Chết cười với "tuổi thơ dữ dội" của các chế
2015-07-13 01:32
Tác giả:
1. Được nhận danh hiệu học sinh giỏi, cô giáo dặn khi lên nhận thưởng phải tỏ ra lễ phép ngoan ngoãn. Tôi vâng lời, nhận thưởng xong bèn quỳ xuống sân khấu, lạy thầy hiệu trưởng ba lạy.
2. Năm bốn tuổi, dì tôi mang bầu. Vì mẹ không đồng ý cho nuôi thú cưng trong nhà, tôi đành phải xin dì: "Dì đẻ em xong thì đẻ cho con một con chó nhé".
3. Có lần cãi lộn với chị, tôi ném dép về phía chị chẳng may rơi trúng nồi canh. Hai chị em sợ quá vội lấy dép ra, rồi im lặng ăn hết bữa cơm mà không uống ngụm canh nào.
4. Xin mẹ 100.000 để đóng học, nhưng đến lớp cô giáo chưa thu. Tan học tôi thèm quá bèn mua một gói bim bim 3.000. Tôi cầm 97.000 người ta trả lại về đưa cho mẹ, bảo làm mất 3.000 rồi. Đến giờ vẫn không hiểu sao hôm đó lại bị ăn đòn mệt nghỉ huhu...
5. Bố tôi không cho nhận tiền của họ hàng. Có lần tôi mang canh gà hầm sang nhà bà, được cậu cho 10.000, vì cậu rất dữ nên tôi không dám không nhận. Trên đường về tôi xé nát tờ tiền rồi vứt vào thùng rác, nghĩ rằng làm thế thì bố sẽ không biết gì.
6. Cô giáo bảo mời bố mẹ đi họp phụ huynh, vì thành tích kém sợ bố mẹ mắng, tôi bèn hỏi cô:
"Bố mẹ em bận lắm, cậu em đi thay được không ạ?".
Cô giáo gật đầu đồng ý rồi, hôm sau tôi vui vẻ cõng cậu tôi khi đó mới được ba tuổi đến trường.

7. Tối ấy xem phim hoạt hình đến đoạn Na Tra bị vu oan, tôi vừa khóc vừa viết thư trình bày đầu đuôi câu chuyện cho Đông Hải Long Vương, rồi nhét vào phía sau ti vi.
8. Một lần không may ấn nhầm số khẩn chữa cháy, vì sợ cảnh sát nghi mình nói dối, tôi đành tự tay châm lửa đốt đống bài kiểm tra của mình.
9. Có lần đi siêu thị với mẹ, vì mải ngắm mấy con cá nên bị lạc, tôi lại gần một cô gái nói:
"Chị đưa em về nhà được không? Em bị lạc mẹ".
Cô gái cười tươi xoa đầu hỏi:
"Được chứ! Nhưng em không sợ chị là người xấu à?".
Tôi nhanh nhẹn đáp:
"Không ạ. Mẹ em dặn ai nhìn càng xấu xí thì bụng dạ càng tốt ạ".
10. Tôi đãng trí lắm, có hôm nghịch ngợm bị mẹ đánh, tôi vừa khóc vừa chạy quanh nhà tìm bố. Nhưng mãi không thấy bố đâu, lúc chạy đến nhà bếp thấy mẹ đang rửa bát, tôi bèn lao vào ôm mẹ ăn vạ: "Mẹ ơi bố đánh con".
11. Ở lớp tôi phải ngồi ghế gỗ, cứng lắm, đau mông lắm. Tôi nghĩ mãi mới ra một cách xử lý. Hôm sau tôi đeo áo lót của mẹ vào mông đến trường.
12. Mẹ sai đi mua một cân bột mì, tôi mua có nửa cân, còn lại mua bò khô ăn hết. Dọc đường túi rách lúc nào không biết, bột vãi gần hết. Tôi sợ mẹ mắng bèn ghé vào nhà hàng xóm xin một ít cám con cò cho vào túi mang về đưa cho mẹ.
13. Đi chợ mua đồ chơi, sau khi bóc vỏ ra thì không ưng, tôi xin chủ quầy cho đổi món khác. Chủ quầy dĩ nhiên không đồng ý. Tôi bèn khóc ré lên:
"Cháu chỉ là một đứa nhóc con thôi mà? Sao chú lại lừa tiền của đứa nhóc con?".
Kết quả chủ quầy đành phải đổi cho tôi.
14. Có lần bị bố mắng, tôi nằm khóc trên giường. Vừa hay có cái răng lung lay, máu chảy xuống cằm. Bố nhìn thấy sợ quá hỏi đau ở đâu, tôi tự dưng nghĩ đến mấy cảnh trong phim cổ trang, bèn nhắm mắt lại thều thào nói:
"Con sắp rời khỏi thế gian này rồi".
Bố vừa khóc vừa ôm bé lao như bay vào bệnh viện. Lúc về đến nhà, tôi lại được một trận đòn no nê.
15. Tôi luôn muốn trở thành anh hùng hảo hán, võ công siêu phàm như các nhân vật trong phim kiếm hiệp. Có hôm đang luyện kiếm nhựa trong vườn thì bị thằng hàng xóm điểm huyệt, tôi cứ đứng nguyên đó cả buổi chiều. Đến lúc trời mưa mẹ gọi vào nhà, dù rất muốn vào nhưng tôi vẫn kiên cường đứng tiếp. Mẹ bực mình cầm roi ra, tôi mới mếu máo thanh minh:
"Tại chưa ai giải huyệt đạo cho con cả".
16. Nhà tôi có nuôi hơn chục con vịt. Một hôm nhân cả nhà đi vắng, tôi đem thả chúng vào bồn tắm, con nào ngoi lên tôi lại ấn nó xuống, đến khi chúng không kháng cự nữa tôi mới vớt chúng lên lau khô, rồi đặt trên giường, đắp chăn cẩn thận. Sau đó tôi cũng chui vào ngủ cùng. Tối mẹ về hỏi chuyện gì đã xảy ra, tôi hớn hở khoe:
"Mẹ xem con tắm cho chúng nó sạch không này".
Theo: Kênh 14/Trí Thức Trẻ
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống


