Câu chuyện một chiều mưa
2014-04-23 01:00
Tác giả:
Đường phố náo loạn vì dòng người tất tưởi chạy trốn cơn mưa. Hình như ở nơi thành phố xô bồ này, con người rất ghét mưa thì phải, vì mưa làm gián đoạn hết mọi công việc của họ. Còn nó thì ngược lại, nó yêu mưa vô cùng bởi nhiều lúc giữa cuộc sống tất bật này chúng ta cần có một khoảng lặng để nhìn lại chính mình. Chợt mỉm cười với ý nghĩ ngây ngô ấy, nó khẽ thì thầm câu hát: “Yêu và yêu có thế thôi. Thu về làm mưa không ngớt. Bong bóng bên mưa, bong bóng không nghe giá lạnh”. Nghêu ngao hát cùng tiếng mưa rơi, hai cánh tay vòng lại với nhau như để xua đi hơi lạnh đang phản phất đâu đó trong không gian.

“Nhưng nàng công chúa có biết chăng mưa làm người đàn ông dối gian, vì mưa chỉ yêu có chính mưa mà thôi”. Khẽ giật mình khi có ai đó đang nối tiếp câu nó định hát. Đôi mắt nâu mở to ngơ ngác khi trước mắt nó là một gã, cao lớn, tóc dài tận vai và dáng người ướt như chuột lũi, cũng đang nghêu ngao hát như nó. “Ngày xưa rất xưa ấy có một nàng công chúa, hồn nhiên như mây trên bầu trời, đùa giỡn với gió và trăng. Được tự do cùng mưa hát vang”. Gã hát xong câu đó bất chợt, nhìn nó và bảo: “Hình ảnh của nàng công chúa bong bóng rất giống em đó, cô bé ạ!”. Nó nhíu mày đáp: “Sao anh biết?”. “Thì cô bé hãy nhìn dòng người qua lại kia đi. Ai cũng hoảng hốt chạy trốn cơn mưa, còn chỉ riêng mình cô bé là có vẻ thích thú ngắm nhìn những giọt bong bóng và còn hát nghêu ngao nữa!”. Vừa nói gã vừa chỉ tay ra ngoài đường, nơi đang ồn ào tấp nập với hàng tá xe cộ, át cả tiếng mưa rơi…
“Còn anh thì sao?”. “Tôi á?”. Gã khẽ mỉm cười rồi cất cao giọng hát: “Ngày xưa lúc thơ bé, ta thường nhìn mưa hát và khi cơn mưa như nặng hạt lại có bóng nước chợt tan. Mẹ bảo ta rằng bong bóng mưa. Và mẹ cũng đi mãi trong chiều mưa bong bóng, mẹ đi mang theo câu chuyện buồn cổ tích bong bóng và mưa…”. Câu hát buồn của gã khiến tim nó chợt nhói lên. Giọng nó thì thầm trong cổ họng như sợ sẽ làm gã buồn hơn: “Không nhẽ anh cũng vậy sao?”, đôi mắt nó ngước lên nhìn vào khuôn mặt mệt mỏi và buồn rười rượi của gã. Gã nghiêng đầu nhìn nó, cười trừ nói: “Bởi mưa đã cướp mất mẹ của tôi”. Đôi mắt gã cứ nhìn xa xăm về một khoảng trời kí ức nào đó?
Nó đưa tay ra hứng những hạt mưa đang rơi, mắt ngước nhìn gã và nói: “Có phải mưa mang mẹ anh đi đâu. Tại số mẹ anh chỉ được sống tới đó thôi mà! Đừng đổ lỗi cho mưa mà tội anh ạ!”. Giọng nói hết sức hồn nhiên của nó đã khiến nỗi buồn trên khuôn mặt của gã bỗng chạy trốn đâu mất và gã bật cười, nụ cười hiếm hoi kể từ bốn mươi chín ngày là ngày mẹ gã từ biệt cuộc sống này để đi về một nơi rất xa. Nơi sẽ không có những cơn đau hành hạ, những cơn đau làm thắt lòng tất cả mọi người trong gia đình.
Đôi mắt nâu tròn ngơ ngác chợt mở to: “Uả, bộ em nói sai hay sao mà anh cười dữ vậy?”. Nó nói kèm theo cái nguýt mắt dài sắc nhọn. “Ừ, thì tại bốn mươi chín ngày nay, kể từ khi mẹ tôi mất, hôm nay tôi mới được cười chứ bộ”. Gã gãi đầu bối rối. Nhìn bộ mặt đáng thương của gã khiến nó không nhịn được cười. “Thế á?”. Hai mắt nó tròn xoe nói tiếp: “Đấy, anh thấy chưa bất cứ thứ gì tồn tại trên thế giới này đều có hai mặt tốt xấu của nó hết và điều quan trọng là chúng ta có đủ bản lĩnh để nhận ra và chấp nhận nó không thôi? Ví dụ như hôm nay, nếu không có trời mưa thì làm sao chúng ta có thể vô tình gặp nhau dưới cây bằng lăng này, đúng không?”. Nó nháy mắt tinh nghịch.
Nụ cười vô tư giòn tan hòa vào tiếng mưa của nó làm nỗi buồn trong lòng gã tan ra. Gã chợt ngước mắt lên nhìn bầu trời, lúc này mưa đã ngớt và nắng lại bừng lên. Hít ra một hơi thở dài đầy tiếc nuối, nó lắc đầu nói: “Thế là hết! Bong bóng vỡ tan vì mưa đã tạnh, cuộc sống lại nối tiếp”. Nó liếc mắt nhìn gã mà nói thêm. “Anh có nghĩ mưa làm chúng ta refresh lại bản thân không?”. “Ừ, đúng thế thiệt. Cảm ơn nhé công chúa bong bóng!”. Gã nói xong liền hít một hơi thở thật sâu căng đầy lồng ngực.
Hai người xa lạ lại đi về hai hướng khác nhau, lại tiếp tục cuộc hành trình của riêng mình. Nó và gã đang chen lấn giữa đường phố Sài Gòn chập ních, tuy vậy, cả hai vừa tìm được những phút giây hiếm hoi để refresh lại chính mình, để rửa sạch những nỗi không vui trong lòng bằng chính nước mưa mát lạnh.
Sài Gòn 13-11-2007
• Nhà văn Trần Trà My

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.


