Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cậu ơi, chúng mình có một cuộc hẹn!

2014-03-02 01:00

Tác giả:


Bài viết tham dự tuyển tập: "Yêu thương đầu tiên": Để bình chọn cho bài viết này mời bạn like, share và để lại bình luận bằng plug-in mạng xã hội ngay dưới chân bài đăng. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Yêu 24/7 - Thứ tình đơn phương nhiều phiền muộn của An dành cho Vĩnh bỗng nhiên cứ ngày một nhẹ nhàng, ngày một vơi bớt để cuối cùng trở thành một tình bạn để thi thoảng hai người vẫn ngồi cùng nhau bên ly café, hay tình cờ bắt gặp nhau trong một góc quán quen bụi bặm mà không quên chào nhau bằng một nụ cười.


***
Bước chân ra khỏi phòng làm việc, An khẽ nhíu mày, rồi thích thú quan sát một bầy chim sâu đang nhảy nhót phía ngoài sân. “Ồ, chúng thật tự do làm sao!” Suy nghĩ đó vừa chợt thoáng qua tâm trí. An cười. “Ước gì mình được là những chú chim ấy”. Nhưng nụ cười của An chưa kịp tắt thì cô đã phải thốt lên “Ái chà!!!”. Gió lạnh ùa về luồn qua từng lớp áo, thấm cả vào da thịt kéo An trở về với thực tại. An co người lại, đưa tay kéo chiếc khăn len cao hơn để giữ lại chút hơi ấm cho mình, lặng lẽ đi về phía nhà để xe.

Khu nhà trọ vẫn yên ắng quá. Chưa ai về ngoài An. Xa xa là tiếng xe máy qua lại giờ tan tầm, tiếng khóa lách cách mở cổng, tiếng người vội vã mua đồ về chuẩn bị cho bữa tối. An vào nhà, thả mình trên chiếc giường ấm áp, trùm chăn và chìm vào giấc ngủ. Mặc kệ bộ quần áo công sở vẫn đóng thùng trên người, An mệt.

- Cuộc đời tựa một giấc mơ. Ngày hôm nay tỉnh dậy và không còn chút ý niệm gì về những người đã gặp trong giấc mơ hôm qua. Nhưng trái lại, có những giấc mơ mà người ta cứ nhớ mãi dù thêm một năm, hai năm hay cả chục năm đi chăng nữa. – An khuấy chậm ly cacao nóng, ánh mắt, cử chỉ, giọng nói đầy triết lý.

- Mày hâm à? – Quỳnh cười phá lên khi nghe mấy câu lý sự của An.

- Sau những gì đã trải qua, sau một vài cuộc tình đơn phương của mình, tự nhiên có một hôm tao chợt nhận ra là tao chẳng còn nhớ một chút gì nữa. – Vẫn điệu bộ già đời của một cô gái mới đôi mươi.

- Thật á? – Quỳnh hơi ngạc nhiên trước sự khẳng định đó của An. Vốn dĩ, An là một đứa hay buồn, hay mơ mộng, thường nuối tiếc quá khứ và lưu giữ kỉ niệm. Quỳnh vẫn hay gọi An là “Đồ linh tinh”, “Đồ ẩm ương” những lúc An “tỏ ra từng trải” như thế.

- Thật. – Một lần nữa An chắc nịch về cảm xúc của bản thân. Đưa ly cacao lên nhấp một ngụm, An nói tiếp. – Giờ tao nhạt nhẽo lắm.

mình thích cậu

Đến chính An cũng không thể ngờ được, cô đã trải qua hơn nửa năm từ ngày tốt nghiệp và bắt đầu công việc mà cô chưa một ngày cảm thấy yêu thích này, thậm chí chưa bao giờ nghĩ đến ngày hôm nay khi cô còn đang trên giảng đường đại học. Là bạn thân của An, Quỳnh cũng không tin điều đó dù thực tế, thời gian chính xác đã trôi qua gần 7 tháng rồi. Nhắc đến điều này, Quỳnh chỉ bảo “Mày chịu đựng giỏi, phục mày”.

- Tao muốn làm một điều gì đó giống như là theo đuổi đam mê của mình để tìm lại cảm hứng cho cuộc sống của tao. – An trầm tư. Cô vốn dĩ là một cô gái yêu văn thơ, thích viết lách và sống tình cảm, chân thành. Trước kia, An sợ nhất một ngày cô sẽ không còn cảm xúc gì với cuộc sống quanh mình. Thế mà giờ đây, cô dường như đang phải đối mặt với chính điều đó khi tiền bạc đã trở thành một gánh nặng đối với cô.

- Mày định làm gì?

- Mua một chiếc máy ảnh. Tao có một cuộc hẹn để chắc chắn lại một lần nữa trước khi đầu tư vào nó. Một cuộc hẹn café với Vĩnh.

An cựa mình, tỉnh dậy. Giấc ngủ chập chờn khiến An hơi khó chịu. Kéo lại chiếc chăn đã bị cô lật tung ra khỏi người, An tiếp tục chìm vào giấc ngủ lúc nào không biết.

- Xuống nhà đi, tớ đang ở dưới rồi.

- Trời! Cậu đến thật đó à? – Đồng hồ điểm 2h sáng.

- Có xuống không? Tớ về nhé!

- Đợi tớ lát.

An cố gắng mở cửa thật nhẹ nhàng để không đánh thức bạn cùng phòng của cô. Rón rén từng bước sao cho không gây ra tiếng động.

Vĩnh tới trước nhà trọ An sau vài câu chat qua lại giữa hai người khi An đăng một status ủ não. Ánh đèn đường phản chiếu hình ảnh Vĩnh đứng bên chiếc xe của cậy ấy làm An bối rối.

- Cậu đến thật đấy à? – An không biết phải nói gì khác khi bước lại gần Vĩnh.

- Lên xe đi. – Vĩnh đưa cho An chiếc mũ bảo hiểm, từ từ quay xe.

Đó là lần đầu tiên An biết tới một Hà Nội thật khác. Một Hà Nội bình yên và lặng lẽ. Một Hà Nội không còn xa hoa, ồn ào mà vô cùng nhẹ nhàng. Hà Nội đang ngủ. Con phố nào cũng thênh thang dù thường ngày chật cứng dòng xe, dòng người tấp nập. Không khí cuối xuân, chớm hè có chút lành lạnh khiến An hơi rùng mình vì cô chỉ vội mặc một chiếc áo cộc tay mỏng. Sau một lúc, Vĩnh bắt đầu hỏi về những băn khoăn An đang gặp phải.

- Kể cho tớ nghe, có chuyện gì?

An rụt rè. Cho tới ngày hôm đó, Vĩnh vẫn chỉ là một người mà An thầm thương trộm nhớ. Hành động của Vĩnh khiến An ngạc nhiên lắm. Vĩnh đang quan tâm cô? Hay chỉ để chứng tỏ cậu ấy “nói là làm”? Dù lý do là gì thì đó cũng không phải là điều An quan tâm nhất lúc này, chỉ cần được trò chuyện với Vĩnh là An đã thấy mãn nguyện lắm rồi. Những câu chuyện bắt đầu được kể lại cùng với sự ngượng ngùng của An.
 
Vĩnh đưa An qua hết con phố này đến con phố khác, lắng nghe những điều ngốc nghếch từ An. Còn An ngồi phía sau, nói ra những tâm tư của mình và không quên tận hưởng không khí đêm Hà Nội phủ một màu vàng cần mẫn của những ánh đèn. Hồ Gươm lung linh và êm đềm chẳng một bóng người. Các hàng quán đóng cửa. Đường phố yên ắng như chỉ của riêng An và Vĩnh. An để ý từng chút từng chút của Hà Nội đêm ấy, để ý cả cách Vĩnh nói, cách Vĩnh “mắng” cô, nhớ từng con phố Vĩnh đưa cô qua. Cho tới lúc đó, An nhận ra Vĩnh đặc biệt với cô biết nhường nào và được ngồi phía sau Vĩnh thật tuyệt biết bao. Cảm giác vừa an toàn, vừa hạnh phúc lạ kì. Lần đầu tiên An biết cô thích Vĩnh, thực sự thích cậu ấy.

Trước khi đưa An về nhà trọ, Vĩnh dừng xe trước một khuôn viên gần đó. Vĩnh mặc một chiếc quần ngố, khoác một chiếc áo khoác mỏng màu đen. Ánh mắt Vĩnh vẫn ân cần khi An khẽ chạm cái nhìn của cậu ấy. Lấy từ trong chiếc ba lô dường như là vật bất ly thân của mình, Vĩnh đưa cho An một gói bánh kem xốp nhỏ và nói:

- Ăn đi cho đỡ đói.

Hà Nội dần sáng. Đâu đó hàng quán rục rịch chuẩn bị mở cửa. An nhận gói bánh kem xốp và chỉ mỉm cười. Dựng xe gần vỉa hè, Vĩnh ngồi tựa vào một bậc thềm:

- Nếu người khác làm được, tại sao cậu lại không làm được?

An cười gượng gạo.

- Ừ. Có lẽ là tớ không bằng họ. – Giọng nói của An có đôi chút tự ti.

- Tớ chỉ chia sẻ những gì tớ thấy nên chia sẻ với cậu thôi. Đừng nghĩ nhiều nhé! – Vĩnh hơi bối rối. Có lẽ Vĩnh sợ An sẽ lại suy nghĩ linh tinh – Cuộc sống thực ra còn nhiều điều phải nghĩ hơn đấy.

Vĩnh và An ngồi đó một lúc. Im lặng. Sau một hồi lòng vòng phố đêm, có lẽ đó là thời điểm thích hợp để không khí lắng xuống và An có thời gian suy ngẫm về những lời Vĩnh nói.

5h sáng, An rón rén bước lên phòng và ngủ một giấc. Gói bánh kem xốp được An đặt cẩn thận trên bàn.


love you

Căn phòng nhỏ đã đóng kín cửa mà gió lạnh vẫn qua từng khe nhỏ, luồn vào phòng. An lại trở mình. Bên dưới nhà tiếng xe máy vừa dừng trước cổng, có người đã về. An vươn vai một cái và nhận ra tất cả vừa diễn ra chỉ là một giấc mơ. Một giấc mơ chắp nối những câu chuyện liên quan tới Vĩnh, những kỷ niệm lần đầu tiên An được gần Vĩnh đến thế, giấc mơ gợi lại một phần ký ức An đã chôn chặt từ bao giờ. Hồi đó, An mới chỉ là cô sinh viên năm thứ hai.

Thế là đã gần 3 năm kể từ lần đầu An và Vĩnh gặp nhau. Vĩnh không phải người đầu tiên khiến An rung động nhưng Vĩnh đã cho An những cảm xúc của lần đầu tiên biết yêu thương giản dị và nhiều ngại ngùng như vậy. An nhớ đã từng đọc ở đâu đó một câu nói: Hãy chỉ yêu thôi chứ đừng “ngã” vào tình yêu, vì “ngã” thì chắc chắc sẽ đau, dù ít dù nhiều. Vậy mà An lại lỡ “ngã” vào tình cảm với Vĩnh để nhiều khi An cứ buồn một mình, nhớ một mình. An đã từng cô đơn đến nỗi như chỉ có một mình Vĩnh để nhớ. 3 năm có phải là quá lâu để giữ một người trong tim mình hay không? An không trả lời được câu hỏi đó vì với cô, 3 năm qua là quãng thời gian cô sống thật với bản thân mình nhất. Vĩnh biết An thích Vĩnh nhưng cậu ấy không những không tránh né mà còn cảm ơn An vì đã coi cậu ấy là một người đặc biệt. Thứ tình đơn phương nhiều phiền muộn của An dành cho Vĩnh bỗng nhiên cứ ngày một nhẹ nhàng, ngày một vơi bớt để cuối cùng trở thành một tình bạn để thi thoảng hai người vẫn ngồi cùng nhau bên ly café, hay tình cờ bắt gặp nhau trong một góc quán quen bụi bặm mà không quên chào nhau bằng một nụ cười “Duyên nhỉ?”. Nhiều lúc một mình An lại nghĩ “Nếu hồi đó An không thổ lộ tình cảm với Vĩnh mà cứ thầm lặng giữ cho riêng mình để Vĩnh không nhận ra được, liệu An có được nhớ tới như bây giờ Vĩnh vẫn coi An là một người bạn hay không? Tình đơn phương sẽ thật đẹp nếu được dành cho một người tốt”.

Giấc ngủ đã giúp An lấy lại được chút sức lực sau khi bị cơn cảm cúm hành hạ suốt cả ngày ở phòng làm việc. An xoa xoa đầu và cười “Trời, hóa ra mình nằm mơ”, thấy mình ngố tệ. Rồi An nhớ ra còn cuộc hẹn với Vĩnh để tìm hiểu về máy ảnh phim và thú chơi ảnh phim của cậu ấy. An với tay lấy gói bánh kem xốp cô vừa kịp mua lúc chiều để lấp đầy cái bụng trốn rỗng đang biểu tình của cô. Sau đó, An sẽ lấy điện thoại và nhắn cho Vĩnh một tin nhắn: “Cậu ơi, chúng mình có một cuộc hẹn!”

•    Gửi từ Thảo Phương

Về blogger Thảo Phương: Nếu được lựa chọn một từ để miêu tả thì có lẽ sẽ là “nỗi buồn”. Nhưng dù là một cô gái của những nỗi buồn nhẹ tênh, mình vẫn giữ cho bản thân một niềm lạc quan và hy vọng vào cuộc sống nhờ viết lách. Có phải yêu thích văn chương nên hay buồn không nhỉ? Hay là vì hay buồn nên mình thích văn chương và viết lách? :D



Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

back to top