Bao lâu rồi mình chưa gặp lại nhau?
2014-11-18 01:00
Tác giả:
Nhung Nhái
Khi đọc bài này, bạn nhớ về ai?
Khi phố xá lên đèn, hồn lặng lẽ cùng đêm
Tôi chợt nhớ về những người bạn cũ
Đã một thời cùng nhau, gần như tiếng thở
Bạn hiền à
Đã bấy lâu rồi mình quên nhớ về nhau
Chắc là đã quá lâu..
Từ khi chúng ta vẫn chưa là người lớn
Chưa biết lo toan, đời chưa bận rộn
Những nẻo đường chưa buồn, mùa chưa cũ phai phôi
Đã bao lâu tôi và bạn chưa cười
Như những kẻ dở hơi
vì những điều nhỏ nhặt
Như những kẻ điên đi khắp mọi nơi
dù trưa trời nắng gắt
Như những kẻ dại khờ
khóc suốt đêm dài vì những chuyện không đâu
Đã bao lâu...
Chắc bạn đã chẳng như những thuở ban đầu
Đời đổi khác, và ai rồi cũng khác
Tuổi thanh xuân vút lên như nốt nhạc
Rồi lặng lẽ chìm sâu vào một bản đời trầm
Ngây ngô ngày nào chẳng đuổi kịp tháng năm
Nụ cười quá nhẹ trong nên gió nhòa cuốn mất
Ta học cách bon chen giữa đường đời rất chật
Những phút nhớ nhung sao chợt hóa dư thừa
Bạn có nghe bên ngoài, trời trở gió về chưa?
Mùa rét đấy, nhớ choàng tầng khăn ấm
Bàn tay cô đơn nhớ tìm bàn tay nắm
Đừng nhớ thương thêm chi mãi mối tình đầu
Bao lâu rồi....
Bao lâu rồi ta chưa gặp lại nhau?
Những khúc nhạc xưa đã bạc màu nỗi nhớ
Gọi cho tôi nghe !
...mình nói tiếp câu chuyện còn dang dở
Để gió mùa đông thôi cô quạnh góc thềm...
• Nhung Nhái

Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chờ đến khi thôi chờ
Chờ vì còn yêu. Chờ vì còn hy vọng. Chờ vì sợ mất đi chút ấm áp mong manh. Chờ vì chưa đủ can đảm để dứt. Và rồi… thôi chờ không phải vì hết yêu, mà vì hiểu mình xứng đáng được sống trọn vẹn.
Tôi là ai trong sự khác biệt?
Có lẽ, tôi không cần một câu trả lời thật rõ cho câu hỏi “Tôi là ai trong sự khác biệt?”. Tôi chỉ cần biết rằng, khi mọi thứ xung quanh đổi thay, tôi vẫn còn đủ can đảm để sống đúng với cảm xúc của mình. Để không đánh mất những người tôi yêu. Để không bỏ quên chính mình. Và nếu bạn cũng đang thấy mình khác đi một chút so với thế giới này, thì không sao cả. Có thể, sự khác biệt ấy chính là nơi bạn còn giữ được trái tim mình.
Mái ấm ngày xuân đâu vì rộng hẹp
Tuổi thơ tôi gắn liền với những âm thanh quen thuộc của ngôi nhà: là tiếng cha kể chuyện ngày xưa, tiếng mẹ gọi tôi về ăn cơm, tiếng chị dạy em út tập đánh vần dưới ngọn đèn dầu leo lét. Những điều giản dị ấy, tưởng nhỏ bé, nhưng lại trở thành những tháng ngày hạnh phúc nhất đời tôi.
Con ước ba mẹ đừng già đi
Nếu với người khác, có lẽ họ sẽ sợ hôn nhân nhưng với con thì ba mẹ đã truyền cho con biết bao sự yêu thương và niềm tin vào tình yêu. Đâu phải, hai người yêu thương nhau rất nhiều mà chắc chắn sẽ chung sống cùng nhau đến suốt cả cuộc đời này đâu. Con chỉ mong ba mẹ luôn bình an và khỏe mạnh là con cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.
Ngồi giữa ngày yên
Nhân thế phù sinh mấy đoạn dài. Bước chân mỏi gió phủ sương vai. Có khi lặng tiếng nghe tim thở Mới biết trong mình vẫn có mai.
Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?
Hãy sống như một ngôi sao nhỏ, không cần tranh giành vị trí với Mặt Trời. Chỉ cần bạn là chính bạn, yêu thương những điều mình đang có, làm những điều mình tin là đúng, cảm thấy vui vẻ và thong dong mỗi sáng thức dậy, thì bạn đã thành công rực rỡ trong chính cuốn phim cuộc đời mình rồi.
Mùa Xuân của Mẹ
Hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc là được lớn lên trong vòng tay mẹ, nơi mùa Xuân của mẹ đã hóa thành mùa Xuân của đời tôi, còn nguyên vẹn, chưa bao giờ nhạt phai.
Giông bão rồi cũng qua
Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)
''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".
4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy
Dù những tháng đầu năm có đôi lúc chật vật hay mệt nhoài vì guồng quay cơm áo gạo tiền, thì bạn ơi đừng vội nản lòng.












