Phát thanh xúc cảm của bạn !

'Bao giờ cho đến ngày xưa' - Hành trình đi tìm lại ký ức ấu thơ đẹp đẽ

2021-09-09 01:25

Tác giả: Lê Thị Hồng Nhung


blogradio.vn - Chúng ta bây giờ, những con người lứa tuổi đôi mươi, chúng ta đang bon chen trong cuộc sống thành thị tấp nập. Trải nghiệm có, mệt mỏi có. Những lúc bế tắc, chúng ta lại muốn trở lại lúc trẻ con, vô lo, vô nghĩ, có nhiều bạn bè, có nhiều mối tình ngây thơ và có nhiều kỉ niệm đẹp. Lúc đó, mong bạn hãy đọc "Bao giờ cho đến ngày xưa" một lần, quyển sách sẽ giúp bạn vui vì thấy chính bản thân bạn trong đó với những câu chuyện thật bình dị.

***

Chúng ta, những con người trưởng thành cho dù là ai, công nhân, giám đốc, chủ tịch...hay đơn giản là một người bình thường, với địa vị, tầng lớp xã hội nào thì tất cả chúng ta đều sẽ có tuổi thơ của riêng mình.

Ký ức tuổi thơ không nhất thiết phải là những kỉ niệm đẹp, là những hình ảnh cánh đồng chiều xuống, cậu bé thổi sáo cưỡi trâu đang trên đường về nhà, hình ảnh những đứa trẻ nô đùa trong công viên...Đó đều là kỉ niệm, là những điều xoay quanh cuộc sống hằng ngày của chúng ta khi còn là đứa trẻ con. Nông thôn hay đô thị, ta đều có kí ức trẻ con và có lẽ ngày xưa, lại là chính thời gian ta quyến luyến nhất trong cuộc đời mình.

Tôi không biết có phải do duyên không, một con người sống ở nông thôn, tôi có một tâm hồn luôn nhớ những kỉ niệm của thời còn là trẻ con và tôi đã vô tình biết đến cuốn sách “Bao giờ cho đến ngày xưa” của tác giả Tuyền Nguyễn. 

Sách viết về những hình ảnh thôn quê bình dị, hình ảnh những đứa trẻ trong xóm, học cùng nhau, chơi cùng nhau, tất cả gợi lên cho tôi một hình ảnh đây là một ngôi nhà lớn với rất nhiều trẻ con, người lớn cùng sinh sống chứ không phải ngôi làng nhỏ. Trong truyện tác giả kể về hành trình về quê sống nhờ nhà ngoại của mình, và từ đó là câu chuyện của Tuyền (nhân vật trong truyện) cùng với lũ trẻ trong làng.  

bao_-_gio_1

Tôi may mắn lớn lên cùng gia đình, chưa xa gia đình bao giờ cho đến khi lên Đại học. Lúc đó cũng là lúc tôi đọc quyển sách này, cái nhìn nhận đầu tiên về nó chính là nỗi nhớ. Lúc đó tôi chỉ là một tân sinh viên, việc xa gia đình để vào thành phố học tập một điều là rất khó khăn và lúc tôi đọc cuốn sách này thì tôi đồng cảm được nhân vật Tuyền.

Nếu là tôi thời học sinh khi đọc về cuốn sách này, tôi sẽ có suy nghĩ cô bé này thật sung sướng, ba mẹ đi làm xa chắc chắn rất nhiều tiền và sống cùng nhà ngoại thì sẽ không phải làm lụng hay thiếu thốn gì nhưng với suy nghĩ là một cô gái sinh viên, tôi như hòa cùng nhân vật, nỗi nhớ ba mẹ, nhớ nơi mình sống đã quen thuộc.

Tuyền thì thay đổi môi trường từ thành thị về nông thôn, còn tôi thì ngược lại. Nhưng chúng tôi đều chung cảnh nhung nhớ. Nhưng ở đâu thì cũng sẽ có sự gắn bó, lâu dần quen và thắm thiết với nơi mình ở. Có thể gọi là “nhập gia tùy tục”.

Để bắt đầu cuộc sống mới có thể mới đầu rất khó khăn, nhưng nhân vật được xây dựng trong tác phẩm này khá may mắn, vì nhân vật là cô bé lứa tuổi tiểu học và xung quanh xóm là những người bạn cùng trang lứa, những đứa trẻ cuộc sống bình dị và lối suy nghĩ đơn giản nên việc hòa nhập không khó khăn là bao.

Một thôn quê yên bình, những đứa trẻ tinh nghịch, ngôi trường làng đơn sơ, những con đường làng đầy tre và cây cối  và những tình cảm đơn thuần giữa người thân và giữa những đứa trẻ con…tất cả đều được gói gọn trong tác phẩm này. 

Những đứa trẻ cùng những trò chơi dân gian, những nỗi sợ nhất thời khi lỡ phá hoại luống hành của ba mẹ, những cú tét mông của những thằng nhóc tưởng chừng tinh nghịch nhưng hóa ra là bao che cho cô bé hàng xóm. Và nỗi sợ mất mát khi đứa em không ưa gì mình vì bà không thương nó bằng mình bị bệnh nặng. Tình cảm chỉ mộc mạc với những câu nói trẻ thơ nhưng lại chất chứa khá lớn trong ký ức chúng ta.

bao_-_gio

Tôi cũng từng là đứa trẻ từ nông thôn nghèo, tôi cũng có những kỉ niệm về tuổi thơ của mình. Nhưng dù bạn là ai, dù bạn giàu hay nghèo, bạn sống ở nông thôn hay thành thị thì chúng ta đều có ký ức tuổi thơ.

Chúng ta sinh có có tình cảm gia đình, lớn lên có tình cảm nam nữ, còn những đứa trẻ thơ được gọi kỉ niệm. Cái tuổi cưỡi trâu trên cánh đồng, cùng chơi ô ăn quan, cái tuổi chỉ biết đi xách nước phụ gia đình thì tình cảm thật thân thương, dù chỉ là bó hoa hành, hay cây viết, nhưng tất cả đều được tái hiện trong câu chuyện của Tuyền và những người bạn.  Dù ký ức đó là lúc ta tuổi thiếu nhi, có thể sẽ rất chóng quên. Nhưng nhân vật Tuyền lại lớn lên và nhớ về chốn cũ, nhớ về ký ức cũ, thì đó lại là một vùng ký ức đặc biệt mà trí nhớ của ta không thể quên được.

Chúng ta bây giờ, những con người lứa tuổi đôi mươi, chúng ta đang bon chen trong cuộc sống thành thị tấp nập. Trải nghiệm có, mệt mỏi có. Những lúc bế tắc, chúng ta lại muốn trở lại lúc trẻ con, vô lo, vô nghĩ, có nhiều bạn bè, có nhiều mối tình ngây thơ và có nhiều kỉ niệm đẹp. Lúc đó, mong bạn hãy đọc "Bao giờ cho đến ngày xưa" một lần, quyển sách sẽ giúp bạn vui vì thấy chính bản thân bạn trong đó với những câu chuyện thật bình dị.

© Lê Thị Hồng Nhung - blogradio.vn

Xem thêm: Hoa vẫn nở, em sẽ quên và ngày mai lại bắt đầu

Lê Thị Hồng Nhung

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tình đầu không phải tình

Tình đầu không phải tình

Lần đầu tiên nghe câu nói “Anh không còn yêu em nữa” - thật đau, và thật tệ. Dường như không có gì đau đớn bằng khi nghe mối tình đầu nói với bạn rằng bạn không còn là của họ nữa.

Trò cá ngựa và những tự suy

Trò cá ngựa và những tự suy

Những con ngựa chạy đua sát nhau, ta cười hả hê vì vừa loại bỏ được một đối thủ, niềm vui chưa trọn thì đã chẳng thấy quân mình còn trên đường đua ấy nữa, luật hoa quả đến nhanh quá chẳng kịp trở tay.

6 bài học về tài chính cá nhân chúng ta rút ra được từ đại dịch

6 bài học về tài chính cá nhân chúng ta rút ra được từ đại dịch

COVID-19 đã gây tổn thất nặng nề tới nền kinh tế nhưng nó cũng mang lại cho chúng ta những bài học ý nghĩa về cách quản lý tài chính cá nhân.

Hôm nay con nhớ nhà

Hôm nay con nhớ nhà

Giờ nơi phương xa con thầm ước Mong cho cha mẹ được bình an Ngày mai nắng ấm về thôn xóm Con lại trở về đón xuân sang.

Các cung hoàng đạo thích được nuông chiều như thế nào?

Các cung hoàng đạo thích được nuông chiều như thế nào?

Trong mỗi người đều tồn tại một đứa trẻ. Đôi khi, giữa những áp lực và mệt mỏi của cuộc sống, chúng ta chỉ ước giá như có ai đó sẵn sàng chiều theo mọi mong muốn của bản thân để mình được cảm thấy an ủi và bảo bọc khỏi những khó khăn của cuộc đời.

Con sẽ thật trân quý chính mình vì ba mẹ

Con sẽ thật trân quý chính mình vì ba mẹ

Con cảm ơn hai 25 năm trước bằng trái tim ấm áp và lòng bao dung, ba đã chinh phục mẹ con và bằng sự kiên cường cùng đức hy sinh ấy, đã có con ngày hôm nay. Thân thể này là món quà vô giá của ba mẹ cho con. Trái tim này là tài sản mà con được thừa hưởng. Cả hai góp phần tạo nên con. Con sẽ giữ gìn và thật trân quý.

Chỉ mùa này thôi, cứ nhung nhớ đi em

Chỉ mùa này thôi, cứ nhung nhớ đi em

Hôm nay ở đây vẫn mưa ướt một trời, lác đác chút phiền muộn trong tâm trí. Tôi không còn ngồi một góc mà đợi mưa qua nữa, cứ mặc chúng trải dài bốn bể. Năm nào cũng vậy, năm nào cũng có một mùa mưa. Người nào cũng vậy, người nào cũng có riêng một mùa mà thương mà nhớ. Thôi thì mùa này, nhung nhớ đi em. Chỉ mùa này thôi.

Cánh đồng hoa vừng

Cánh đồng hoa vừng

Tôi đã từng đi ngắm những vườn hoa ở Nhật Tân, vườn hoa cải ven sông Hồng hay cánh đồng hoa tam giác mạch ở Hà Giang nhưng trong tôi cánh đồng hoa vừng quê tôi vẫn là đẹp nhất, cánh đồng nằm ven bờ sông, trải dài đến vô tận trong tầm mắt.

 Rồi một ngày, ai cũng sẽ bình yên

Rồi một ngày, ai cũng sẽ bình yên

Chuyện chúng mình giờ là màu đục xám Chỉ còn trong mớ kí ức mơ hồ Anh hãy đi và tìm một bến đỗ Rồi một ngày, ai cũng sẽ bình yên.

Bỏ túi ngay 5 bí kíp quản lý tài chính sau đại dịch

Bỏ túi ngay 5 bí kíp quản lý tài chính sau đại dịch

Làm thế nào để quản lý chi tiêu tốt hơn và có kế hoạch tiết kiệm hiệu quả sau những biến động của đại dịch? Hãy cùng nhau khám phá 5 bí kíp dưới đây.

back to top