Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bầu trời đã xanh trở lại

2016-03-29 01:06

Tác giả:


blogradio.vn - Anh ổn chưa? Còn suy nghĩ nhiều không? - Anh không. Anh sẽ không dự đám cưới bạn ấy. Bạn ấy giúp anh nhận ra rằng anh cần sống cho bản thân mình nhiều hơn, cần nghĩ tới tương lai của mình…

***

Hamlet Trương viết: "Ngày bạn biết một ai đó yêu bạn, bầu trời xanh màu xanh rất khác."

- Bầu trời của em màu gì?

- Màu xanh lá cây ạ.


Xanh lá cây là màu anh thích.

Ở quán cà phê này, tôi ngồi đợi anh mà vốn dĩ biết anh sẽ không tới. Đây cũng là nơi anh đưa tôi đến vào một ngày hò hẹn. Nơi này mang nét nhẹ nhàng và an yên như anh vậy.

Virgin gì đó?

Món đồ uống đầu tiên tôi gọi là một trong những món đặc trưng của quán mà bạn phục vụ giới thiệu cho tôi. Có vị dứa, pha với nước cốt dừa... Hai vị ấy quyện vào nhau làm mùi hương vừa kịp lưu lại trên đầu lưỡi ngay khi nhấp ngụm đầu tiên, rồi nhớ mãi. Như lần đầu tiên tôi ngồi sau xe anh, hương vị của anh vẫn đầy ám ảnh. Tôi không thể nhớ được tên thứ đồ uống ấy, chỉ kịp lưu lại trong đầu một từ “Virgin”.

Anh là ai ấy hả?

Là người mà lúc đầu không bao giờ nghĩ tôi sẽ thương anh. Anh chẳng phải là một người thích điều chậm chạp, thay vào đó là những khoảnh khắc vui vẻ và sôi nổi. Tôi vẫn thường nghĩ những người như anh sẽ không bao giờ đủ kiên nhẫn để nghe những điều tôi kể, và tôi cũng chẳng bao giờ chấp nhận một chàng trai không thích lắng nghe. Thế mà, anh làm tôi thương anh.

Bầu trời đã xanh trở lại

Bạc xỉu đợi một người

Tôi đã ngồi trong quán được vài tiếng đồng hồ. Thời gian cứ trôi, trôi theo một cách đáng yêu như quán cafe cổ tích này vậy. Tôi gọi thêm bạc xỉu vì đã uống hết ly Virgin đầu tiên mà lòng vẫn muốn nán lại thêm nữa. Tôi nói đùa với bản thân là tôi chờ Minh – tên anh - nhưng không phải vậy đâu. Như thế này, tôi lại có nhiều thời gian hơn cho mình.

Bạc xỉu nhiều sữa. Tôi khuấy cho tan để vị sữa ngọt che bớt vị đắng cafe trong cốc. Tôi nhớ có lần Minh buồn, anh kể với tôi về chuyện người yêu cũ. Anh hứa với chị ấy sẽ không yêu ai trong vòng hai năm sau ngày chia tay. Và anh cũng thực hiện trọn vẹn lời hứa đó. Tôi chẳng quên được nét mặt anh ngày hôm sau, nụ cười không nhí nhố, ánh mắt vô tình trở nên ngại ngùng khi chạm phải ánh mắt tôi ở cửa thang máy.

Anh lạ quá.

Những thước phim về anh trong trí nhớ cứ chầm chập tua đi tua lại sau ngụm bạc xỉu đầu tiên. Trong quán cafe nhỏ này, tôi vui với niềm vui tôi đang có. Cứ nhớ về Minh, tôi lại thấy vui nhiều hơn. Đó là cách Minh khiến tôi thương anh. Không giống những cảm xúc ngày xưa tôi đã có, tôi thấy hạnh phúc nhiều hơn.

Giá kể mọi thứ cứ nhẹ nhàng như thế này, thay vì như một tuần trước…



Một tuần trước

Một tuần trước là Giáng Sinh, ở Hà Nội người ta trang hoàng rực rỡ như thể lạc vào một thành phố rực rỡ nào đó. Bạn tôi ở Lille nhắn về nói đêm 24 người Pháp chỉ ở nhà tiệc tùng, sum vầy với nhau. Đường phố vắng tanh. Ngày 25 người ta mới đi chơi. Còn Hà Nội thì ngược lại. Tôi không còn nhớ những mùa Giáng Sinh trước tôi làm gì, có cùng ai hay không. Tôi thường thấy cô đơn vào những ngày lễ lớn như thế này, nên tôi cứ cố tình quên đi.

Trước Giáng Sinh, tôi nhận được tin nhắn từ Minh:

- Bạn người yêu cũ sắp đi lấy chồng!

Anh ấy vẫn không quên kèm theo một icon mặt cười để tỏ ra là mình mạnh mẽ lắm. Tôi giật mình.

- Người yêu thứ mấy? - Nhưng vẫn cố chọc Minh để anh ấy thoải mái hơn.

Tôi quen Minh không lâu nhưng đủ dài để tôi nhìn thấy ở Minh là một người anh chín chắn, khéo léo và nhiều trải nghiệm. Thi thoảng lại là một cậu bé cố tình tỏ ra ngô nghê, hay đùa. Minh như bước ra từ một câu chuyện cổ tích mà anh bị mụ phù thủy phù phép để xuất hiện trước mặt tôi lúc thế này lúc thế khác. Tôi nghĩ về Minh nhiều lắm. Không dám chắc đó là tình yêu nhưng lúc nào tôi cũng muốn được ở cạnh anh ấy.

Tôi hỏi:

- Anh buồn lắm hả?


Minh vẫn cười. Tôi biết, Minh vẫn đang cố biện minh cho nỗi buồn của mình. Anh ấy vẫn nói là anh ấy vui nhưng nào phải.

Người yêu cũ?

Từ lúc Minh kể chuyện, tôi thành ra suy nghĩ rất nhiều. Hình như tôi đang ghen với người yêu cũ của Minh. Minh đâu có là gì của tôi? Bạn tôi bảo ghen với người yêu cũ là một nỗi niềm ghen tuông không bao giờ dứt. Ngay cả khi Minh chưa thương tôi.

Trong thời gian này, Minh tự nhiên hay trò chuyện cùng tôi, khi thì chat, khi thì gặp trực tiếp. Tôi sợ thấy Minh buồn nên cố gắng khiến Minh vui và thoải mái. Minh gửi cho tôi những bản nhạc sầu não, những bài hát mà ca từ toàn là chia tay, là khi mất nhau rồi anh mới biết anh yêu em nhiều thế nào. Có chút sến nhưng lại nói đúng tâm trạng của người nghe. Tôi nhìn chăm chú vào màn hình máy tính như thể vẫn đang làm việc, đeo phone, đọc từng câu chat của Minh và nghe từng lời. Rồi nước mắt rơi xuống thành hai hàng theo một phản xạ của trái tim.

Nó đau quá.

Quẹt hai hàng lệ, tôi vẫn nói với Minh những câu chuyện khác, vẫn gặng hỏi anh ấy về suy nghĩ như thế nào, vẫn an ủi bằng những câu nói mà tôi không biết có xoa dịu phần nào cảm giác hiện tại của anh ấy không. Minh không biết, tôi buồn theo Minh. Hóa ra nỗi buồn cũng dễ lây lan như thế.

- Anh đang suy nghĩ về việc có nên tham dự đám cưới bạn ấy không? Anh sợ sẽ làm bạn ấy mất vui trong ngày trọng đại.

Thực ra, trong chuyện tình yêu, Minh có nhiều trải nghiệm hơn tôi rất nhiều. Nếu tôi như một đứa ngốc nghếch chưa một lần cầm tay một bạn khác giới trong mối quan hệ chính thức gọi là "yêu nhau" thì Minh đã có tới vài mối tình.

- Tại sao anh nghĩ thế?

- Vì anh hiểu bạn ấy.


Ôi, chỉ là một câu nói thôi. Dù sao Minh và chị ấy cũng yêu nhau tới vài năm. Chuyện Minh hiểu chị ấy là lẽ thường tình cơ mà. Nếu bảo là không còn chút tình cảm nào nữa thì vô lý quá. Nếu bắt Minh phải ngừng quan tâm tới chị ấy thì thật là một điều không thể. Tôi lúc này chỉ muốn gục xuống bàn, nằm dài ra đó lười biếng và khóc tới khi nào hết nước mắt.


Bầu trời đã xanh trở lại

Một tuần dài đằng đẵng. Tôi chỉ ở bên trò chuyện với Minh về đủ thứ mà không dám nhắc gì tới chuyện người yêu cũ của anh. Tôi sợ Minh buồn, sợ hơn là Minh buồn vì người yêu cũ.

Tôi ngồi trong quán café cho tới khi có một đôi nam nữ bước vào, biến căn phòng không còn thuộc quyền sở hữu của riêng tôi nữa. Giả bộ chăm chú vào cuốn sách của mình nhưng vẫn không khỏi bị lơ đãng vì những câu rầm rì. Tôi gấp cuốn sách và ra về.

Ngang qua đó, tôi nhớ ra có lần chúng tôi cũng hò hẹn bí mật như thế. Những câu chuyện kéo dài hàng ngờ hàng tiếng.

Ngày hôm sau, tôi nhắn tin cho minh.

- Anh ổn chưa? Còn suy nghĩ nhiều không?

- Anh không. Anh sẽ không dự đám cưới bạn ấy. Bạn ấy giúp anh nhận ra rằng anh cần sống cho bản thân mình nhiều hơn, cần nghĩ tới tương lai của mình…

- …

- À, cảm ơn em!


Rồi Minh cười. Lần này anh cười thật, ý tôi là Minh đã vui hơn sau cả tuần dài anh quanh quẩn với thực tế kia. Tôi nhìn thấy điều đó trong mắt anh.

Tôi trả lời Minh bằng một nụ cười nhẹ nhõm. Cuối cùng, bầu trời xanh lá cây của tôi đã trở lại rồi.

Ánh sáng le lói cuối đường hầm đôi khi lại phát ra từ mảnh gương vỡ dưới đáy vực sâu

© Phương Thảo – blogradio.vn

Có thể bạn quan tâm: Gửi em cô gái tháng ba





Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn




Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

back to top