Chết cười với "tuổi thơ dữ dội" của các chế
2015-07-13 01:32
Tác giả:
1. Được nhận danh hiệu học sinh giỏi, cô giáo dặn khi lên nhận thưởng phải tỏ ra lễ phép ngoan ngoãn. Tôi vâng lời, nhận thưởng xong bèn quỳ xuống sân khấu, lạy thầy hiệu trưởng ba lạy.
2. Năm bốn tuổi, dì tôi mang bầu. Vì mẹ không đồng ý cho nuôi thú cưng trong nhà, tôi đành phải xin dì: "Dì đẻ em xong thì đẻ cho con một con chó nhé".
3. Có lần cãi lộn với chị, tôi ném dép về phía chị chẳng may rơi trúng nồi canh. Hai chị em sợ quá vội lấy dép ra, rồi im lặng ăn hết bữa cơm mà không uống ngụm canh nào.
4. Xin mẹ 100.000 để đóng học, nhưng đến lớp cô giáo chưa thu. Tan học tôi thèm quá bèn mua một gói bim bim 3.000. Tôi cầm 97.000 người ta trả lại về đưa cho mẹ, bảo làm mất 3.000 rồi. Đến giờ vẫn không hiểu sao hôm đó lại bị ăn đòn mệt nghỉ huhu...
5. Bố tôi không cho nhận tiền của họ hàng. Có lần tôi mang canh gà hầm sang nhà bà, được cậu cho 10.000, vì cậu rất dữ nên tôi không dám không nhận. Trên đường về tôi xé nát tờ tiền rồi vứt vào thùng rác, nghĩ rằng làm thế thì bố sẽ không biết gì.
6. Cô giáo bảo mời bố mẹ đi họp phụ huynh, vì thành tích kém sợ bố mẹ mắng, tôi bèn hỏi cô:
"Bố mẹ em bận lắm, cậu em đi thay được không ạ?".
Cô giáo gật đầu đồng ý rồi, hôm sau tôi vui vẻ cõng cậu tôi khi đó mới được ba tuổi đến trường.

7. Tối ấy xem phim hoạt hình đến đoạn Na Tra bị vu oan, tôi vừa khóc vừa viết thư trình bày đầu đuôi câu chuyện cho Đông Hải Long Vương, rồi nhét vào phía sau ti vi.
8. Một lần không may ấn nhầm số khẩn chữa cháy, vì sợ cảnh sát nghi mình nói dối, tôi đành tự tay châm lửa đốt đống bài kiểm tra của mình.
9. Có lần đi siêu thị với mẹ, vì mải ngắm mấy con cá nên bị lạc, tôi lại gần một cô gái nói:
"Chị đưa em về nhà được không? Em bị lạc mẹ".
Cô gái cười tươi xoa đầu hỏi:
"Được chứ! Nhưng em không sợ chị là người xấu à?".
Tôi nhanh nhẹn đáp:
"Không ạ. Mẹ em dặn ai nhìn càng xấu xí thì bụng dạ càng tốt ạ".
10. Tôi đãng trí lắm, có hôm nghịch ngợm bị mẹ đánh, tôi vừa khóc vừa chạy quanh nhà tìm bố. Nhưng mãi không thấy bố đâu, lúc chạy đến nhà bếp thấy mẹ đang rửa bát, tôi bèn lao vào ôm mẹ ăn vạ: "Mẹ ơi bố đánh con".
11. Ở lớp tôi phải ngồi ghế gỗ, cứng lắm, đau mông lắm. Tôi nghĩ mãi mới ra một cách xử lý. Hôm sau tôi đeo áo lót của mẹ vào mông đến trường.
12. Mẹ sai đi mua một cân bột mì, tôi mua có nửa cân, còn lại mua bò khô ăn hết. Dọc đường túi rách lúc nào không biết, bột vãi gần hết. Tôi sợ mẹ mắng bèn ghé vào nhà hàng xóm xin một ít cám con cò cho vào túi mang về đưa cho mẹ.
13. Đi chợ mua đồ chơi, sau khi bóc vỏ ra thì không ưng, tôi xin chủ quầy cho đổi món khác. Chủ quầy dĩ nhiên không đồng ý. Tôi bèn khóc ré lên:
"Cháu chỉ là một đứa nhóc con thôi mà? Sao chú lại lừa tiền của đứa nhóc con?".
Kết quả chủ quầy đành phải đổi cho tôi.
14. Có lần bị bố mắng, tôi nằm khóc trên giường. Vừa hay có cái răng lung lay, máu chảy xuống cằm. Bố nhìn thấy sợ quá hỏi đau ở đâu, tôi tự dưng nghĩ đến mấy cảnh trong phim cổ trang, bèn nhắm mắt lại thều thào nói:
"Con sắp rời khỏi thế gian này rồi".
Bố vừa khóc vừa ôm bé lao như bay vào bệnh viện. Lúc về đến nhà, tôi lại được một trận đòn no nê.
15. Tôi luôn muốn trở thành anh hùng hảo hán, võ công siêu phàm như các nhân vật trong phim kiếm hiệp. Có hôm đang luyện kiếm nhựa trong vườn thì bị thằng hàng xóm điểm huyệt, tôi cứ đứng nguyên đó cả buổi chiều. Đến lúc trời mưa mẹ gọi vào nhà, dù rất muốn vào nhưng tôi vẫn kiên cường đứng tiếp. Mẹ bực mình cầm roi ra, tôi mới mếu máo thanh minh:
"Tại chưa ai giải huyệt đạo cho con cả".
16. Nhà tôi có nuôi hơn chục con vịt. Một hôm nhân cả nhà đi vắng, tôi đem thả chúng vào bồn tắm, con nào ngoi lên tôi lại ấn nó xuống, đến khi chúng không kháng cự nữa tôi mới vớt chúng lên lau khô, rồi đặt trên giường, đắp chăn cẩn thận. Sau đó tôi cũng chui vào ngủ cùng. Tối mẹ về hỏi chuyện gì đã xảy ra, tôi hớn hở khoe:
"Mẹ xem con tắm cho chúng nó sạch không này".
Theo: Kênh 14/Trí Thức Trẻ
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.


