Cho em nhớ về anh một chút thôi!
2014-03-15 04:49
Tác giả:
Bài viết tham dự tuyển tập: "Yêu thương đầu tiên": Để bình chọn cho bài viết này mời bạn like, share và để lại bình luận bằng plug-in mạng xã hội ngay dưới chân bài đăng. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.
Yêu 24/7 - Chúng ta đã đi ngang qua cuộc đời nhau như thế, để lại trong nhau bao nhiêu kỷ niệm, cảm xúc của tuổi mới lớn. Và giờ có gặp lại vẫn có thể mỉm cười chào nhau, hỏi thăm về cuộc sống hiện tại, hiếm có ai làm được như vậy phải không.
Bởi quên anh là điều không thể, có mấy ai dắt nhau qua thương nhớ mà quên được nhau… Nên nỗi nhớ anh, bản thân em không thể nào kiểm soát.
Trong list friends của em có hơn 1000 cái tên, em chợt giật mình khi thấy cái tên quen thuộc sáng đèn. Click vào nhìn thấy ảnh một gia đình nhỏ hạnh phúc, em mỉm cười và những ký ức chợt ùa về. Ánh mắt ấy từng nhìn em đắm đuối, đôi tay ấy từng nắm chặt tay em, nụ cười kia tưởng chừng như mình em được sở hữu…
Anh hạnh phúc với thực tại, em cũng vui vẻ với cuộc sống mới. Nhưng sao đôi lúc em vẫn thổn thức với quá khứ. Nhịp tim em vẫn đập liên hồi khi vô tình nhìn thấy một bóng hình quen thuộc. Người ta bảo mối tình đầu khó quên, em càng thấm thía hơn khi nghĩ đến anh, chàng trai nhẹ nhàng mỗi khi bên em.
Em nhớ anh, chàng trai ngọt ngào!
Anh có nhớ lần đầu tiên anh tặng hoa cho em không? Cho đến bây giờ đó vẫn là bông hoa ấn tượng nhất, bông hoa đẹp nhất mà em từng nhận. Một bông hoa được dấu bên vệ đường mà anh bảo: “Vừa đợi em anh vừa phải canh bọn trẻ con, chỉ sợ chúng vô tình dẫm nát bông hoa của anh”.
Em cô bé lớp 11 chưa biết đến tình yêu là gì, không biết đó là ngày lễ tình nhân, đạp xe lướt qua chỗ anh đứng, trên giỏ xe đã có gần 10 bông hoa mọi người tặng. Có ai tặng hoa mà cứ dúi vào tay người ta bắt nhận giống anh không nhỉ, dùng dằng mãi em cũng cầm bông hoa đó, nhưng nhận hoa xong mà đạp xe đi thẳng luôn. Chắc anh ngạc nhiên, thắc mắc lắm vì sao nhận hoa rồi chẳng nói gì, vài ngày sau cũng như kiểu chưa có chuyện gì xảy ra.
Em trong đầu chẳng có một định nghĩa gì về ngày lễ tình nhân cả, và nghĩ đơn giản rằng, tặng thì nhận, đâu phải yêu mới nhận chứ.
Kỳ cục thật em luôn cười một mình mỗi khi nghĩ đến bông hoa hồng anh tặng, vì cách tặng hoa không giống ai của anh.

Em nhớ những nơi tràn ngập kỷ niệm!
Mỗi dịp về quê đi qua con đường đó, em lại như bắt gặp hình ảnh con bé co ro sau xe một chàng trai, hai đứa đi chơi trong làn mưa phùn, em nhớ quán café hai đứa vẫn ngồi mỗi khi hẹn hò. Từ ngày chia tay anh em cũng chẳng bao giờ tới đó nữa, em không muốn một mình ngồi ở đó, nếu ký ức ùa về em phải làm sao?
Em nhớ chàng trai từng là của em trong chiếc áo cổ lọ màu trắng, cứ bên em là ít nói hơn bên bạn bè, lúc đó anh gầy và thư sinh, chứ không béo ú như bây giờ.
Em nhớ bãi biển, nhớ sinh nhật năm em 19 tuổi, anh đã tổ chức cho em trên mỏm đá sát biển, sinh nhật chỉ có 4 người. Đó cũng là sinh nhật đầu tiên em có người nhớ và tổ chức cho. Sinh nhật đầu tiên em hạnh phúc bên anh.
Đêm đó hai đứa đi dạo trên biển tới khuya mới về, em chẳng thể nhớ hết chúng ta đã kể cho nhau nghe những gì, nhưng em nghĩ chắc là hẹn thề về một cuộc sống hạnh phúc, hay sau này mình sinh nguyên đội bóng, con gái thì sẽ giống anh, con trai thì giống em, cho trung hòa tính cách của bố mẹ…
Em nhớ cái hôn vội vàng trước cửa nhà em, khi đưa em về, em tót xuống xe tính chạy luôn vào nhà vì sợ ai đó nhìn thấy, nhưng anh kịp gọi lại và đề nghị “người yêu rồi, khi chào tạm biệt phải hôn chứ”, ôi em chưa bao giờ nghe một câu nói nào đáng yêu như vậy, chỉ tiếc lúc đó trời tối nên không nhìn được gương mặt đỏ bừng(em đoán là anh sẽ đỏ mặt khi anh nói câu đó) của anh, một nụ hôn kiểu hàn quốc, sau nụ hôn vội vã em đã chạy như bay vào nhà, bỏ lại anh đứng ngẩn ngơ.
Nụ hôn đầu tiên, vội vàng trong đêm tối với mưa phùn, vào nhà em sợ mặt mình đỏ bị mọi người trêu nên em đã ngồi ở bên ngoài một lát. Tay sờ lên môi để cố cảm nhận, tưởng tượng lại nụ hôn đó, một nụ hôn vội vã mơ hồ, nụ hôn đầu tiên của một người con gái.
Em đã bỏ lại những món quà anh tặng!
Em và anh, chia tay trong sự nuối tiếc của cả hai, là do tính trẻ con, nông nổi của em gây ra, là do anh không quyết tâm giữ em lại, là do khoảng cách quá xa làm đôi ta khổng thể xích lại gần nhau. Chia tay rồi nhưng còn nhiều điều chưa nói hết.
Chiếc khăn màu xanh anh mua cho em, hôm mình đi xe máy từ thành phố về nhà em cũng đã bỏ vào thùng đồ quyên góp, chiếc áo len cao cổ anh tặng em cũng bỏ vào thùng đồ ủng hộ vùng cao. Sau 7 năm chia tay em mới đủ dũng cảm để bỏ nó đi, em gìn giữ cẩn thận, lúc nào cũng được gấp ngay ngắn trong tủ, mỗi một mùa đông em chỉ lôi ngắm nghía rồi cất đi, cứ như vậy 7 mùa đông trôi qua. Nhiều người bảo em sống với quá khứ nhiều quá, nhưng thực chất em không vì nó mà đánh rơi đi hiện tại, chỉ là em trân trọng quá khứ, trân trọng tình đầu của em thôi. Còn hiện tại em vẫn mở rộng vòng tay, mở cửa trái tim đón nhận tình yêu cơ mà.
Tình đầu với một chàng trai ngọt ngào như anh, làm sao em không trân trọng được, nhiều người không thích nhắc lại, hay họ có những kỷ niệm xấu nào đó… nhưng em thì luôn vui vẻ, hạnh phúc khi kể về tình đầu. Một mối tình trong sáng và rất đẹp khiến cho mọi người phải ghen tị.
Chúng ta đã đi ngang qua cuộc đời nhau như thế, để lại trong nhau bao nhiêu kỷ niệm, cảm xúc của tuổi mới lớn. Và giờ có gặp lại vẫn có thể mỉm cười chào nhau, hỏi thăm về cuộc sống hiện tại, hiếm có ai làm được như vậy phải không.
Thi thoảng em vẫn nghĩ về anh người yêu cũ ạ!
Có lẽ khi bước qua ngưỡng 25 người ta thường hay hoài niệm về những chuyện xảy ra khi mới 18, và em đang nhớ lại em của ngày xưa. Có lúc em buồn em của những phút giây xốc nổi, đã trót buông tay mà chẳng thể lấy được về.
Có những lúc nỗi nhớ bất chợt ùa về dù trong lòng đã nguội lạnh tình yêu. Có những nỗi nhớ không muốn vẫn trôi lãng đãng trong đầu. Có những nỗi nhớ trôi qua tâm trí khiến người ta buồn đến chông chênh… Có những nỗi nhớ, lẽ ra phải dừng lại, nhưng cứ mãi mãi lê thê.
Có người đã từng nói: “Đôi khi bạn nhớ một người đã cũ không phải vì bạn muốn họ quay trở lại trong cuộc sống của mình. Chỉ bởi hoài niệm cũng là một phần trong hành trình đi tới mà thôi.”
• Gửi từ Băng Tâm
Về tác giả: Sống tình cảm, lãng mạn, yêu thích văn chương, viết lách.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.



