Chạm tay vào hè
2024-06-02 16:02
Tác giả:
Leaf
Blog Radio - Chạm vào hè, tôi chạm vào chàng, chạm vào con tim nóng hổi đủ nóng cho cả con tim tôi. Tôi chạm vào chàng bằng mảnh lá mỏng tang rơi đậu trên vai, bằng cái nắng xuyên mảng da gợi mở từng mạch máu đỏ hỏn và ngâm bàn tay mình vào làn nước trong xanh tích tụ từ giọt nước mắt của ngày hè.
Tháng 5 nhích dần trong tiếng ve kêu inh ỏi ngày đêm. Không khi nào tôi không nghe thấy tiếng ve, ngay cả khi người đang thiu thiu ngủ, yên vị trên giường sau một ngày dài trầy trật trước cái nắng oi bức của những trưa hè trên mảnh đất thành thị. Hè đến theo cách đó, đột ngột không báo trước, nó đến với một sáng thức dậy bỗng thấy cây phượng trước nhà đã đỏ cả một đường từ khi nào, là khi tiếng ve bất chợt bật lên, và lòng dừng lại một khắc “ A, hè về rồi “.
Hè về, mẹ tôi lại còm cõi sau sân nhà bổ sầu riêng, hái chôm chôm và trèo đủ cao để ngắt những trái bơ còn xanh mà theo lời mẹ: “Con mang theo để vài hôm vừa chín ăn cho ngon”. Hè cũng mang đến những buổi trưa hè tôi cùng mẹ ngồi trước dãy hiên nhà, mẹ ngồi nghe tôi kể những mẩu chuyện lặt vặt góp nhặt nơi phố thị thành, lặng nhìn người con của mẹ với đôi tay luôn không bao giờ quên bóc tách từng lớp vỏ chôm chôm và đôi mắt đến giờ vẫn chưa thực sự thôi nhìn vào tôi hẳn.
Tôi nhớ mẹ tôi, và nhớ quê tôi mỗi dịp hè về. Dù cái nắng ở quê không năm nào dịu cả, và có lẽ cái oi đủ có thể khiến tôi say trên con đường về . Nhưng khi nắng dần gắt và hơi đất của những cơn mưa bất chợt xộc vào sống mũi, hiện hữu rõ dần trong tâm tưởng tôi dáng hình thân thuộc của người mẹ dãi dầu nắng trưa, với đôi ủng luôn ngấm đầy đất bùn và chiếc nón lá sờn rách bao đời kề cặp cùng mẹ đi xuyên qua những ngày mưa và cả những mùa nắng trên mảnh đất miền Nam này. Hè nó làm tôi say, hay mũi tôi cay mỗi khi nhìn vào dòng ghi chú tôi viết trên điện thoại, ngày về luôn là ngày bận và tôi luôn ghét bản thân dập tắt đi những tơ tưởng của mẹ bởi cuộc gọi về “ Hè này con không về mẹ à, có lẽ đến Tết con mới về được. Bận quá mà…”.

Sống trên đất Sài thành, Sài thành nuôi tôi lớn sau những sai lầm, dạy tôi trưởng thành từ những tổn thương. Sài Gòn khắc nghiệt là thế đấy, nhưng Sài Gòn của mùa hè, lại là một mảnh đất khác nơi tôi dựa vào khi nỗi nhớ chốn hương hỏa nhâm nhấp trong lòng. Nó gột rửa lòng tôi bằng những cơn mưa rào khuây khỏa, lách tách từng giọt trời trên những dải cầu vồng chói sáng và xua đi mây mù bão lòng bằng cơn gió chiều nhè nhẹ vuốt qua, thổi bay cả những hỗn độn còn vương để kịp khiến tôi phải ngước nhìn trước làn hoa phượng đỏ khiêu vũ trong nền trời nắng hạ. Phượng đỏ thắm lan đến cả gò má của người thiếu nữ, trên đuôi áo dài phảng phất một thời sinh viên thơ ngây nhẹ nhàng. Tôi thích nhìn làn gió hè đẩy đưa cái nắm tay nhau còn bẽn lẽn, nụ hôn gió trao vội ngày bế giảng cùng dòng lưu bút với sắc đỏ loài hoa phượng vĩ.
Thời sinh viên mà tôi đang có, trân trọng mùa hè biết bao nhiêu, cái mùa khởi đầu mà cũng là chia ly, bịn rịn trong lời chào cuối cùng đôi bạn dành cho nhau phút xa trường nhưng nụ cười luôn thắm trên môi trước giây phút ngã rẽ tương lai khởi chào. Hè luôn là một phần tươi đẹp nhất trong kí ức của một người, là mùa hè của tuổi trẻ bất tận và mùa để mỗi năm khi thấy cánh phượng lả tả rơi, lòng lại nôn nao thứ xúc cảm khó có hai lần của mùa hè năm 17 xuân xanh.
Tôi yêu mùa hè bởi những gì nó thuộc về, kể cả cái nóng đủ khiến tấm lưng của bất kể người nào cũng phải lấm tấm mồ hôi, yêu cả tiếng dế chiều thanh tịnh và những con đường hè rơi rụng đâu đó cánh phượng đỏ hay một chiều bằng lăng rụng tím vườn. Bởi hè là nửa chặng đường của một năm, là đâu đó giữa một chiều mưa lạnh hay một trưa chờ đợi cho cái nắng bớt gắt, mình bỗng nghĩ về những thăng trầm và hân hoan trong suốt nửa năm qua, và nhận ra thời gian nhanh quá đỗi, mình đã làm được gì và đã sống thật sự như lời chúc đêm giao thừa giây phút chuyển giao ?
Hè năm nay tôi neo mình trên mảnh đất này, dù thân thuộc đâu thể bằng quê cha đất mẹ, nhưng là người tình ủi an bao đêm đẫm lệ trên gối. Bởi trong những đêm dài tịch mịch, chính hè ru tôi bằng tiếng ca loài ếch ẩm ương mùa mưa rơi nặng hạt, để mộng về miền kí ức xa xưa, thuở nhỏ và mùa hè vẫn còn là cái cớ để vòi vĩnh một cây kem ốc quế, một chuyến đi chơi biển và những ngày ngâm mình dưới làn mưa, tinh nghịch nhảy từng vũng nước với đám bạn thiếu thời. Tôi coi đó là món quà khi tâm tư trong lòng không còn là những vụn vặt mấy mươi năm trước. Những hồi tưởng đong đưa trong những đêm chập chờn với cái nóng Sài Gòn, tôi trân quý và yêu hết mọi sự, nó gợi tôi về những mùa hè khi nắng vàng hơn và cây lá xanh hơn, và tôi - chưa biết quá nhiều điều và chưa đau quá nhiều lần trong đời.
Hè đã đến và ủi an tôi như thế đấy, như chàng trai lần đầu biết yêu còn nhiều vụng về bất cẩn. Lắm lúc, chàng khiến tôi khó chịu bởi sức nóng người chàng vô tình tỏa ra, nhưng chàng lại biết cách xoa dịu tôi bằng giọt nước mắt chân thật của một chàng trai đang học cách không làm tổn thương người con gái của mình, để lòng tôi dịu lại và nhận ra tình chàng bởi những loài hoa chàng gieo trồng từ những giọt mưa và cả sức nóng của bầu trời hạ trong xanh - nơi lòng chàng ấp ủ suốt bao mùa trôi qua để được tỏ bày bằng những cánh hoa khi sắc hè thả rông dưới nhân gian đất trời. Làm sao tôi có thể quên được sắc hương của cánh hoa hồng diễm lệ, ánh vàng của loài hướng dương luôn hướng về ánh nắng mặt trời cao xa và bụi hoa giấy lả lơi trước cơn gió hè bẽn lẽn rơi rụng như nàng thiếu nữ lỡ vương phải ánh mắt của người mình thương thầm. Tôi muốn chạm vào chàng, muốn gửi cho chàng đôi ba dòng sâu thẳm từ đáy con tim, rằng hè đã cưu mang và xoa dịu lòng tôi đến ngần nào, dù vô tình hay hữu ý, chàng đã luôn bên tôi và làm tôi sống theo cách của riêng chàng, theo tiếng mưa rả rích, tiếng cười đùa của thời bé dại và tiếng ve bao năm chưa từng đổi thay.
Chạm vào hè, tôi chạm vào chàng, chạm vào con tim nóng hổi đủ nóng cho cả con tim tôi. Tôi chạm vào chàng bằng mảnh lá mỏng tang rơi đậu trên vai, bằng cái nắng xuyên mảng da gợi mở từng mạch máu đỏ hỏn và ngâm bàn tay mình vào làn nước trong xanh tích tụ từ giọt nước mắt của ngày hè.
Hè đã dần đến, và tôi học cách yêu, yêu lấy tôi như cách hè yêu tôi và chạm vào hè như cách hè ôm lấy tôi.
@ Blog Radio - Leaf
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Dưới ánh bình minh (Phần 1)
Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.
Mình yêu nhau xong rồi
Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.
Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm
Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)
Cảm ơn anh đã đến bên em, khi em cần một người để sẻ chia. Cảm ơn anh đã cho em đủ mạnh mẽ để không gục ngã. Cảm ơn anh đã yêu em, và dạy em cách rời xa mà vẫn phải sống. Và sau tất cả, cảm ơn cuộc đời đã để anh và em gặp lại nhau. Có những tình yêu tồn tại không phải để nắm giữ, mà để dạy con người ta cách sống tử tế hơn với nhau.
Ta đang gieo gì cho chính ta
Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.

