Chỉ khi vấp ngã rồi mới biết quý trọng cuộc sống
2017-12-04 01:10
Tác giả:

Năm ấy, tôi chỉ mới ở cái tuổi chập chững biết đi, bập bẹ vài câu chưa sõi thì làm sao biết đến những nỗi đau mà mẹ phải gánh trên đôi vai gầy, nhìn mẹ già đi nhiều trông thấy. Bà nội thương mẹ nhiều lắm. Bà kể mẹ lại ngày bố mất, mẹ lịm đi mà chẳng gào khóc, la hét, rồi cứ ngồi cạnh quan tài bố mà một lời cũng không nói. Bà bảo:
- Mẹ mày coi như chết một lần, còn tao như chết hai lần, nhìn con dâu ôm quan tài con trai mà lòng tao như cắt, đứt từng đoạn ruột, còn mày khi ấy cứ lần mò theo quan tài bố mày mà tập đi.
Rồi bà thở dài, đôi chân run run dựa vào cái chõng tre đứng dậy, bà đi thẳng vào trong buồng, tôi nghe tiếng sụt sịt trong ấy, thấy lòng mình mềm oặt, cũng chẳng đủ can đảm vào an ủi bà.
Có đôi khi con người ta phải trải qua muôn vàn sóng gió của cuộc đời mới hiểu ra đâu là giá trị đích thực của cuộc sống.
Cũng có khi, chỉ cần trải qua một chuyện đau đớn cũng đủ khiến bản thân thiếu hụt đi vài phần.
Trên con đường đất dẫn từ nhà ra bến xe, mẹ dăn dò tôi đủ điều.
Ngày ấy, ngày mà vừa ra thành phố, mọi thứ luôn khiến tôi thích thú, có đôi khi nó lấp gần đầy luôn cả nỗi nhớ nhà của tôi.
Vì là thời gian đầu lên thành phố nên mẹ rất lo cho tôi, thường xuyên gọi điện hỏi han vấn đề ăn uống, đi lại, thành phố tấp nập, đông đúc lại lắm tệ nạn nên mẹ lo. Mỗi lần gọi điện cho tôi, hai mẹ con nói chuyện chừng năm phút thì mẹ dành hẳn bốn phút để dặn dò, vì thế mà tôi cũng quên khuấy cái việc khoe khoang thành phố đẹp thế này thế nọ, rồi bực quá đâm ra cũng quên hỏi thăm mẹ ở nhà chuyện ruộng đồng ra sao.
Bẵng đi một thời gian, tôi quen dần với cuộc sống phố thị. Những chuyến đi đi về về cũng vơi dần. Lần nào gọi mẹ cũng hỏi:
- Sao ít về nhà thế con?
Tôi đâm bực, gắt gỏng với mẹ:
- Mẹ hỏi gì hỏi lắm thế? Về nhà làm gì? về mà nhìn cái cảnh nhà rỗng tuếch, đến ăn cũng phải lần mò từng bữa? Con trên này đi học đi làm tất bật cỡ nào, mẹ có biết không?
Nói xong, tôi như hụt hơi... im lặng. Phía đầu dây bên kia cũng im lặng, một lúc tôi nghe tiếng mẹ run run:
- Ừ, không về cũng được, nhưng cố giữ sức khỏe. Mẹ còn có mình mày.
Cúp điện thoại tôi mới thấy mình quá đáng với mẹ, áy náy mãi tới mấy hôm sau, đinh ninh là rảnh rang một tí thì gọi về an ủi mẹ vài câu. Thế rồi ngày qua ngày lại, sáng tất bật đi học, chiều về lật đật đi làm tôi quên khuấy đi mà cái sự áy náy ấy cũng bay biến đi đâu mất.

Rồi vào cái ngày mưa tầm tã, vội vàng về trễ sau bài kiểm tra giữa kỳ, tôi đạp như điên như dại đến chỗ làm, làn nước mưa làm mờ cả đôi mắt kính, trước mắt trắng xóa một màu, tôi đâm hoảng liệng liệng tay lái thế nào lại đâm ngay vào cái cột điện bên đường. Đầu đập xuống đất, mắt kính bên vỡ tan tành, bên nứt một đường dài loằng ngoằng, cong cong như cái lưng khòng của mẹ bao nhiêu năm khom người dưới thửa ruộng. Giây phút ngã xuống tôi chợt nghĩ tới mẹ, tới bà, tôi ước gì tôi dành nhiều thời gian cho họ hơn, rồi khi ngất đi tôi tự hỏi có phải trước khi rời khỏi cuộc đời này bố cũng tự vấn với lòng mình như tôi lúc này.
Nhận được tin tôi tai nạn, mẹ hóa điên dại thêm lần nữa, đang cần mẫn trên đồng ruộng, mẹ vứt đấy chẳng nghĩ gì, chạy một mạch ra bến xe, nhảy xe lên thành phố. Vào đến viện nhìn tôi nằm đấy, chẳng thưa chẳng dạ với mẹ đến một câu, mẹ gào khóc, thét trách ông trời tàn nhẫn, lấy đi của mẹ người chồng yêu thương, giờ đến con mẹ chịu đau đớn nằm đấy với gương mặt sưng phồng biến dạng.
Sau một ca phẫu thuật chỉnh hình, tôi coi như được sống lại tiếp tục học tập và công việc như trước nhưng có những chuyện không bao giờ có thể như trước nữa. Vốn không phải người hay nói những lời yêu thương nhưng kể từ sau ngày tai nạn, tôi năng nói hơn, bất kể khi nào có dịp tôi cũng thủ thỉ vào tai mẹ: “Yêu mẹ nhất trên đời”, cũng chịu ngồi lắng nghe những lời phàn nàn của bà về cái thói lôi thôi của tôi, về đủ mọi thứ mà người già thường quan tâm. Hễ rảnh rang đôi chút là tranh thủ về nhà với mẹ với bà, ăn bữa cơm, phụ mẹ dọn dẹp đôi chút rồi đi. Những điều đơn giản làm nên những hạnh phúc lớn, chỉ là đơn giản quá, người ta ít khi để tâm. Chỉ khi đi qua đau thương mất mát người ta mới biết trân trọng hơn nữa những hạnh phúc mà mình đang có.
© Đặng Thị Kim Oanh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống







