Cắt ngắn những yêu thương
2016-01-30 03:45
Tác giả:
Phải chăng sau môt cơn mơ, em bàng hoàng chợt tỉnh?
Vì ai?
Nỗi buồn vốn có thể sớt làm hai
Hãy nói với anh hay một ai có thể làm em tin tưởng
Sao phải vùi mình trong những nỗi đau em chưa một lần tưởng tượng
Đáng không?
Những đoạn tóc rớt rơi vào khoảng trống mênh mông
Em cắt đi nỗi buồn, cắt cả những tính toan, những âu lo và yêu thương nhạt nhẽo
Nhưng cắt được không từng cơn đau đã in hằn nên vết sẹo
Vẫn đó trong tim

Em cắt cả những lặng im
Cắt cả sự cô đơn mà ai kia đã hừng hờ mặc kệ
Nhưng cắt được không nỗi nhớ nhung dành cho người quay lưng tồi tệ
Chẳng quên được phải không em
Em đã cắt rồi những phiền muộn lấm lem
Vậy hãy bước đi vì người kia chẳng rảnh rang mà đợi
Hãy vững tin về nơi an yên một mai em sẽ tới
Sẽ có người đợi em
Đã qua rồi em đừng mở ra xem
Những lời hứa bâng quơ người ta nói cho vui còn niềm tin em trao trọn
Kỷ niệm xưa giữ hay buông đều do em lựa chọn
Đến lúc phải buông rồi
Em cắt rồi nỗi nhớ vẫn không thôi
Nhưng hiện tại dành tặng em một khởi đầu rất mới
Đừng quay lại giờ chỉ còn bước tới
Quá khứ cũ rồi xếp lại cất đi thôi
Em cắt những đoạn tóc thả trôi
Em cắt đi một đoạn duyên đợi hoài không trọn vẹn
Em cắt đi một câu thề lỗi hẹn
Vì ai?
Đáng không em.
© Một Thứ Bỏ Đi – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Học đường - Lời thương, lời giận
Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.
Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này
Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.
Nơi đây có bình yên (Phần cuối)
Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.
Nơi đây có bình yên (Phần 3)
Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?
Nơi đây có bình yên (Phần 2)
Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.
Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm
Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.
Khó buông
Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.
Đơn phương
Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.



