước khi bóng tối ngập chìm, không rõ lối đi.

Cô hiểu, không có tình yêu, dù thế nào cô cũng không thể chen vào trái tim anh cho dù chỉ là một góc nhỏ, rất nhỏ.

Ngay lúc này, thảng hoặc cũng thấy chút cô đơn và trống trải khi nghĩ về anh. Thật ra, cũng không hẳn là cảm giác cô đơn mà vì cô trót để anh bước quá sâu vào những suy nghĩ của bản thân, ngự trị trong đó, như không bao giờ muốn để anh bước ra. Bất giác cô bất chợt nảy sinh ý nghĩ, liệu cô có “tình cờ” gặp anh trên đường phố vào đúng khoảnh khắc này không? Cái ý nghĩ này thật ra cũng không phải là bất chợt, bởi từ khi trở nên lạ lẫm với nhau thì mỗi khi lái xe trên đường, cô luôn bị ám ảnh bởi cái màu mũ, màu xe ấy…

chưa một lần níu tay

Vèo.

Chẳng biết vì ông trời thương hại kẻ si tình là cô hay vì anh đúng là oan gia mà ngay lập tức, anh đang lượn qua trước mũi xe của cô một cách vội vã, lôi tuột cô khỏi những suy nghĩ lẩn thẩn. Cô vô thức lôi điện thoại, bấm số gọi, buông thõng một câu “Anh đi chậm thôi” mà chẳng màng tới điều gì khác.

Anh không bảo cô dừng lại.

Cô cũng không có ý định dừng xe.

Chuông điện thoại lại reo, anh nói muốn gặp cô. Mấy tháng trời mặc cả với lòng kiêu hãnh và tự tôn, cuối cùng cô cũng phải thỏa hiệp với lòng mình. Cô đợi anh - người mà cô đã - từng - lầm - tưởng là cuối cùng đó ở một quán café người quen, anh xuất hiện trước mặt cô sau đó 5 phút:

- Em lúc nào cũng tươi tắn được nhỉ? Dạo này thế nào?

- Anh nghĩ là em có lý do để không vui à? Em có thể buồn rầu, ủ dột được sao?

Trông anh vẫn vậy, vẫn cố gắng giấu những lo toan vất vả phía sau khuôn mặt điềm nhiên và từng trải với người đối diện. Gặp lại, cô thấy xót lòng vì những lo lắng, toan tính cho cuộc đời loang lổ trên khuôn mặt của anh, chứa chất cả bên trong giọng nói trầm ấm mệt mỏi.

Anh rất hiếm khi nhìn thẳng vào cô khi nói chuyện.

Anh chỉ ngồi đó và trải lòng, về công việc; về mối tình đầu tiên, về người thứ hai, thứ ba, thứ tư khác; về gia đình, về cả tuổi thơ của anh, về những tháng ngày anh lớn lên như thế nào? Hóa ra người đàn ông này đã có một “tuổi thơ dữ dội” như thế, đây là lý do vì sao anh bây giờ trở nên rắn rỏi và kiên cường ư?

Vậy có khi nào, trong chuỗi những ngày tháng bận rộn, ồn ã của cuộc đời mình, anh đã từng một lần muốn biết lý do vì sao cô gái ngồi trước mặt lúc này lại luôn gai góc và ồn ào đến phiền phức hay không?
Cô kể cho anh nghe về những lời đồn thổi…

Anh nói với cô về miệng đời cay độc…

Những hiểu lầm, nghi ngại lẫn nhau…

Tuy không nghe hết, cũng chẳng thể nhớ hết những gì anh nói nhưng có một câu cô lại nghe rất rõ: “Mọi chuyện không phải thế, thực sự lúc này, anh không thể nghĩ tới hai chữ “kết hôn” em ạ!”

Bất giác, những lời nói mà người đàn ông đó không “cố tình nhưng hữu ý” để sót lại trong bữa cơm ám ảnh hôm ấy cứ như một đoạn băng đang được tua đi tua lại trong não cô.

Là biện minh? Co kéo? Hay chỉ đơn giản là muốn trải lòng ra?

Đôi khi lời lẽ lắng sâu, thâm thúy nhất lại là những lời giản đơn, chân thành nhất cất lên từ trái tim và một cuộc đời sớm va vấp.

Cô thấy thương anh quá, yêu thương ấy khiến cô thấy anh sao giống hình ảnh của mình một năm về trước? Bao nhiêu khát vọng, bao nhiêu dự định và cả tình yêu nhỏ mới được ươm mầm…tất cả đều dở dang giữa đời. Cô gái hồn nhiên trong trẻo, cô gái có đôi chân nhiệt tình và trái tim đầy nhiệt huyết, cô gái với ước mơ đĩnh đạc và tỏa sáng trên con đường cô đã lựa chọn…cũng vẫn chưa đủ quyến rũ để níu chân cô ở lại mảnh đất đó. Hay chính xác hơn, cô không có quyền ích kỷ với các đấng sinh thành như thế? Bởi vì trong tim của mỗi người, sự yêu thương luôn cần phải có thứ tự ưu tiên rạch ròi như thế.

Không biết có phải do bị dồn nén, cất giữ những thứ đó một mình quá lâu, vì gánh nặng cuộc đời đã sớm đè nặng lên đôi vai anh hay vì anh thực sự không thể chịu đựng thêm giây phút nào nữa mà giọng nói của anh lại ám ảnh cô đến vậy?

Khoảnh khắc ấy, cô đã rất muốn lại gần ôm lấy chàng trai này, niềm mong mỏi được an ủi, vỗ về không phải vì cô vẫn còn cơ hội để chen vào trái tim anh mà là cô thấy anh đã cởi mở hơn đối với chính mình, với cuộc đời và với riêng cô, một cô gái hoàn toàn xa lạ, hoặc ít nhất anh cũng nghĩ cho tâm trạng của cô, không muốn cô hiểu lầm về cư xử của anh thời gian qua. Có lẽ yêu thương thẳm sâu nhất là yêu thương của những con người từng trải, của những cuộc đời có quá nhiều lo toan và áp lực.

Và cứ như cô chưa từng được nghe anh nói “Trái tim anh đã thuộc về người khác trước khi gặp em mất rồi”…

Nhưng rồi, cô sợ vì ích kỷ, vì muốn nuông chiều cảm xúc của bản thân mà làm anh e ngại, làm cô gái ấy tổn thương nên người cô vẫn gắn chặt với chiếc ghế salon, lặng lẽ nhìn anh...Hóa ra ai trong chúng ta, cũng phải đôi lần khoác lên chiếc mặt nạ tươi rói và bướng bỉnh thất thường để che giấu một trái tim dễ tổn thương trước cuộc đời có quá ư là nhiều những “xót xa và trần trụi”.

Có lẽ anh cũng chẳng dễ chịu gì với những điều đang diễn ra xung quanh, về những thứ anh đang phải gồng mình nên để nỗ lực và có thể trong đó còn có cả sự nhõng nhẽo, dai dẳng đến phiền phức, vô lý của cô…

Cố xua đi sự im lặng giăng đầy giữa hai đứa, cô mở lời:

- Em có thể may mắn hơn anh, nhưng cũng va đập với cuộc đời sớm nên không phải không biết nhìn nhận hay phân biệt phải trái đúng sai. Người đàn ông nói về người con gái mà anh ta đã từng hết mực yêu thương như thế thật sự không đáng bận tâm hay mất thời gian để rạch ròi chuyện thật - giả trong những lời hắn ta nói…Anh có thể tin hoặc không tin tưởng cô gái đang ngồi trước mặt anh nhưng anh nhất định phải tin chính bản thân mình.

Ngoài đường, đèn đã lấp lánh sáng. Anh và cô ra về.

Chưa một lời yêu thương, chưa một lần tìm tay níu lại.

Cô và anh cứ thế, đi cạnh nhau, trông thấy nhau như hai kẻ đi chung đường nhưng không có quyền giữ lấy nhau. Thật ra, tình cảm ấy, ngay từ đầu đã rất khó để nói đúng hay sai, không gọi nổi tên, cũng không màng tính toán được mất về sau thế nào, chỉ thỉnh thoảng nhắc về nhau để biết mình chưa hề xa lạ với ngày cũ. Như những người lớn thực tế, anh và cô đều hiểu “sự im lặng” cách đây không lâu là sự kết thúc. Nhưng cô không buồn, hai người cũng không nói nhiều về việc ấy.

Rốt cuộc thì cô và anh cũng chỉ sượt qua nhau như thế…

Như hôm nay, ngồi cạnh nhau, nói những lời chân thành và đầm ấm, rồi anh đi. Cô cũng thế...

•    Gửi từ Vân Nấm – blackcat…@...




Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

back to top