Cầu Long Biên một ngày thênh thang gió…
2011-11-02 15:40
Tác giả:
Blog Việt - Ta đặt bước chân theo nhịp cầu dài chạy ngang dòng sông mang màu phù sa đã lên màu năm tháng, cây cầu mang màu hoen gỉ mà ta gọi là màu thời gian. Những bãi bồi dưới chân ta bạt ngàn ngô, bạt ngàn cỏ lau và bạt ngàn sóng nước vỗ về ăm ắp. Gió chiều nhẹ nhàng thổi bay làn tóc ta, tự nhiên và hồn nhiên như trêu đùa cây cỏ. Tóc ta vẫn chẳng ngắn đi nhiều, tóc đen dài em lại bay trong chiều gió lộng, ta chợt nghĩ “tóc xõa vai mềm” là thế này chăng, khi ta không muốn buộc lại, muốn thả tóc bay để thấy gió nhiều hơn nữa. Các bạn ta cũng vui cười đón làn gió thổi, cũng hướng mặt theo gió, cũng ngẩn ngơ trong không gian rộng rãi, thoáng đãng đầy ắp khí trời thiên nhiên. Ta không đếm bước chân, ta khoanh tay nhìn rộng ra về phía chân cầu kia xa tít. Ta nhếch môi cười khẽ, ta cứ tưởng rằng, đã có người muốn cùng ta lên cầu ngắm bãi sông Hồng khi chiều đến, khi hoàng hôn thong thả hòa vào màu nước mà ta gọi màu trầm, đỏ, nâu hay màu gạch…Nhưng đến lúc này, người đó vẫn chẳng bên ta, vẫn chẳng nhìn ta và vuốt tóc ta thật nhẹ. Ta nào ngây ngô đến mức có thể tin người như vậy, có gì đâu, chỉ là một thoáng đùa, thế mà sao thấy nhói nhói nơi trái tim ta. Dường như, ta đã có thể có những phút bình yên, lặng yên khi không nghĩ đến người…
Ta bước trên cầu, đưa tay lần theo thành lan can có nhiều dấu vết, những dòng chữ còn mới, những dòng chữ đã mờ - bởi gió, bởi nước mưa, bởi thời gian, bởi lòng người thay đổi. Một chiếc khóa chưa hẳn cũ kỹ làm bàn tay ta dừng lại “Mình cưới nhau đi”. Tất cả đều mỉm cười khi nhìn dòng chữ ấy và chiếc khóa ấy. Rồi ta chợt nghĩ, không biết giờ họ đang sống dưới một mái nhà hay đã chia tay nhau, mỗi người một nơi, đã là chồng là vợ nhưng là của một người năm xưa không cùng chung bước, cùng ném chìa khóa xuống dòng nước sông Hồng? Nhìn xuống dòng sông màu trầm đang lặng lờ trôi chảy, trôi nhẹ lắm, ta tưởng như dòng nước kia không đủ dạt dào để đẩy con thuyền trôi xa nơi bến đợi. Ta cúi nhìn, câu nói của cô bạn gái làm ta chợt thấy mình đã sai: “ Tưởng chừng mặt sông phẳng lặng nhưng cậu nhìn kìa, những xoáy nước ở khắp lòng sông, cuộn xoáy bất kể lúc nào, nơi nào càng lặng, nơi đó đáy càng sâu, càng nhiều nguy hiểm.” Ta nhìn mãi vào một xoáy nước giữa dòng sông, xung quanh yên ả như nước mặt hồ, nhưng thật ra nước sông đang hút xuống, xoáy trào dữ dội mà không thể nào ngưng lại. Dòng sông…dòng đời…hai dòng miên man chảy, hiện tại, quá khứ và tương lai, hai dòng chảy xuôi chiều qua cả những miền ký ức, giữa êm đềm chảy trôi là những vực sâu, là bất trắc, là không phẳng lặng. Hai dòng chỉ “chảy ngược vào tim” và chạm tới những nẻo khuất của tâm hồn mà không biết về một nơi nao cố định; sông hòa vào với biển, biển cũng tan ra và hòa lẫn với đại dương, còn dòng đời chảy về đâu…ai biết?

Ảnh minh họa: Hà Thành - Nguyễn Trần Đức Anh
Con đường cầu như dài ra bất tận bởi những ý nghĩ cứ nối tiếp theo nhau. Một vài con đò ngang sông nhưng hình như không còn chở khách như ngày nao bến quê tấp nập. Tháng 10 heo may lạnh gió, đã sắp mùa đông, ta sững người vì tuổi 20 sắp hết. Ôi, thì ra ta đã lớn lắm rồi, đã là một cô gái chứ không còn bé con. Bạn ta bảo một phần tư cuộc đời rồi đó. Ta cười! Ta đã kịp làm được gì đâu, sống được gì đâu.
Ta bước đi, tóc gió thênh thang, có ai tin ta chưa một lần hôn không nhỉ? Ta đâu vô duyên đến mức để không có ai muốn hẹn hò? Ta đâu đáng ghét đến mức người muốn trêu đùa rồi lạnh lùng bước đi và bỏ ta ở lại. Ta nhớ làm gì một cái nắm tay, một ánh nhìn trìu mến, một vòng tay ấm khẽ ôm lấy bờ vai ta, những lời thì thầm nho nhỏ…Những cử chỉ ấy, lời nói ấy đâu phải dành để cho ta, ta muốn ném xuống lòng sông kia những vô tâm do người muốn tìm quên mà nỡ khiến ta buồn và thấy tủi thân ghê gớm. Phải chăng do ta nhạy cảm quá thôi chứ không phải do người đã làm gì quá đáng? Phải chăng ta đã quen với những tổn thương, những phút đợi chờ, những giọt nước mắt giấu vội vàng của riêng mình ta…Ta nào đâu muốn mình trở nên yếu đuối, nhưng ta là con gái, rất dễ khóc và dễ chạnh lòng. Dù ta có chạy huỳnh huỵch trên sân võ thì ta vẫn cứ thích mặc váy và thích hoa hồng, vẫn thích những phút tản mạn trên đường cầu hóng gió, thích ngắm thành phố lấp lánh ánh điện về đêm…Dù ta có mạnh mẽ đến đâu thì vẫn luôn cần một bờ vai che chở, cần một vòng tay khi ta thấy cô đơn…
Ta thả mình vào giữa đồng xanh, ngô xanh, lau xanh hoa trắng muốt, ta chạy nhảy vui đùa cùng các bạn. Thực sự lúc đó ta đã quên đi những chuyện khiến ta buồn mà đôi khi không thể khóc. Ta ngắm những bông dâm bụt đỏ, đi len qua vườn chuối mơn mởn những buồng trĩu quả xanh, ta dang tay làm dáng, cười xinh tươi để chụp ảnh cùng các bạn. Ta đứng trước mặt nước sông Hồng, muốn hét… như ta từng hét lên trước biển, để sóng cuốn vào lòng biển những cảm xúc không thể sẻ chia. Ta quay chân bước về khi chiều dần muộn, trời càng lộng gió, gió không chút vị mặn mòi mà thơm thơm mùi cây cỏ ven sông…Tóc ta lại bay tung nhưng không rối bời, ta khẽ nhắm mắt để cảm nhận sự êm đềm và bình yên – có lẽ chưa trọn vẹn. Đành lòng thôi, coi như, thêm một mối tình chưa kịp bắt đầu nhưng đã vội biến thành kỷ niệm…
Hoàng hôn đã thay màu ngày nắng, chạm mặt sông Hồng, màu trầm lặng lẽ chảy trôi…
Gửi từ email Lê Ngọc Yến - canaryql@
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

