Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bố mẹ đã yêu thương bạn nhiều như thế nào?

2015-12-10 01:00

Tác giả:


1. Có lần bố mẹ cãi nhau to, mẹ đòi li dị, bố quát lớn: " Được thôi, nhà, xe cô muốn lấy gì thì lấy, tôi chỉ cần con trai tôi thôi!" Sau lần đó, họ không còn nhắc đến hai chữ kia nữa.

2. Kí túc xá trường cách nhà cũng không xa, nhưng mải yêu đương chơi bời, cả tháng tôi mới về nhà một, hai lần. Tối ấy ăn mặc gọn gàng chờ đưa người yêu đi chơi, đến phút cuối bị cô ta bỏ bom. Tôi chán nản lên bus về nhà. Mẹ ra mở cửa, thấy tôi về, mừng rỡ hỏi "Ăn cơm chưa", tôi lắc đầu. Mẹ bảo" Chờ mẹ đi nấu thêm đồ ăn nhé, bố mẹ cũng đang ăn." Tôi bước vào phòng ăn, bố ngẩng đầu lên cười rạng rỡ, bàn ăn chỉ có đĩa rau luộc và bát cà muối. Lần đầu tiên tôi nhận ra, khi không có mình ở nhà, bố mẹ lại ăn uống đạm bạc vậy.

3. Mất cả tháng học đan khăn cho chàng trai tôi thích, nhưng anh ta không nhận. Tôi đau khổ nhét nó vào góc tủ quần áo, chẳng may mẹ phát hiện ra khi dọn đồ. Mẹ hỏi có phải tôi tự đan không, tôi đáp:" Vâng, nhưng xấu nên con cất đi." Mẹ cười bảo:" Xấu đâu mà xấu, thế để mẹ đeo nhé!" Thế là cả mùa đông năm ấy mẹ đeo mỗi chiếc khăn ấy, đi đâu cũng tự hào khoe là con gái tự đan.

4. Nhà có mỗi cái TV, tôi thì muốn để phòng khách, nhưng bố mẹ lại muốn để trong phòng của bố mẹ. Nói mãi nói mãi, cuối cùng mẹ đành thoả hiệp. Nhìn tôi vác TV ra phòng khách, mẹ buồn rầu nói:"Thực ra bố mẹ chỉ muốn con vào phòng bố mẹ nhiều hơn thôi."

5. Hôm liên hoan tụi bạn cố tình chụp một tấm ảnh xấu thậm tệ của tôi, tôi đưa cho mẹ xem. Mẹ nhìn một tẹo rồi bảo: "Sao các bạn đều mặc áo khoác, con mặc phong phanh thế không lạnh à?"



6. Vì muốn tự do bay nhảy, tôi đã thi lên trường đại học ở thành phố lớn. Hôm đưa tôi đến trường nhập học, cả tôi và bố đều choáng ngợp trước sự xa hoa hoà nhoáng của những toà nhà cao chọc trời. Thành phố này không thuộc về chúng tôi. Lúc tiễn bố ra ga, bố dúi cho tôi 100k, tôi biết bố làm gì còn tiền bèn hỏi:" Bố cho con tiền thì lấy đâu tiền mua vé tàu?" Bố cười bảo:" Con cứ giữ mà tiêu, bố mua vé đứng cũng được."

7. Có lần bị bạn trai tát, tôi tủi thân về đến nhà là khóc. Mẹ biết chuyện thì nước mắt cứ chảy ra không ngừng, bố dỗ thế nào cũng không được. Mẹ cứ cầm tay bố mà khóc:" Tôi nuôi nó hai mươi mấy năm trời không nỡ đánh nó bao giờ, mà thằng đểu cáng ấy dám đánh con tôi."

8. Thi đại học trượt, điểm thấp ngoài sức tưởng tượng, tôi nhốt mình trong phòng cả ngày trời. Đến tối, bố đứng ngoài cửa, nhẹ nhàng bảo:" Đừng khóc nữa, ở nhà với bố cả đời càng tốt."

9. Tôi là đứa ngoại hình xấu xí, đầu óc cũng chả thông minh, tay chân vụng về, chưa từng làm điều gì khiến bố mẹ nở mày nở mặt, nhưng bố mẹ luôn coi tôi là hòn ngọc hòn vàng của bố mẹ.

10. Cứ mỗi lần tôi đòi ăn món gì mẹ lại kêu phiền phức lắm, không có thời gian làm. Nhưng hôm sau kiểu gì cũng thấy món đó trên bàn ăn. Mẹ sẽ lại bảo:" Hoá ra làm cũng nhanh hơn mẹ tưởng."

11. Có lần cãi nhau với bố, tôi chui vào phòng nốc cả chai rượu, cuối cùng say, chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo, rồi mệt quá nằm trong đó luôn. Sáng hôm sau thấy mình đang nằm trên giường. Chạy ra phòng khách thấy bố đang đọc báo vờ như không có chuyện gì xảy ra. Phải biết là tôi là thằng cao 1m8, đô con vạm vỡ, bố dìu tôi về phòng được hẳn phải mệt lắm.

12. Năm 20 tuổi, có lần lén cùng hội bọn chuẩn bị đâu đấy cho vụ đi phượt 2 ngày 1 đêm. Trước hôm đi mới nói với bố, bố nhất định không cho đi. Tôi không nghe, khăng khăng đòi đi. Bố tức quá quát:" Mày mà bước chân ra khỏi cái nhà này thì đừng mò về đây nữa!" Tôi uất ức chạy về phòng khóc cả buổi chiều. Buổi tối vào nhà bếp định nấu cơm thì đã thấy bố nấu xong hết rồi, trên bàn toàn món tôi thích. Sau đó tôi đành thất hứa với hội bạn.

13. Có lần cãi nhau với em trai, nó quát:" Đồ con hoang! Cút ra khỏi nhà tao!" Tôi đau đớn lang thang đến nhà ga, ngồi co ro trong đó cả đêm. Lờ mờ sáng nghe thấy tiếng bố mẹ gọi, mở mắt ra thấy bố mẹ đang khóc ôm mình. Trở về nhà, bố tôi chạy tới tát lia lịa vào mông em tôi, vừa tát vừa khóc:" Ai dạy mày hư hỏng thế hả? Mày có còn là con người không? Sao mày có thể đối xử với chị mày như thế?!" Tôi vội chạy vào ôm em tôi, không trách nó được, vì tôi vốn là con nuôi mà.

14. Tôi đi làm xa nhà, công việc bận bịu, về đến phòng trọ thì cơ thể mệt rũ, lăn xuống giường là ngủ ngay, nhiều khi mẹ không liên lạc được. Có lần mẹ bảo:" Nếu mệt quá thì thôi, về nhà đi, mẹ nuôi."

15. Cách vài tuần tôi mới về thăm nhà một lần, có hôm đang coi TV với bố, bố bảo:" Chẳng hiểu sao bố cứ đinh ninh con vẫn đang cặm cụi tập viết chữ trong phòng bố như ngày nào."

16. Có lần bố rửa bát, không may có cái bát sứt làm tay bố chảy máu. Mẹ vội vàng băng tay cho bố, tôi thì trách bố không cẩn thận gì cả. Bố cười bảo:" May mà hôm nay không phải con gái bố rửa bát."

17. Tôi cũng như phần lớn sinh viên, ham thú cuộc sống bên ngoài, ít khi về nhà thăm bố mẹ. Có lần đi chơi với bạn, tiện đường ghé qua nhà, vừa vào cửa thì nghe thấy mẹ gọi tên tôi, tôi nói to:" Sao mẹ biết con về hay thế?" Mẹ lao ra, nhìn thấy tôi thì ngẩn người:" Con về thật đấy à? Mẹ nhớ thì gọi thôi."

18. Mẹ kể từ khi biết tôi đi phát tờ quảng cáo ở các cửa ga, sau này ai đưa gì bố cũng nhận, thậm chí còn xin nhiều tờ.

19. Mẹ cho tôi tiền mua Nike, nhưng lại đi tập thể dục bằng đôi giầy bata cũ rích của tôi.



20. Thời tiết nơi tôi đang sống bố mẹ nắm rõ như lòng bàn tay.

21. Mẹ tôi thậm chí không biết tắt điều hoà nhưng lại vì tôi mà học cách dùng Facebook. Vì tôi ở xa, mẹ thì muốn theo dõi nhất cử nhất động của tôi.

22. Hồi cấp 2 tôi và một ả trong lớp cực ghét nhau. Có hôm hai đứa không kiềm chế được, lao vào đánh nhau. Mặt mày xước lên xước xuống bị mẹ phát hiện. Mẹ hỏi tên cô ả xong thì thôi. Tối hôm sau bố mẹ dẫn đi ăn hàng, tôi há hốc mồm khi thấy gia đình cô ả cũng ở đó. Rồi mẹ nói, "Hai đứa ghét nhau chỗ nào nói hết ra, không làm bạn được thì thành người dưng, tuyệt đối sau này không được gây gổ với nhau nữa." Đến giờ thi thoảng hai đứa vẫn nhắc lại bữa tối kì cục ấy.

23. Đi học xa nhà thường hai tuần về một lần, nhưng có đợt cả tháng mới về. Có bác hàng xóm biếu mẹ tôi một giỏ dâu tây, biết tôi thích ăn mẹ để dành cho tôi, nhưng khi lấy ra chúng đã hỏng mất rồi.

24. Hồi cấp 2 mê chơi điện tử, về nói với mẹ cần máy tính để học, ở lớp các bạn đều có. Mẹ sợ tôi không theo kịp các bạn, hai hôm sau có nhân viên mang máy tính đến nhà, lúc ấy tôi chỉ thấy sướng rơn, đâu nghĩ rằng để mua nó mẹ phải lao động mệt nhọc suốt nhiều tháng trời.

25. Hồi đại học ở trọ ngoài, bị kẻ trộm lấy hết những thứ có giá trị: laoptop, di động, ví tiền. Gọi về cho mẹ chỉ biết khóc nấc lên, mẹ bảo:" Con không sao là được rồi."

26. Đi thực tập ở thành phố, ngày quốc khánh xảy ra vụ chen lấn kinh hoàng làm bị thương nhiều người. Tôi nằm nhà ngủ nên chẳng biết gì. Hôm sau bận từ sáng đến tối, di động thì quên ở kí túc xá. Tối về mở di động lên thấy hàng chục cuộc gọi nhỡ của bố mẹ, tôi sợ quá vội gọi lại cho mẹ. Giọng mẹ nghẹn ngào từ đầu bên kia:" Con đang ở đâu? Con có làm sao không?" Tôi chả hiểu mô tê gì thì mẹ bảo:" Bố mẹ đang đi taxi từ sân bay đến bệnh viện con đây."

27. Ở nhà tôi ít khi tâm sự với bố, lên đại học cũng chưa bao giờ gọi cho bố, toàn gọi cho mẹ. Nhưng có lần chả hiểu thế nào tôi gọi cho bố. Hôm sau mẹ gọi lại kể, "Hôm qua con gọi cho bố làm bố vui lắm, khoe với mẹ là hai bố con trò chuyện cả nửa tiếng, mấy bác sang nhà chơi ông í cũng khoe nữa."

Theo FB Kiem Duong.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

back to top