Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bao giờ em quay về nơi đây?

2015-04-17 12:15

Tác giả:


Bài dự thi "Độc thân không cô đơn".

blogradio.vn - Vì chưa quên được em, tôi chưa thể chấp nhận một hình ảnh mới. Tôi không muốn bất công với bất kỳ người con gái nào khác khi tim tôi vẫn chờ đợi một người. Một ngày nào đó, khi kỷ niệm lùi xa… Một ngày nào đó, khi tôi không còn chờ đợi, tôi sẽ tìm kiếm một hạnh phúc, một tình yêu khác.

***

Tháng mười âm lịch, dòng sông này sẽ gây ra lũ lụt chứ bình thường nó là nguồn sống cho cư dân ven sông. Riêng đối với lũ trẻ chúng tôi - những đứa con nít mười mấy tuổi ở nông thôn - dòng sông là nơi vui chơi tuyệt vời! Những con trâu, con bò thỉnh thoảng được người ta đưa ra sông tắm cùng bọn trẻ. Chẳng đứa nào thèm quan tâm mình đang tắm cùng dòng nước với đàn gia súc.

Tôi học lớp 6 mặc nhiên được xem là anh lớn của chúng nó. Dù gì cũng là học trò cấp hai chứ bộ! Để chỉ huy bọn nhóc, chúng tôi thành lập một đội chơi gọi là “Xóm nhà cao cẳng” (Vì mùa lũ phải kê nhà lên cao). Tôi đội trưởng còn đội phó là Sen, một đứa con gái học cùng lớp và là hàng xóm của tôi. Cái tên con bé ấy là hiếm ở vùng miền Trung, bởi thật ra mẹ nó người Đồng Tháp. Vì lấy bố nó nên theo ra sống ở quê nội. Khi sinh nó, đặt tên Sen để nhớ vể quê ngoại.

chim sẻ

Những hồn nhiên tuổi thơ khiến chúng tôi quên đi sự khó nhọc mưu sinh của người lớn. Ở vùng này, đa số đàn ông đi đánh dặm, bắt cá tôm vùng ven sông. Mùa nước lũ thì đi vớt củi. Đàn bà đi làm ruộng hoặc làm thuê cho các chủ vườn ở cách đó gần chục cây số. Vào mùa hè xuất hiện loài chim sẻ to , mập vì chúng được ăn no nê vụ lúa đông xuân. Nhưng Sen và tôi không gọi nó bằng cái tên “Chim sẻ” mà cùng nhau gọi nó là chim “Chờ một chút” bởi nghe kỹ tiếng nó hót rất giống người ta hẹn hò “Chờ một chút”. Sáng kiến đặt tên này được qui định ngầm chỉ hai đứa chúng tôi biết thôi.

Năm tôi đậu vào lớp 10 thì gia đình Sen gặp nhiều biến cố. Cha Sen bị bệnh lao rồi chết. Ngày làm đám tang cho ông, hàng xóm phải chung tay giúp đỡ vì gia đình Sen khó khăn nhất xóm. Sau khi chôn cất ông xong, con chó vàng nhà Sen bỏ ăn mấy ngày rồi mộ buổi sáng, người ta thấy xác nó ngoài hàng rào. Tội nghiệp chú chó trung thành với chủ. Tôi và Sen thường hay buộc giấy hẹn nhau đi chơi vào chiếc “cổ dề” đeo ở cổ nó. Nó khôn ngoan lắm, cứ buộc giấy xong vỗ vảo lưng là nó biết chạy về với chủ.

Một gia đình năm miệng ăn khiến mẹ Sen không tài nào xoay xở được. Bà quyết định bán nhà, đưa hết gia đình về quê ngoại ở miền Tây Nam Bộ. Đội chơi “Nhà cao cẳng” sắp mất một người đội phó dễ thương. Riêng tôi thấy tim mình có điều gì đó xao xuyến. Hình như đó là tình cảm của thằng con trai tuổi mười lăm dành cho đứa con gái nó thích. Hình như đó là sự tiếc nuối người cùng tạo ra những kỷ niệm thời thơ ấu bên một dòng sông. Trước khi chia tay, Sen chỉ căn dặn tôi một câu: “Tân đừng buồn nhé! Khi nào nhớ đến Sen thì nghe tiếng chim kêu “Chờ một chút” sẽ hết buồn ngay”.

Rồi một buổi sáng, năm mẹ con Sen từ giã xóm ven sông để đi đến vùng đất mới. Tôi chỉ biết đứng trong nhà nhìn cảnh mẹ Sen chia tay hàng xóm, xong rồi tất cả lên ba chiếc xe ôm ra bến xe. Tự nhiên tôi thấy mắt mình cay quá, có vật gì đó nghẹn trong cổ họng. Tôi chạy ra sau bếp khóc ngon lành như một đứa trẻ thơ bị đòn.

bao giờ em trở lại

Mỗi ngày tôi đi qua cửa nhà Sen, tự nhiên thấy tâm hồn nặng trĩu. Chủ mới đã về ở. Họ đập hết ngôi nhà cũ kỹ để xây lên ngôi nhà gạch khang trang. Theo phong trào độ thị hóa, người giàu đầu tư mua gần hết xóm ven sông để mở những nhà hàng , quán cà phê nhìn ra mặt nước. Họ chăng đèn quảng cáo, mở nhạc xập xình ngày đêm thậm chí còn có cả trò chơi đạp vịt trên sông. Nghề đánh dậm bắt tôm, cá nay không còn ai làm. Một phần vì tôm cá ngày càng ít, một phần người ta vào quán để làm phục vụ hay giữ xe. Cả loài chim “Chờ một chút” cũng không dám về đậu trên cành để hót vô tư như ngày xưa

Ở một nơi nào đó rất xa, không biết người bạn gái ngày xưa của tôi có biết rằng tiếng chim “Chờ một chút” mà hai đứa từng thích thú lắng nghe mỗi buổi trưa còn in thật sâu trong tâm hồn tôi. Học xong bốn năm đại học sư phạm, tôi chọn con đường về dạy học ở tỉnh nhà. Một là tôi muốn phụ giúp cha mẹ tôi ngày càng thêm già yếu hai là tôi muốn ở lại chỗ cũ để chờ em một ngày sẽ về với tôi. Ai cũng trêu chọc tôi là “Trai ế” thậm chí bạn bè kết nạp tôi làm hội trưởng “Hội độc thân” nhưng tôi không buồn về ấy.

Mỗi ngày đi dạy, tôi được sống lại tuổi thơ bên dòng sông quê, tôi được nhìn thấy những đôi mắt trong sáng như của Sen ngày xưa. Tôi đồng hành cùng tiếng chim “Chờ một chút” với niềm yêu thương đầu đời. Hằng ngày tôi vẫn có niềm vui trong công việc, tôi vui cái vui của các em tôi khi chúng đã lập gia đình. Riêng tôi, vì chưa quên được em, tôi chưa thể chấp nhận một hình ảnh mới. Tôi không muốn bất công với bất kỳ người con gái nào khác khi tim tôi vẫn chờ đợi một người. Một ngày nào đó, khi kỷ niệm lùi xa… Một ngày nào đó, khi tôi không còn chờ đợi, tôi sẽ tìm kiếm một hạnh phúc, một tình yêu khác. Còn giờ đây, tôi vẫn như còn nghe tiếng chim “Chờ một chút”. Nhỏ của ta ơi! Bao giờ em sẽ quay về nơi đây?

© Hải Triều – blogradio.vn

Bài tham dự cuộc thi viết “Độc thân không cô đơn”. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận và chia sẻ link bài viết này lên các mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc. Bạn cũng có thể chia sẻ lại link bài viết này từ fanpage BlogViet Vietnamnet




Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn.

yeublogradio


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top