Đã cuối mùa chưa?
2016-01-25 01:00
Tác giả:
Tôi hay ngồi trên kệ đá hướng ra con sông xanh lúc chiều tà, khi con đò chỉ còn lang thang đôi ba chuyến, khi bầu trời nối mặt đất ở dải dọc ngang màu đồng đỏ au lưng lửng giữa trời và khi hàng mía xanh xao nằm im bặt trong làn sương lờ mờ lạnh. Cuối mùa chưa?
Tôi hay đi bộ trên dải đá trắng bọc rêu xanh mởn dải dưới chân đồi, tiếng hòn đá nhỏ chạm vào nhau, khẽ va vào cả không gian hững hờ trôi dọc rồi im lìm bất chợt. Cơn gió sang ngang đường thổi nặng nề về cuối xóm. Tiếng sáo diều nhỏ nằm trăn trở giữa bầu trời còn rớt rơi vài khoảng sáng. Cuối mùa chưa?
Tôi cũng hay đứng dưới mái hiên nhà khi trời đổ cơn mưa vội. Giọt nước trong veo lăn lạc lõng trên tấm ngói sờn cặn cũ. Đêm đổ ập lên ngọn đèn đường rầu rĩ ngoài ngõ vắng. Tiếng mưa xa xăm át cả đám côn trùng ồn ào ngày hôm qua. Rặng cây năm ấy cũng chẳng buồn lên tiếng. Mưa rả rích nguyên một đêm không ngớt. Đã cuối mùa chưa?

Tôi chờ đợi những ngày trời đổi gió. Cái lạnh bấu víu chặt vào tay người cầm lái. Chiếc lá xanh khẽ thu mình dưới cơn mưa phùn màu xám xịt. Xa xăm tiếng đài nhỏ vang lên bản nhạc ngày xưa cũ, tôi vẫn lắp bắp nhẩm theo dù không nghe thấy rõ lời. Khói bếp nhà ai từng đợt bay mơ màng lên lưng đồi rồi tan vào sương sớm. Có phải vẫn chưa cuối mùa?
Hôm qua, cây lộc vừng ra hoa màu đỏ rực. Bụi phong lan cũng đã chớm ghé bông. Tôi quét gọn tàn hoa còn sót lại. Một con chim trời vỗ cánh bay ngang qua. Tôi nhìn theo tới khi cái bóng chỉ còn lại là một chấm đen nhỏ rồi lạc mất giữa đám mây mờ. Chiếc lá xanh ướt đẫm sương đã trở mình đón gió. Phía con đường xa bên kia cánh đồng vắng, tiếng người hát đồng dao đi lên núi cũng nhỏ dần. Thế mà vẫn chưa cuối mùa?
Đêm nay trời sáng. Vệt mây dài đằng đẵng vắt ngang qua đỉnh ngọn đồi. Sao đổi ngôi le lói. Vài cánh dơi bay chấp chới giữa trời. Chiếc điện thoại vẫn im ắng nằm gọn gàng trong đôi bàn tay lạnh. Không lâu đâu vì sắp cuối mùa rồi. Tôi nhìn vào ngôi sao hôm ấy. Hôm nay nó vẫn sáng nhất trên bầu trời.
Con đường người đi ồn ào hơn trước. Tôi ngồi tựa lưng ở bến chờ xe rồi đi về lúc trời còn hoang oải. Chiếc lá xanh đã rơi mất từ hôm nào, chắc đã cuối mùa rồi mà sao người vẫn chưa về nơi cũ?
© Đỗ Quang Hiệu – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tết này con sẽ về (Phần 1)
Có những nỗi đau tưởng đã ngủ yên, nhưng chỉ cần một mùa Tết trở gió, một chuyến bay quay về, hay một cái ngoảnh đầu chậm lại… tất cả bỗng thức dậy, nguyên vẹn như chưa từng được xoa dịu.
Hái trăng đêm Đông
Đông chùng dạ! Bóng đêm che nửa vầng trăng khuyết Cô gái giật mình… Nửa còn lại ở đâu?
Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)
Có những buổi chiều, khi đóng cửa hàng, tôi đứng lại thêm một chút, nhìn ánh nắng tắt dần trên con hẻm nhỏ. Mọi thứ vẫn vậy căn nhà cũ, tiếng chợ xa dần, mùi hàng quen thuộc chỉ là tôi đã không còn đứng trong đó như trước nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 16)
Nếu có thể sống lại, tôi sẽ không đánh đổi mình để đổi lấy sự yên ổn ấy thêm một lần nào nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )
Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.
Nhà có hoa Tigon (Phần 14)
Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.
Nhà có hoa Tigon (Phần 13)
Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 12)
Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.
Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng
Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.



