Chập chững yêu
2014-03-25 12:13
Tác giả:
Yêu 24/7 - Chập chững bước vào yêu thương như đứa trẻ tập đi những bước đầu tiên trên đường đời. Hụt hẫng. Không bàn tay đưa nắm tay. Đứa trẻ òa khóc. Ngã. Đau. Nhưng rồi lại tự đứng dậy và bước tiếp. Vấp ngã là để trưởng thành hơn.
Sân trường hôm nay thưa thớt hơn, dường như chỉ còn lại hai chúng tôi. Gió chiều nhè nhẹ, chút nắng còn vương lại, nhảy lên, đong đưa theo chiếc lá. Tiếng ve vẫn inh ỏi nhưng dường như không giấu được nhịp đập trong lồng ngực này. Sao cảm xúc nghẹn ngào thế! Hai đứa thẫn thờ bước theo nhau cho đến khi tôi đến điểm xe buýt. Vẫn dáng vẻ bình nhiên ấy, Điệu rút trong cặp sách ra một lá thư và đưa cho tôi. Tôi không ngạc nhiên, cô bạn thân của tôi vốn là người tình cảm mà!
Cô ấy quay lại bến xe buýt bên kia con đường. Chúng tôi vẫn hay đi ngược chiều nhau như thế!
Nó giống như một cuộc chia tay không lời, cuộc chia tay tự nhiên của những người bạn…Tôi cảm giác thế!
Gần nhau rồi lại chia li chuyện thường”

Điệu và tôi thân nhau từ hồi lớp 10. À không, tôi không còn nhớ có phải ngày ấy không nữa, nhưng cô ấy là đối tượng để tôi lấy làm tâm điểm cho những cuộc “vui” của mình. Thực ra là tôi không biết đâu, là cô ấy nói, cô ấy đã khóc không ít lần vì tôi. Con gái gì mà ác thế! Không hiểu tại sao tôi lại cứ phải làm những “trò” đấy nhỉ - làm cô bạn thân phải khóc? Ngay giây phút này tôi cũng đang phởn phơ rằng, liệu trong lá thư màu hồng đầy “tim” kia, có phải một list dài những lần tôi chọc cô ấy không nữa…
Đưa mắt ngắm nhìn mọi thứ xung quanh, như kiểu phải rất lâu nữa tôi mới trở lại con đường đầy kỉ niệm này, con đường tôi gắn bó suốt 3 năm học cấp III. Dòng sông kề bên nó mùa này nước trong và xanh hơn, nhịp chảy cũng như chậm hơn, như muốn ở lại…Cùng tôi!
Từ bên kia con đường tôi cảm nhận được cô ấy vẫn dõi theo tôi. Tôi lên xe trước cô ấy – chuyến xe cuối cùng hôm nay vắng khách lạ thường. Lao ngay đến chiếc ghế quen thuộc vị trí mà tôi thích nhất, đủ để tầm mắt tôi có thể nhảy nhót, lang thang…
“Có chút bối rối…chạm tay anh rồi…Có chút thương nhớ…Làn môi nhẹ nhàng…Có chút yêu dấu…Chỉ là mơ mộng thôi…Vì em chót thương anh rồi!...” - Bản nhạc ấy cứ nhẹ nhàng len vào tim tôi. Như một thói quen, tôi lại hướng ánh mắt mình về phía ấy, con đường có cậu học trò đang mải miết với những vòng quay của chiếc xe đạp. Con đường cậu ấy đi rất xa rất gập ghềnh, nhưng tôi vẫn muốn được ngồi sau chiếc xe đạp đã nhạt màu sơn vì nắng vì bụi, cùng đi… Nghĩ đến đây tôi thấy lòng mình xốn xang một cảm giác rất lạ.
- Vậy là không được gặp cậu ấy nữa rồi. - Thở dài,thấy lòng nặng xuống.
Cậu ấy lại xuất hiện phải không? Hơn một lần tôi tự hỏi bản thân, đến bao giờ mới đủ dũng cảm để nói cho cậu ấy biết tình cảm của mình chứ? Có phải tình cảm này chưa đủ lớn…Tôi lại giữ nó cho riêng mình thêm phút nữa.Thời gian qua không phải tôi đã rất cố gắng sao? Cố gắng nổi bật hơn, cười tươi hơn, học giỏi hơn và yêu thương nhiều hơn…Vu vơ nghĩ suy trong giây lát, gạt những vụng dại ngây ngô cho chàng Ngố kia. Giật mình! Tôi nhận ra nét chữ quen thuộc ấy…
Lần đầu tiên tôi khóc vì cậu ấy, mà không, vì cô ấy hay là vì chính tôi?
Chiếc xe cứ dừng rồi lại đi, những người khách cứ lên rồi xuống xe vội vã chẳng ai kịp để ý đến một đứa như tôi. Nước mắt cứ trào lên, tôi cố không nhắm mắt để đọc những dòng chữ tiếp theo…
- Điêu à, tao xin lỗi…
Hình như bốn trang giấy không đủ để cô ấy viết hết những nghĩ suy trong lòng. Tôi không muốn tin vào mắt mình nữa. Hóa ra chúng tôi cùng thích một người ư? Tôi cười nhưng nước mắt vẫn cứ trào lên. Tại sao lâu nay tôi không hề nhận ra điều đó. Có phải tôi quá vô tâm,hay là ngốc nghếch đây! Mỗi lần nói chuyện cậu ấy không ngừng hỏi thăm về cô ấy. Cô ấy cũng vậy:
- Điêu, kể chuyện của mày với BT đi. - Tôi gọi cậu ấy bằng cái tên như thế!
- Này nhá, tối qua tao nhắn tin với BT đấy. Vui cực ý. - Mắt tôi rạng ngời lên niềm vui sướng.
- Như nào, kể đi, kể đi.
- Phải bí mật đấy, biết chưa?
- Biết rồi! Thưa tiểu thư Điêu.
- Khiếp quá, sến lắm nàng ơi. Ta là Điêu nè, không phải tiểu thư của nhà nàng, biết chưa?
Hai đứa cười ngặt nghẽo, tíu tít với nhau hết tiết ra chơi mà vẫn chưa hết chuyện.
- Thực ra là không có gì đâu. Chém gió vớ vẩn thôi. Chàng bơ tao lắm, hình như chàng có ai đó rồi ý.
- Điêu nào, không phải đâu, con mọt sách ấy chắc lại bận học hành thôi.
- Ừ chắc thế. Mà thôi nói đến hắn chán bỏ xừ ý. Đồ mọt sách khô khan. Sao tao lại thích nó cơ chứ. Điên, điên rồi.
- Thôi đi ai bảo bạn ấy đẹp trai cơ, lại tốt bụng và học giỏi nữa chứ. Con gái đứa nào chẳng mê.
- Thế mày có mê không?
- Mê thì sao nào?
- Mày thì không bao giờ được đâu nhá?
- Why?
- Vì bọn mình là bạn thân!
Hai đứa lại cười ngả nghiêng, tít mắt lại mỗi khi kể cho nhau nghe những câu chuyện về cậu ấy.
Người ta nói bạn thân sẽ rất dễ nảy sinh tình cảm giống nhau, kiểu như cùng “rung rinh” một chàng chẳng hạn. Tôi cũng tin vào điều ấy, nhưng chưa bao giờ lại nghĩ nó sẽ đúng với tôi và cô bạn thân. Bởi lẽ chúng tôi khác nhau một dấu chấm thôi mà khác nhau quá nhiều. Điêu và Điệu – hai tên gọi, hai con người, hai cá tính, hai đối cực…Chúng tôi trở thành đôi bạn thân. Và đặc biệt hơn lúc này, hai chúng tôi cùng yêu thương một người.
Những rung động đầu tiên ai mà không nhớ chứ!
- Này BT, mai học môn gì ấy nhỉ?
- Toán, Văn, Văn, Anh, Sinh nhé!
- Ok, cảm ơn BT!
Chỉ đơn giản là khi nhớ, tôi sẽ giấu nó bằng những tin nhắn kiểu “học trò” như thế đấy! Niềm vui khi đến lớp là được nhìn thấy bạn ấy cười,nhìn bạn ấy chăm chỉ học bài. Để được quan tâm, gần gũi bạn ấy hơn, tôi chấp nhận trở thành cô bạn thân không đúng nghĩa. Kiểu yêu thương vô điều kiện, chỉ từ một phía thôi.
Trong suốt ba năm học cấp III, tôi đã lặng lẽ đi bên cạnh một người như thế đấy. Không một lời yêu thương ngọt ngào, không ồn ào cãi vã, không hò hẹn, chia tay, chỉ đơn giản là gần bên…Giấu những nhớ nhung da diết vào trang nhật kí, gói những món quà vào trang sách, gửi những yêu thương nơi hàng cây ghế đá sân trường. Đó là những cảm xúc tự nhiên, trong sáng nhất của tuổi học trò!
Ở cái tuổi 17, 18 tôi chưa đủ sâu sắc để cảm nhận được ánh mắt cậu ấy dành cho cô bạn thân của tôi. Vẫn ngu ngơ, chờ đợi và hy vọng,một lúc nào đó, khi cậu ấy gục đầu lên trang sách và nghĩ về tôi.

Chắc giờ này cậu ấy vẫn đang miệt mài bên bài vở, chúng tôi sắp bước vào một kỳ thi quan trọng của cuộc đời. Chỉ còn một tháng nữa thôi, kỳ thi đại học sẽ bắt đầu. Tôi quyết định cất đi chuyện tình cảm này. Như chưa có chuyện gì xảy ra, tôi lao đầu vào ôn thi.
Rồi ngày ấy cũng đến, tôi đã thi đậu đại học. Tôi vui! Thời gian qua trái tim tôi rất đỗi bình yên, có phải tôi giỏi kìm nén cảm xúc! Cái cảm giác gì đó quay trở lại…
- Chúc Điêu thi tốt! Hẹn gặp nhau ở Hà Nội nhé!
Cô bạn thân của tôi đã không thực hiện được lời hẹn ấy. Cô ấy không đủ điểm để đậu vào ngôi trường mà cô ấy mơ ước. Chỉ có tôi và cậu ấy! Cô ấy và cậu ấy chắc đang buồn lắm. Tôi cũng buồn.
- Điệu à, tao vẫn muốn gọi tên mày như thế, được không?
Tôi đã tự kết thúc thứ tình cảm đơn phương ấy trong im lặng, chẳng cỏ cây hoa lá tiếc thương. Hơi nhói lên ở phía bên trái này. Tôi đặt một tay lên ngực, tay kia cầm chiếc điện thoại.
- BT của tao, phải nhờ mày đấy. Hết trách nhiệm rồi! Hai đứa mày rất đẹp đôi đấy!
Màn hình điện thoại mờ đi,lần cuối cùng tôi rơi nước mắt vì cậu ấy. Tình cảm đôi khi lại là thứ hời hợt đến đau lòng!
Chập chững bước vào yêu thương như đứa trẻ tập đi những bước đầu tiên trên đường đời. Hụt hẫng. Không bàn tay đưa nắm tay. Đứa trẻ òa khóc. Ngã. Đau. Nhưng rồi lại tự đứng dậy và bước tiếp. Vấp ngã là để trưởng thành hơn.
• Gửi từ Hằng Điêu
Về tác giả: Không tròn vẹn và hoàn hảo, không mới mẻ cũng chẳng đặc biệt, đơn giản vì đó là câu chuyện mình đã từng trải qua. Mình đã viết lại nó bằng tất cả những xúc cảm yêu thương tự nhiên trong sáng nhất của tuổi học trò!

Mời bạn tìm hiểu về những cuốn sách do Blog Việt tuyển chọn tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.


