Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cát bụi Rajasthan (Phần 2)

2011-07-14 17:37

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Blue City, khi đọc ra 2 từ này, ít ai nghĩ đến nghĩa đen của nó.. mà thường nghĩ đến nghĩa bóng, dạng tính từ.. Blue City, thành phố buồn, có lẽ thế. Hay như một bản nhạc tên Blue City của Three Blind Mice cũng nhiều âm điệu man mác không kém.. Nhưng khi đến Jodhpur, bạn sẽ thấy đích thực một Blue City là thế nào. Một thành phố màu xanh đích thực.




Jodhpur là thành phố cửa ngõ để đi vào vùng sa mạc Thar Desert khá rộng lớn, đi sâu hơn nữa là thành phố Jaisalmer, hay còn được gọi là Yellow City nằm trong vùng sa mạc là biên giới với Pakistan hiện nay. Thành phố được xây dựng năm 1459 với tư cách là thủ phủ của vùng Marwar, với người đứng đầu là Rao Jodha, thủ lĩnh của những người Jajput. Bao quanh thành phố là hệ thống tường thành dài khoảng 10km ( mà hiện tại, bạn chỉ có thể thấy khoảng vài ba km gần sát pháo đài, và vài ba km xa xa khỏi thành phố) với 8 cửa thành chính và vô số tháp canh. Sau đó gần 100 năm, sự tàn phá và mở rộng đế chế của triều đại Mughal diễn ra mạnh mẽ, từ Dehli đến vùng sa mạc Thar, cùng với sự bành trướng đó là sự kháng cự không mệt mỏi từ Jodhpur.

Có nhiều câu chuyện được kể lại về sự anh dũng của những thần dân và thủ lĩnh Rajput trước nguy cơ cai trị và áp đặt của các nhà vua Mughal. Qua 3 triều đại, từ vua Babur đến Humayun và cuối cùng là vua Akbar, thì sự liên minh giữa đế chế Mughal và Jodhpur mới được thành lập. Sự liên minh diễn ra trên cơ sở lễ cưới của vua Akbar với một người thân thuộc gia đình người thủ lĩnh Jodhpur. Sự tự do của Jodhpur từ đây đã chấm dứt, khi Akbar thay đổi vị thế trung tâm của Jodhpur về thành phố Ajmer cách đó khoảng 150km, và từ đây Jodhpur trở thành một cánh tay phải cho công cuộc mở rộng bờ cõi của ông, với hệ thống thành quách, vũ khí, và đặc biệt là khả năng chiến đấu dũng mãnh của những người Rajput hung hăng. Quan hệ của Jodhpur với mọi triều đại Mughal về sau rất tốt, cho đến khi bị hủy bỏ ở đời vua Aurangzeb, con trai của nhà vua Shah Jahan, người đã xây dựng nên Tal Mahal kỳ tích.

Khách sạn chúng tôi ở Jodhpur lần này là Hare Krishina, cũng là một ngôi nhà 225 năm tuổi được cải tạo lại. Các vị chủ nhà rất nhiệt tình, thoải mái, và hiếm khi tôi có cảm giác là mình đang ở khách sạn. Từ phòng đến nhà hàng, chỗ ngồi trên tầng thượng, bạn có thể nằm, ngồi ngả ngốn, nhâm nhi thoải mái. Hơn nữa là chi phí rất hợp lý, từ 250 – 500 Rupee/ phòng, tính ra khoảng từ 125k – 250k vnd. Khách sạn này nằm gần nhất ở vị trí sát chân pháo đài Mehrangart, nên việc đi lại và khám phá Oldtown dễ dàng hơn. Có nhiều khách sạn khác cũng hay, để sau thì tôi nói rõ hơn. Việc định hướng ở Oldtown rất đơn giản, tất cả tập trung vào Clock Tower ở chợ Sandar Market. Và dễ nhất là nhìn về hướng Pháo đài Mehrangart.

Thành phố bao xung quanh một trung tâm duy nhất, đó là pháo đào Mehrangart hùng dũng. Những ngày đông, thành phố ngập trong sương. Mọi hoạt động của thành phố bắt đầu diễn ra từ 10h sáng đến tối. Chỉ qua trưa, nắng mới tràn ngập…

Ngồi café, thực ra là ngồi uống “Chai” - trà sữa nóng trên tầng mái của khách sạn, ngắm cả thành phố xung quanh từ khi mặt trời lên, bên cạnh là pháo đài Mehrangart hùng dũng, tâm hồn như thư thái và nhẹ nhàng hơn… Đâu đó tiếng nhạc phát ra từ chiếc loa phường những bản nhạc riêng của người Ấn, âm thanh như rõ ràng đến mức khiến ta có cảm giác như cả thành phố đều nghe thấy. Một cách chào đón tuyệt vời và mấy kẻ lữ khách dường như lúc nào cũng tràn ngập niềm vui trong thư giãn.

Từ trước chuyến đi này, tôi đã có ý định tìm mua ở Việt Nam một chiếc Vespa để đi, nhưng đành từ bỏ ý định sau khi trở về vì, ở mình một chiếc xe zin rất đáng quý, nhưng ở India thì vespa zin nhiều lắm lắm, từ Standard, Sprint, Super… đến các loại mới sau này. Ở đâu cũng thấy vespa, vespa khắp mọi nơi, từ đô thị đến nông thôn, và xe ba bánh kiểu như Lambretta hay còn gọi là xe lam. Ko giống như vespa đẹp đẽ, bóng bảy và yêu kiều như ở Việt Nam, Vespa ở đây xù xì, phai bạc và nhuốm màu thời gian. Với họ, đơn giản vespa chỉ là một phương tiện để đi lại.

Đêm thứ hai ở Jodhpur, sau khi café chán chê ở một quán ấm cúng gần phía Hotel Haveli, chúng tôi dạo bộ trên đường về khách sạn. Bên đường là một cửa hàng nhỏ bán đồ nữ trang với bếp than hồng rực. Trời bắt đầu lất phất mưa và một số cửa hàng đã đóng cửa. Bên cạnh bếp lửa đó là một que sắt được bọc xung quanh bởi một nắm chất dẻo màu hồng rất đẹp. Người thợ hơ que sắt trên vào lửa và lăn nhẹ để tạo thành những que chất dẻo dài như que kem. Sau đó nối chúng lại thành những chiếc vòng. Sau khi nối xong, anh cầm lên và thả ngay xuống đất, chiếc vòng vỡ vụn.


Người thợ và là chủ cửa hàng này năm trước còn tha phương cầu thực ở Dubai, làm thợ xây để kiếm sống theo kiểu xuất khẩu lao động. Nhưng năm nay, anh trở về với gia đình mình và quản lý cửa hàng này, kiêm công việc tạo mẫu các kiểu vòng.. Ở Ấn Độ, một bộ vòng thường gồm 8 cái, và đó là biểu tượng cho sự may mắn. Bạn có thể ghép các màu lại với nhau, miễn là có 8 hoặc 16 cái. Ngồi nói chuyện với anh, anh cho biết là nguyên liệu làm ra những chiếc vòng này là nhựa cây.

 Do không biết tên tiếng Anh của cây để lấy nhựa, nên anh vẽ ra hình chiếc lá của nó, hình chiếc lá nhang nhác như hình trái tim, và ở Ấn thì chắc chắn đó là cây bồ đề. Nhựa cây bồ đề được dùng để sản xuất vô vàn chiếc vòng như này. Nhựa sau khi được lấy thì được trộn với màu, hơ nóng, sau đó được dát mỏng và nối với nhau thành các hình tròn, tất nhiên sẽ rất dễ vỡ, như lúc anh thả các chiếc vòng thô xuống đất. Chiếc vòng thô sẽ được bọc bằng một lõi thép/đồng bên trong, và bên ngoài thì trang trí, tạo mẫu như nào là tùy người thợ.

Trong căn cửa hàng nhỏ bé, anh rất ngạc nhiên khi biết chúng tôi là người Việt Nam, bởi vì trong thời gian làm việc ở Dubai, anh làm việc dưới quyền của cấp trên là người Việt Nam. Anh lục tìm lại trong ngăn tủ những tờ 1000vnd, 20000vnd và cho chúng tôi xem… Tiếp đó anh tự đếm bằng tiếng Việt từ một cho đến mười, những từ mà anh biết khi làm việc cùng những người Việt Nam xa xứ. Cởi mở, anh còn sẵn sàng giảm giá một khoản lớn cho những chiếc vòng mà chúng tôi mua. Đối với mấy đứa tôi, đó thật là một sự ngạc nhiên và hào hứng trong một tối lất phất mưa ở Jodhpur.

Không phải tự nhiên mà Jodhpur là nơi mà tôi muốn chia sẻ đầu tiên. Mấy ngày ở nơi này thật là tuyệt vời… Tất cả đều dung dị, thật thà, tử tế, nó khác xa với những thủ đoạn lừa đảo ở Agra, hay sự nhếch nhác đáng lo sợ ở Jaipur. Ở nơi đây, bạn có thể hoàn toàn yên tâm thư giãn, với những gì dường như là nhiệt tình, thoải mái nhất của cả chuyến đi này.

(Chuyển thể từ bài viết cùng tên của bạn đọc Gianker)

  • Nhacvietplus

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Cuối cùng tôi cũng không chịu nổi mà đứng dậy lao ra khỏi cái không gian ngột ngạt ấy, ngay khi cảm giác được những hạt mua lạnh buốt rơi trên người, tôi nhận ra mình có thể thở

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Trong bóng đêm, những nỗi đau, những vết thương lòng được phơi bày ra một cách trần trụi nhất. Bạn đã bao giờ tâm sự cùng đêm?

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Cám ơn em đã vì anh mà làm bạn, người yêu, và cả tình nhân của anh. Hãy luôn vui vẻ nhá, vì em khóc nhìn như con dở ý.

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Yêu người đàn ông có vợ là phải chấp nhận tình yêu ấy luôn phải giấu giếm trong bóng tối, công khai là điều xa xỉ, càng không có chuyện họ bỏ vợ con để cưới nhân tình. Thế mà vẫn có không ít những cô gái nhẹ lòng sa ngã vào thứ tình yêu sai ngay từ lúc chưa bắt đầu ấy.

Chỉ chân thành là không đủ

Chỉ chân thành là không đủ

Có khi chỉ vì không chung đường, cùng hướng, suy nghĩ cũng khác mà dần cách xa nhau. Câu chia tay ai nói trước không quan trọng vì biết đâu đấy, kẻ nói ra câu chia tay mới là người đau nhất.

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Sai lầm của nhiều người là để bản thân dính mắc vào tình yêu. Biết rằng trái tim người ấy không thuộc về mình mà vẫn cố giành giật bằng được cái xác rỗng. Ở bên cạnh người mình yêu và họ cũng yêu mình thì nơi đâu cũng là thiên đường.

Ai yêu nhiều hơn người đó khổ

Ai yêu nhiều hơn người đó khổ

Nếu bạn ở trong một mối quan hệ mà luôn phải giấu giếm, không thể công khai với những người xung quanh, vậy hãy tự hỏi xem người ấy có đặt bạn trong trái tim hay không, có muốn bạn bước vào thế giới của họ không?

Replay Blog Radio: Bỗng một ngày ta cảm thấy chông chênh

Replay Blog Radio: Bỗng một ngày ta cảm thấy chông chênh

Bỗng một ngày ta thấy chông chênh tới lạ, dắt xe ra khỏi nhà không biết mình muốn đi về đâu. Chỉ là đôi khi chênh chao nhớ mà thôi. Chênh chao một chút thôi.

Blog Radio 729: Để bên anh em đánh đổi cả cuộc đời

Blog Radio 729: Để bên anh em đánh đổi cả cuộc đời

Em có biết, suốt một năm qua tôi tìm kiếm em khổ sở tới mức nào không? Sao em ác thế? Cứ thế đột ngột biến mất khỏi cuộc đời tôi? Chẳng lẽ, em chưa từng thích tôi, dù chỉ một chút?

Chỉ mùa này, cứ nhung nhớ đi em

Chỉ mùa này, cứ nhung nhớ đi em

Người nào cũng vậy, người nào cũng có riêng một mùa mà thương mà nhớ. Thôi thì mùa này, nhung nhớ đi em. Chỉ mùa này thôi.

back to top