Bao giờ em quay về nơi đây?
2015-04-17 12:15
Tác giả:
blogradio.vn - Vì chưa quên được em, tôi chưa thể chấp nhận một hình ảnh mới. Tôi không muốn bất công với bất kỳ người con gái nào khác khi tim tôi vẫn chờ đợi một người. Một ngày nào đó, khi kỷ niệm lùi xa… Một ngày nào đó, khi tôi không còn chờ đợi, tôi sẽ tìm kiếm một hạnh phúc, một tình yêu khác.
Tháng mười âm lịch, dòng sông này sẽ gây ra lũ lụt chứ bình thường nó là nguồn sống cho cư dân ven sông. Riêng đối với lũ trẻ chúng tôi - những đứa con nít mười mấy tuổi ở nông thôn - dòng sông là nơi vui chơi tuyệt vời! Những con trâu, con bò thỉnh thoảng được người ta đưa ra sông tắm cùng bọn trẻ. Chẳng đứa nào thèm quan tâm mình đang tắm cùng dòng nước với đàn gia súc.
Tôi học lớp 6 mặc nhiên được xem là anh lớn của chúng nó. Dù gì cũng là học trò cấp hai chứ bộ! Để chỉ huy bọn nhóc, chúng tôi thành lập một đội chơi gọi là “Xóm nhà cao cẳng” (Vì mùa lũ phải kê nhà lên cao). Tôi đội trưởng còn đội phó là Sen, một đứa con gái học cùng lớp và là hàng xóm của tôi. Cái tên con bé ấy là hiếm ở vùng miền Trung, bởi thật ra mẹ nó người Đồng Tháp. Vì lấy bố nó nên theo ra sống ở quê nội. Khi sinh nó, đặt tên Sen để nhớ vể quê ngoại.

Những hồn nhiên tuổi thơ khiến chúng tôi quên đi sự khó nhọc mưu sinh của người lớn. Ở vùng này, đa số đàn ông đi đánh dặm, bắt cá tôm vùng ven sông. Mùa nước lũ thì đi vớt củi. Đàn bà đi làm ruộng hoặc làm thuê cho các chủ vườn ở cách đó gần chục cây số. Vào mùa hè xuất hiện loài chim sẻ to , mập vì chúng được ăn no nê vụ lúa đông xuân. Nhưng Sen và tôi không gọi nó bằng cái tên “Chim sẻ” mà cùng nhau gọi nó là chim “Chờ một chút” bởi nghe kỹ tiếng nó hót rất giống người ta hẹn hò “Chờ một chút”. Sáng kiến đặt tên này được qui định ngầm chỉ hai đứa chúng tôi biết thôi.
Năm tôi đậu vào lớp 10 thì gia đình Sen gặp nhiều biến cố. Cha Sen bị bệnh lao rồi chết. Ngày làm đám tang cho ông, hàng xóm phải chung tay giúp đỡ vì gia đình Sen khó khăn nhất xóm. Sau khi chôn cất ông xong, con chó vàng nhà Sen bỏ ăn mấy ngày rồi mộ buổi sáng, người ta thấy xác nó ngoài hàng rào. Tội nghiệp chú chó trung thành với chủ. Tôi và Sen thường hay buộc giấy hẹn nhau đi chơi vào chiếc “cổ dề” đeo ở cổ nó. Nó khôn ngoan lắm, cứ buộc giấy xong vỗ vảo lưng là nó biết chạy về với chủ.
Một gia đình năm miệng ăn khiến mẹ Sen không tài nào xoay xở được. Bà quyết định bán nhà, đưa hết gia đình về quê ngoại ở miền Tây Nam Bộ. Đội chơi “Nhà cao cẳng” sắp mất một người đội phó dễ thương. Riêng tôi thấy tim mình có điều gì đó xao xuyến. Hình như đó là tình cảm của thằng con trai tuổi mười lăm dành cho đứa con gái nó thích. Hình như đó là sự tiếc nuối người cùng tạo ra những kỷ niệm thời thơ ấu bên một dòng sông. Trước khi chia tay, Sen chỉ căn dặn tôi một câu: “Tân đừng buồn nhé! Khi nào nhớ đến Sen thì nghe tiếng chim kêu “Chờ một chút” sẽ hết buồn ngay”.
Rồi một buổi sáng, năm mẹ con Sen từ giã xóm ven sông để đi đến vùng đất mới. Tôi chỉ biết đứng trong nhà nhìn cảnh mẹ Sen chia tay hàng xóm, xong rồi tất cả lên ba chiếc xe ôm ra bến xe. Tự nhiên tôi thấy mắt mình cay quá, có vật gì đó nghẹn trong cổ họng. Tôi chạy ra sau bếp khóc ngon lành như một đứa trẻ thơ bị đòn.

Mỗi ngày tôi đi qua cửa nhà Sen, tự nhiên thấy tâm hồn nặng trĩu. Chủ mới đã về ở. Họ đập hết ngôi nhà cũ kỹ để xây lên ngôi nhà gạch khang trang. Theo phong trào độ thị hóa, người giàu đầu tư mua gần hết xóm ven sông để mở những nhà hàng , quán cà phê nhìn ra mặt nước. Họ chăng đèn quảng cáo, mở nhạc xập xình ngày đêm thậm chí còn có cả trò chơi đạp vịt trên sông. Nghề đánh dậm bắt tôm, cá nay không còn ai làm. Một phần vì tôm cá ngày càng ít, một phần người ta vào quán để làm phục vụ hay giữ xe. Cả loài chim “Chờ một chút” cũng không dám về đậu trên cành để hót vô tư như ngày xưa
Ở một nơi nào đó rất xa, không biết người bạn gái ngày xưa của tôi có biết rằng tiếng chim “Chờ một chút” mà hai đứa từng thích thú lắng nghe mỗi buổi trưa còn in thật sâu trong tâm hồn tôi. Học xong bốn năm đại học sư phạm, tôi chọn con đường về dạy học ở tỉnh nhà. Một là tôi muốn phụ giúp cha mẹ tôi ngày càng thêm già yếu hai là tôi muốn ở lại chỗ cũ để chờ em một ngày sẽ về với tôi. Ai cũng trêu chọc tôi là “Trai ế” thậm chí bạn bè kết nạp tôi làm hội trưởng “Hội độc thân” nhưng tôi không buồn về ấy.
Mỗi ngày đi dạy, tôi được sống lại tuổi thơ bên dòng sông quê, tôi được nhìn thấy những đôi mắt trong sáng như của Sen ngày xưa. Tôi đồng hành cùng tiếng chim “Chờ một chút” với niềm yêu thương đầu đời. Hằng ngày tôi vẫn có niềm vui trong công việc, tôi vui cái vui của các em tôi khi chúng đã lập gia đình. Riêng tôi, vì chưa quên được em, tôi chưa thể chấp nhận một hình ảnh mới. Tôi không muốn bất công với bất kỳ người con gái nào khác khi tim tôi vẫn chờ đợi một người. Một ngày nào đó, khi kỷ niệm lùi xa… Một ngày nào đó, khi tôi không còn chờ đợi, tôi sẽ tìm kiếm một hạnh phúc, một tình yêu khác. Còn giờ đây, tôi vẫn như còn nghe tiếng chim “Chờ một chút”. Nhỏ của ta ơi! Bao giờ em sẽ quay về nơi đây?
© Hải Triều – blogradio.vn
Bài tham dự cuộc thi viết “Độc thân không cô đơn”. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận và chia sẻ link bài viết này lên các mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc. Bạn cũng có thể chia sẻ lại link bài viết này từ fanpage BlogViet Vietnamnet

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Có những yêu thương ở lại
Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.
Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình
Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.
4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần "hứng lộc" đúng dịp Tết này
Trong khi nhiều người còn đang loay hoay với những dự định dang dở, thì 4 con giáp dưới đây được dự báo sẽ có một cú "lội ngược dòng" ngoạn mục ngay từ dịp Tết, mở ra một năm tiền tài rủng rỉnh và cuộc sống viên mãn bất ngờ.
Con về đón Tết
Con về đón Tết nao nao, Mừng vui vì thấy cha chào, mẹ trông. Tóc con giờ cũng trổ bông, Mẹ cha nay cũng lưng còng, da nhăn.
Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay
Người xưa có câu "tướng tự tâm sinh", mọi vất vả hay an nhàn của một người phụ nữ đôi khi không nằm ở số phận định sẵn, mà hiện hữu ngay trong từng bước đi, cách ăn uống mỗi ngày.
Những dấu chân không bao giờ mất
Giữa những bữa cơm gia đình tuổi mười sáu, mười bảy, có những dấu chân âm thầm in lại của yêu thương, tổn thương và những điều chưa kịp nói. Lớn lên rồi mới hiểu, có những ký ức tưởng rất nhỏ nhưng theo ta suốt cả đời.


