Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bạn đang thụt lùi mỗi ngày mà không hề hay biết: Nếu có 3 thói quen cấp thấp này, nhanh chóng thay đổi!

2024-07-17 09:30

Tác giả:


Mọi điều trong cuộc sống đều bị ảnh hưởng bởi thói quen mỗi ngày của chúng ta. Nếu không từ bỏ những thói quen xấu, thành công vẫn còn xa.

***

*Dưới đây là bài chia sẻ của một tác giả được đăng trên trang Toutiao (Trung Quốc):

Sự sa sút, tụt lùi của một người luôn diễn ra lặng lẽ. Có thể lúc này, một số hành vi vô thức đã khiến bạn tụt lại phía sau, nhưng bạn lại hoàn toàn không nhận ra. Đây là 3 thói quen ảnh hưởng không tốt mà bạn nên thay đổi.

01. Theo đuổi niềm vui ngắn hạn thay vì dài hạn

Cuối tuần trước, tôi đến phòng tự học gần nhà để làm việc, có một cô gái trông như vừa mới đi làm ngồi đối diện tôi. Trên chỗ ngồi của cô ấy có 4-5 quyển sách ôn thi công chức, nhưng mắt cô ấy luôn chăm chú vào điện thoại.

Trong khoảng thời gian đó, tôi nhiều lần đứng dậy đi lấy nước, thấy cô ấy không ngừng lướt MXH. Sau đó, cô ấy đeo tai nghe, vừa xem các video hài hước, vừa bịt miệng để không bật cười thành tiếng, nhưng tài liệu mang đến lại không lật được một trang.

Tôi nghĩ rằng với một người đang chuẩn bị bước vào kỳ thi, niềm vui lớn nhất không gì ngoài việc hoàn thành kỳ thi một cách xuất sắc. Nhưng cái giá của niềm vui này là sự ôn tập có vẻ nhàm chán, sự cô đơn kéo dài. Bao nhiêu người giống như cô gái này, chịu khuất phục trước niềm vui chớp nhoáng, ngắn hạn, không mang lại giá trị và từ bỏ niềm vui ý nghĩa hơn?

Điều có thể ảnh hưởng đến chúng ta không phải là điều chúng ta ghét mà là điều chúng ta thích làm.

Một nhà văn khi còn làm giao hàng ở Bắc Kinh, có một thói quen như thế này. Mỗi tối sau khi tan làm, anh đều tắt điện thoại và ngồi trong phòng của khu ký túc xá trong khoảng 2 tiếng.

Không có sự quấy rầy của các thiết bị di động hay phim truyền hình, anh đọc xong các tác phẩm văn học nổi tiếng. Nhiều năm sau, anh trở thành nhà văn, tác giả có sách bán chạy nhất.

Những đồng nghiệp dành nhiều thời gian vui chơi, giải trí trong ký túc xá những năm ấy, giờ đây vẫn làm việc ở địa điểm chuyển phát nhanh. Trong thời đại này có vô số cách để đạt được niềm vui, nhưng lựa chọn theo đuổi niềm vui như thế nào, đã tạo nên sự khác biệt giữa con người với nhau.

Có người từng nói: "Mỗi lần buông thả theo niềm vui cấp thấp, đều có nghĩa là bạn chọn sự tụt lùi và thỏa hiệp; Mỗi lần kiềm chế vì niềm vui cao cấp, đều có nghĩa là bạn trở nên lý trí hơn, mạnh mẽ hơn”.

02. Đố kỵ khi người khác giỏi hơn mình

Người bạn của tôi, Lão Dương, có năng lực làm việc xuất sắc, sau khi tốt nghiệp đã luôn làm rất tốt tại công ty. Tuy nhiên, khi chúng tôi cùng ăn tối vào tuần trước, anh ấy lại cười buồn khi nói về công việc. Hóa ra, khi anh ấy đang cạnh tranh cho một vị trí cao hơn, có một nhân viên đã tố cáo anh ấy đỗ xe sai quy định và còn chụp ảnh lại.

Cuối cùng, Lão Dương cũng không bị ảnh hưởng gì, vì khu vực đậu xe của công ty đã được vẽ lại cách đây không lâu. Ngược lại, nhân viên đó còn bị bộ phận đảm bảo chất lượng phê bình vì chụp ảnh khi không được cho phép bên trong nhà máy.

Trong cuộc sống, không thiếu những người như vậy, ghen tỵ với khả năng của người khác và vui mừng trước thất bại của họ. Không phải vì họ có bản tính xấu xa, mà là họ đã quen với việc bất kỳ ai có cuộc sống tốt hơn họ, họ sẽ không thể nhịn được mà tìm cách ngáng đường, hy vọng người đó sẽ trở nên kém cỏi hơn mình.

Có một câu chuyện về CEO của một tập đoàn nổi tiếng, khi mới vào tập đoàn, anh làm nhân viên biên tập các sản phẩm truyền thông, dưới quyền trưởng bộ phận quảng cáo. Với khả năng vượt trội của mình, anh đã có nhiều đóng góp cho bộ phận quảng cáo nhưng trưởng bộ phận chưa bao giờ đề cập đến việc thăng chức cho anh. Sau đó, anh ấy nghe nói rằng trưởng phòng cố tình gây khó khăn khi anh ấy xin thăng chức vì lo lắng rằng sau khi thăng chức, trưởng phòng sẽ mất đi một trợ thủ đắc lực.

Anh ấy nghe xong tức giận đến mức chủ động xin chuyển sang bộ phận khác. Lãnh đạo của bộ phận mới rất coi trọng anh ấy và đã không do dự đề cử anh ấy khi các phòng ban khác tuyển dụng trưởng phòng.

Nhiều năm sau, anh trở thành một lãnh đạo, vị trí rất cao trong tập đoàn, người lãnh đạo đã đề bạt anh ấy cũng đã vào ban giám đốc. Ngược lại, vị trưởng phòng từng đàn áp anh ấy không bao giờ dẫn dắt được phòng ban của mình đạt được thành tích, sớm rời khỏi tập đoàn.

Suy nghĩ sai lầm lớn nhất của nhiều người là không chịu được việc người khác tốt hơn mình.

Kẻ mạnh nâng đỡ nhau và trở nên mạnh mẽ hơn, trong khi kẻ yếu hạ gục nhau và trở nên yếu hơn. Hạ thấp người khác sẽ không khiến bạn nổi bật mà chỉ khiến bạn rời xa nhóm thực sự xuất sắc.

Cho đến khi xung quanh bạn là những người không giỏi bằng mình, bạn sẽ khó có thể phát triển xuất sắc được.

03. Vay mượn trước khi có khả năng trả nợ

Một nhà văn từng kể lại về một số người ông từng gặp. Họ chạy đôn chạy đáo kiếm tiền, một số người còn làm nhiều công việc bán thời gian cùng một lúc. Tuy nhiên, số tiền kiếm được đó dùng để trả nợ, thanh toán các hóa đơn khác nhau. Các khoản nợ giống như những quả cầu tuyết ngày càng lớn, không ngừng đuổi theo họ.

Đặc điểm chính trong cuộc sống của họ là không có bất kỳ kế hoạch dài hạn nào, mua sắm, vay mượn ngoài khả năng chi trả. Chỉ cần có một chút biến động từ bên ngoài, cuộc sống của họ lập tức bị ảnh hưởng.

Điều kéo một người xuống không phải là cuộc sống không có tiền, mà là thói quen tiêu tiền của họ. Khi đồ vật đắt đỏ có thể trả góp, khi thiếu tiền có thể dùng thẻ tín dụng, khi không còn tiền có thể vay tạm… Nhiều người sống hào nhoáng so với số tiền mình thật sự kiếm được. Đến khi họ chìm đắm trong đó không thể tự thoát ra, những hóa đơn dày cộm cuối cùng sẽ đè nặng, khiến họ phải vất vả để thanh toán.

Một cuộc sống tốt đẹp sẽ không từ trên trời rơi xuống. Đừng bao giờ vay mượn trước khi có khả năng trả nợ, đừng tiêu hết số tiền mình có.

Vận mệnh của mỗi người, về bản chất là tổng hợp của những hành động theo tiềm thức của bản thân. Hãy từ bỏ những thói quen xấu và thực hiện những thói quen tốt. Không có lối sống đi lên nào mà không cần phải vượt qua cảm giác khó khăn. 

Việc thực hiện những thói quen tốt giống như leo núi, mỗi bước có vẻ như khó khăn, nhưng sẽ giúp bạn nhìn thấy khung cảnh xa hơn. Hãy thực hiện những thói quen tốt, dù những thói quen này đòi hỏi bạn phải kỷ luật, nỗ lực hơn, cuối cùng bạn sẽ gặp được phiên bản tốt hơn của chính mình.

Theo Đời sống Pháp luật

Mời xem thêm chương trình:

Mười Năm Đợi Ngày Xương Rồng Nở Hoa - Phần Cuối | Blog Radio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.

Phía sau rực rỡ

Phía sau rực rỡ

Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.

Mùa hoa nở rực rỡ

Mùa hoa nở rực rỡ

Cô bé Đà, học sinh lớp 8, sống ở vùng đồi Đà Lạt và rất yêu hoa, thích vẽ. Khi trường tổ chức cuộc thi “Vẽ về mùa xuân quê em”, ban đầu Đà còn ngại ngùng, sợ tranh mình không đẹp. Nhờ lời khuyên của mẹ, cô đã vẽ thêm hình ảnh người mẹ chăm hoa trong bức tranh, thể hiện tình yêu và sự biết ơn. Kết quả, Đà đạt giải nhất. Từ đó, cô nhận ra rằng vẻ đẹp thật sự không chỉ nằm ở những bông hoa ngoài kia mà còn ở trong trái tim biết yêu thương và nỗ lực của mình.

Chờ đến khi thôi chờ

Chờ đến khi thôi chờ

Chờ vì còn yêu. Chờ vì còn hy vọng. Chờ vì sợ mất đi chút ấm áp mong manh. Chờ vì chưa đủ can đảm để dứt. Và rồi… thôi chờ không phải vì hết yêu, mà vì hiểu mình xứng đáng được sống trọn vẹn.

Tôi là ai trong sự khác biệt?

Tôi là ai trong sự khác biệt?

Có lẽ, tôi không cần một câu trả lời thật rõ cho câu hỏi “Tôi là ai trong sự khác biệt?”. Tôi chỉ cần biết rằng, khi mọi thứ xung quanh đổi thay, tôi vẫn còn đủ can đảm để sống đúng với cảm xúc của mình. Để không đánh mất những người tôi yêu. Để không bỏ quên chính mình. Và nếu bạn cũng đang thấy mình khác đi một chút so với thế giới này, thì không sao cả. Có thể, sự khác biệt ấy chính là nơi bạn còn giữ được trái tim mình.

back to top