Café với tình đầu
2014-03-17 01:11
Tác giả:
Yêu 24/7 - Tiếng nhạc trong quán vang lên từng nhịp đều đều như chọc vào nỗi đau của tôi. Tôi thẫn thờ nhìn ly cà phê đen chưa cạn, cả bạc sĩu của em cũng chưa hề vơi, đá tan dần ướt một góc bàn. Tan như tình đầu.
Tôi ngồi một mình ở quán cá phê quen thuộc, lắng nghe điệu nhạc không tên buồn bã, ngắm nhìn từng giọt cà phê tí tách rơi mà lòng hờ hững.
Tôi đang chờ em - mối tình đầu của tôi.
Em đến. Dịu dàng như gió, nồng nàn như nắng, ồn ào như mưa.
Em mặc chiếc váy xanh ngang gối, tóc chấm vai, nụ cười rực rỡ.
Em so với sáu năm về trước không hề thay đổi.
Tôi cười khi em ngồi xuống đối diện mình. Lòng trống rỗng.
Em gọi một ly bạc sĩu ngọt ngào trong khi ly cà phê trước mặt tôi vẫn nhỏ giọt tí tách, ly đen không đường.
Tôi thích cà phê từ ngày quen em, uống đen như một thói quen từ ngày đi du học.
Vị cà phê thấm đẫm lòng người, ướp đắng trái tim, ngọt ngào nơi cuối lưỡi. Uống đen để giữ mình tỉnh táo trước nỗi nhớ khắc khoải về gia đình, về em trong những ngày cô đơn nơi xa lạ.
Nhớ em, như một thói quen...
Tôi biết em khi em còn là cô bé con học cấp ba, hằng ngày đến trường với áo dài và cậu bạn thân. Ngày đó em gầy, tóc ngắn và nụ cười tươi dễ thương.
Tôi thích em khi mình còn là cậu học trò lớp 12. Thích em một cách ngây ngô và trong sáng.
Hằng ngày tôi đến lớp sớm, ngồi vào vị trí quen thuộc, chống cằm nhìn ra cửa sổ chỉ để ngóng em đi học ngang qua.
Tan học, dù không cùng giờ, tôi vẫn thường chờ em tan lớp rồi đạp xe theo sau em, chỉ để nhìn em nói cười vui vẻ với cậu bạn của mình.
Tôi chăm chỉ đến thư viện tỉnh để học bài chỉ vì em hay đến.
Tôi từng ganh tỵ rất nhiều với cậu bạn của em thế nhưng nhút nhát không dám làm quen em…
Tôi quen em khi vừa thi xong đại học. Em theo anh trai mình đi cà phê với nhóm chúng tôi. Lúc này tôi mới biết anh họ em là bạn thân mình.

Em gọi một ly cà phê sữa trong khi nhóm chúng tôi – bốn thằng con trai đều gọi cho mình nước ngọt. Tôi tò mò hỏi em:
- Sao em lại uống cà phê?
Em nhìn tôi cười thật nhẹ:
- Em thích. Thích vị đắng của cà phê, thích hương thơm của cà phê, thích vị ngọt của sữa hòa quyện vào nhau.
- Chỉ vậy thôi?
- À. Vì cà phê rất giống cuộc đời.
- Hả?
- Nói đến cà phê người ta sẽ nghĩ ngay đến vị đắng, nhưng anh có thể thêm sữa để cà phê ngọt hơn, thậm chí nó còn đổi màu. Anh có thể thêm đường để nhấm nháp chất đắng thấm dần trong cuống họng, không gắt nhưng rất thấm. Chuyện gì cũng vậy, chỉ trải nghiệm rồi mới thấu hiểu.
Giọng em rất nhỏ, rất dịu dàng, những lời em nói chỉ mình tôi nghe thấy. Tôi bắt đầu uống cà phê từ ngày ấy.
Uống vì thích em. Uống vì muốn trải nghiệm. Uống vì muốn thấu hiểu.
Vị cà phê sữa giống hệt tình đầu. Có ngọt. Có thơm. Và có đắng.
Thế nhưng vừa bắt đầu thân với em thì tôi có học bổng đi du học.
Ngày tôi rời đi, em đến tiễn cùng anh họ. Em chúc tôi may mắn, chúc tôi sống tốt bằng nụ cười sáng bừng cả một góc sân bay, sáng bừng cả trái tim đang héo hắt của tôi.
Tôi thôi uống cà phê sữa và bắt đầu nghiện cà phê đen. Đen không đường.
Tôi muốn nếm đủ vị đắng, muốn tỉnh táo để chờ ngày trở về cạnh em.
Tôi vẫn giữ liên lạc với em qua Facebook, vẫn trò chuyện với em những ngày rảnh rỗi, vẫn chia sẻ với em cuộc sống của mình, vẫn theo dõi em qua màn hình máy tính lạnh tanh, vẫn… chỉ để chắc rằng nụ cười của em không hề thay đổi – nụ cười của nắng.
Tôi học sáu năm. Có vài lần về quê nhưng em học đại học ở xa, còn tôi thì không đủ dũng cảm để hẹn em một cuộc hẹn, tôi chỉ dám nhìn nụ cười của em từ xa. Tôi sợ tình yêu của mình sẽ khiến em xa tôi. Tôi sợ nụ cười của em sẽ khiến tôi dễ dàng gục ngã trong nỗi nhớ.
Thích em một năm, yêu em sáu năm. Mối tình đầu của tôi được ướp vị cà phê đắng ngắt, thơm lừng.
Vị của đơn phương.
- Anh Tân có vẻ mập hơn xưa nhỉ?
Tiếng nói vui vẻ của em cắt ngang hồi ức, tôi nhìn em khẽ cười.
- Ừ, em cũng thế. Đã xinh đẹp hơn xưa rất nhiều.
- Ơ, em đẹp từ hồi giờ chứ hơn thua gì không biết. Mà anh cũng đẹp trai hơn nhỉ.
Tôi “ừ” một tiếng thật nhẹ rồi lặng im, tự dưng tôi muốn ngắm em thật kĩ, muốn nhìn em tíu tít trước mặt mình như thưở mới thân thiết với em.
Em khuấy ly bạc sĩu trước mặt rồi đưa lên miệng uống, em vẫn cười:
- Anh vẫn uống cà phê sao? Cho em xem nào, trình độ thưởng thức của anh đã được tới đâu?
Em dứt lời thì giành lấy ly cà phê tôi đang cầm trên tay nhưng chưa kịp uống. Em nhấp một ngụm nhỏ rồi nhăn mặt:
- Eo ơi, đắng quá.
Tôi bật cười:
- Tất nhiên rồi, anh uống đen không đường mà.
- Ôi, anh đã lên level max rồi. Kinh quá. Em thì không dám uống nữa, đắng quá, tự dưng muốn cái gì đó ngọt ngào hơn – Em dừng lại để nghiêng đầu cười, đôi mắt đen lúng liếng nhìn tôi – như tình yêu chẳng hạn.
- Ồ, thế em đã có người yêu chưa vậy nhóc?
- Em ế anh ơi, ế chỏng ế chơ rồi.
Một cơn gió chiều lọt vào quán vắng, rung chiếc chuông gió trước thềm từng tiếng leng keng êm dịu. Bóng tối nhạt dần, nhạc trong quán bỗng đổi qua tiếng piano êm ái, bài “My love” vang lên như đánh thẳng vào tim. Phố lên đèn rực rỡ.
- Em kén quá thì có.
- Kén đâu, em cũng có người mình thích mà.
Tim tôi bỗng chạy thẳng xuống đáy sâu. Ngón tay đang cầm ly cà phê bỗng cứng đờ.
- Anh ta hạnh phúc đấy.
Mặt em xị xuống, đôi mắt chăm chú vào ly bạc sĩu đang tan đá dần:
- Anh ấy ngốc lắm, lại nhút nhát nữa, rõ ràng có thích em nhưng lại không chịu mở miệng.
- Nếu anh ấy thích em vậy sao em không tỏ tình trước?
Em ngẩng đầu nhìn tôi, nụ cười héo hắt.
- Em chờ sáu năm rồi, chờ anh ấy ngỏ lời nhưng không được. Em đang định hôm nay gặp xong sẽ xem thái độ anh ấy ra sao rồi tỏ tình nè.
Nụ cười của tôi càng héo hơn em.
- Ừ, anh chúc em may mắn.
Tôi nhấp ngụm cà phê, đen không đường thôi đắng. Từng lời em vừa nói đã đắng đến cực hạn rồi.
Điện thoại em đổ chuông. Em mở máy mà miệng cười tủm tỉm. Nụ cười như xoáy sâu vào tim tôi khiến nó nhói đau từng đợt.
Em ra ngoài nghe điện thoại, lúc trở vào thì xin phép tôi về trước vì có hẹn.
Tôi mỉm cười gật đầu, ngón tay co lại cứng đờ khó chịu. Tôi cố giữ để đầu óc tỉnh táo, để nghẹn ngào không dâng lên tận mắt.
Lúc em cầm túi quay lưng, như điều gì thôi thúc, tôi đứng phắt dậy, hỏi em thật khẽ:
- Vy này, em có từng thích anh hay không?
Bước chân em khựng lại giây lát rồi thẳng bước về trước. Em có nghe tôi hỏi, nhưng em từ chối trả lời.
Tiếng nhạc trong quán vang lên từng nhịp đều đều như chọc vào nỗi đau của tôi. Tôi thẫn thờ nhìn ly cà phê đen chưa cạn, cả bạc sĩu của em cũng chưa hề vơi, đá tan dần ướt một góc bàn. Tan như tình đầu.
Điện thoại của tôi bỗng đổ chuông, chuông tin nhắn. Là của em. Chỉ hai chữ: “Rất nhiều”.
Tôi ngẩn ra, sững sờ rồi bừng tỉnh, miệng tôi giương lên một nụ cười, hạnh phúc đến khó tin.
- Vy này, em có từng thích anh hay không?
- Rất nhiều.
• Gửi từ Sâu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.



