Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ba mẹ không có nhiều thời gian

2021-05-18 01:22

Tác giả:


blogradio.vn - Tôi và anh, và cả ba chị em nữa, dù muốn dù không vẫn còn nhiều lắm những việc để làm, để lo toan, vẫn còn nhiều lắm năm tháng ở phía trước, còn má ngày càng già yếu, ngày nào cũng uống thuốc vì những căn bệnh của tuổi già, cái tuổi mà người ta ví như ngọn đèn trước gió, không biết sẽ tắt đi lúc nào.

***

Tôi cũng không biết phải xưng hô chính xác như nào, dù anh là máu mủ ruột thịt cùng ba cùng má với tôi.

Anh học hành cũng không đến nỗi, nhưng anh lại thích con đường buôn bán. Tủ thuốc lá nhỏ bên đường là niềm vui mỗi ngày của anh, anh bán rất đắt hàng, mỗi lúc chạy ngang tôi đều thấy anh cười tươi rói, miệng mồm thì dẻo như kẹo kéo vậy bảo sao không đắt hàng cho được. Tôi thấy vui lây cho anh.

Ba má cũng yên lòng

Rồi anh gặp chị, anh lập gia đình, cuộc sống của anh chị sẽ mãi yên bình như thế nếu anh không biến thành một con người khác.

Tôi nói vậy đó, dù anh là anh ruột tôi, anh đã biến thành một con người khác mất rồi. Cờ bạc, cá độ, máu đỏ đen trên những cái miệng ngọt ngào của lũ quỷ dữ ngoài kia bấu chặt anh mỗi ngày làm anh không chỉ trắng tay mà còn âm nữa.

Cả nhà điên đảo vì anh.

Tôi đã đứng ra gánh cho anh hai lần, tôi lo sợ tụi xã hội đen mà anh trót vay nợ sẽ làm ầm ĩ lên rồi không biết ba má sẽ sao đây, gia đình mình sẽ sao đây, dù lúc đó cả năm anh chị em trong nhà đều đã yên bề yên chốn mỗi người mỗi nơi.

Anh hứa rất thật trước toàn gia đình là anh sẽ từ bỏ con đường đó.

Anh có biết vì cả hai lần tôi ngu dại tin anh, một phần lớn tôi đã quá lo lắng cho thanh danh gia đình nên đã đồng ý bỏ tiền ra để cho xong.

Nhưng rồi đâu lại vào đó, còn hơn cả con nghiện ma túy, anh lao vào như thiêu thân, càng thua anh càng lao vào. Lúc đó tôi mới bừng tỉnh để biết rằng chẳng có cái ngu nào giống như cái ngu của tôi, đem tiền trả nợ cho kẻ thua bạc.

Anh có biết, gia đình tôi đã xào xáo thời gian đó vì anh.

Chị dâu của tôi, ngậm đắng nuốt cay tảo tần nuôi hai đứa con đang tuổi ăn tuổi lớn, mà đến giờ tôi vẫn luôn phục chị sát đất. Chị đã mua được ngôi nhà khang trang cho cháu lớn của tôi chuẩn bị cưới vợ, còn cháu thứ hai đang học năm cuối một trường đại học tốp đầu ở trong kia.

Anh là ba của hai đứa con anh, anh làm được gì hả anh.

Mọi chuyện lớn nhỏ trong gia đình ba má từ khi anh gây chuyện ra làm cả nhà điêu đứng, chỉ có bốn chị em tôi góp tay vào, còn anh giống như người dưng, không hơn không kém.

Ba má đau đớn, truyền thống gia đình, sự thiện lương mà ba má đã dày công tạo dựng bao năm khi chọn vào đây lập nghiệp vì đứa con trai duy nhất đã tan thành mây khói. Cả bốn chị em tôi phải luôn là chỗ dựa tinh thần cho ba má. Tôi chắc rằng ba đã nhắm mắt về nơi xa xôi mà vẫn chẳng được yên, khi hai đứa cháu nội mà ông yêu thương hết mực không còn một gia đình tròn vẹn, có cả ba và mẹ bên cạnh như ngày nào.

Nhưng cuối cùng, không phải là ông trời có mắt, mà là nhờ lòng bao dung, sự vị tha của chị quá lớn nên anh chị đã quay lại cùng nhau.

Tôi cũng không biết có được bền chặt suốt đời ở lần này không, tôi chỉ thấy tự hào và hãnh diện về người chị dâu của tôi. Chị thức khuya dậy sớm, không ngại mưa nắng miệt mài với con đường mưu sinh để hai cháu tôi luôn cười tươi rói mỗi lần cả gia đình lớn họp mặt.

Còn anh, anh không phải là đứa con nít để mọi người phải chỉ dạy này kia, tôi chỉ muốn nhắc anh rằng, má không còn nhiều thời gian nữa. Mỗi ngày tôi chạy về là mỗi ngày tôi nhìn được má còn ngồi đó, má còn đi lại nói cười dù rất hay nhầm lẫn mọi chuyện với nhau.

Tôi chỉ muốn nhắc anh rằng, anh còn có một người má, người mang nặng đẻ đau để có anh trên cõi đời này, đừng để mai sau đứng trước má với hai dòng nước mắt, lúc đó quá muộn rồi vì chẳng thay đổi được gì đâu.

Tôi và anh, và cả ba chị em nữa, dù muốn dù không vẫn còn nhiều lắm những việc để làm, để lo toan, vẫn còn nhiều lắm năm tháng ở phía trước, còn má ngày càng già yếu, ngày nào cũng uống thuốc vì những căn bệnh của tuổi già, cái tuổi mà người ta ví như ngọn đèn trước gió, không biết sẽ tắt đi lúc nào.

Tôi chẳng phải là đứa con hoàn hảo, tôi cũng làm ba má phiền lòng, tôi cũng từng làm má thất vọng trên con đường tôi đã chọn đi, nhưng tôi tuyệt đối không làm má đau đớn tận trong tim. Anh có biết cứ mỗi ngày tôi về chăm má, má lại nói: “Má cứ mong con về, má cứ lo sợ con bận hoặc đau bệnh gì đó không về được.”

Anh có biết, mỗi sáng tôi thắp nhang trước bàn thờ ba, tôi đều nói câu nói quen thuộc: Ba ơi, ba phù hộ cho má khỏe nhen ba.

Tôi biết, ba ở rất xa nhưng ba vô cùng thương nhớ má. Má cũng vậy, má chỉ muốn tận tay lau dọn tủ thờ của ba, tận tay mua hoa quả để cúng ba, má không cho ai làm. Đã hơn sáu mươi năm trong ngôi nhà của ba má, bao nhiêu sức lực, bao nhiêu hạnh phúc đau khổ ba má đã có, đã trải qua, giờ là những ký ức xa xôi mà thỉnh thoảng con cháu tụ họp đầy nhà vẫn còn nhắc đến.

Học cho nhiều mà quên đi chữ hiếu thì tất cả cũng là vô nghĩa mà thôi.

Tôi đang ở vào cái tuổi chuẩn bị già mới đau đớn nhận ra, phận làm con có chăm được ba mẹ đến đâu đi nữa vẫn chẳng thể nào trả hết được chữ hiếu to lớn như trời như biển.

Tôi thích đọc câu này mỗi lúc lên chùa

 

“Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc

Đừng làm buồn lên mắt mẹ nghe không

Ba đã đi trước má

Má vẫn còn đó, mong ngóng các con mỗi ngày.

Ai làm được gì cho má thì hãy lập tức, xin đừng hẹn

Vì má chẳng còn nhiều thời gian nữa đâu”

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Blog Radio 677: Buông tay để nhận ra điều gì đáng níu giữ

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chẳng nơi đâu ấm bằng Tết nơi đất mẹ

Chẳng nơi đâu ấm bằng Tết nơi đất mẹ

Đã đi qua bao chặng đường đây đó, nếm đủ vị đắng cay ngọt bùi của đoạn trường dâu bể. Tôi chợt nhận ra rằng không đâu có cái Tết mang vị ngọt thanh lòng, ấm nồng như vùng đất mẹ thân thương.

Ban công nhà đối diện

Ban công nhà đối diện

Trong tình yêu không tồn tại khoảng cách, khoảng cách lớn nhất giữa con người là khoảng cách từ trái tim đến trái tim, trong căn ngõ nhỏ, trên ban công của hai nhà đối diện có hai đứa trẻ, số phận đã đưa chúng đến bên cạnh nhau, thời gian đã nhìn chúng lớn lên nhưng tình yêu và sự kiên trì đã đưa đôi trẻ về bên nhau.

Tân Sơn Nhất - Nội Bài và khoảng cách 2000 cây số

Tân Sơn Nhất - Nội Bài và khoảng cách 2000 cây số

Có những ngày mắc kẹt ở đây, tôi băng khoăn và suy nghĩ đủ điều. Nghĩ về chuyện sau này, nghĩ về chuyện tại sao mình ở đó và khi nào sẽ quay về.

Một chuyện tình dang dở, một trái tim vỡ tan

Một chuyện tình dang dở, một trái tim vỡ tan

Em chẳng hiểu vì điều gì mà chúng ta lại chọn xa nhau, hai đôi chân nay đã khác đường đi, em hiểu khi một ai đó bước đến bên đời mình là duyên, còn có ở lại hay không là do phận, chúng ta có duyên không phận nên mất nhau phải không anh?

12 con giáp sẽ 'đại cát đại lợi', tiền vào như nước nếu sở hữu loại cây cảnh này trong năm Nhâm Dần 2022

12 con giáp sẽ 'đại cát đại lợi', tiền vào như nước nếu sở hữu loại cây cảnh này trong năm Nhâm Dần 2022

12 con giáp hãy "khắc cốt ghi tâm" những loại cây cảnh này nếu muốn 2022 "phúc lộc đầy nhà, may mắn đầy vườn" nhé.

Quẳng gánh lo đi

Quẳng gánh lo đi

Quẳng gánh lo đi về với quê hương Về chốn cũ có ông bà cha mẹ Nghe gió thổi vào tâm hồn khe khẽ Chẳng nghĩ suy buông bỏ thứ không cần.

Quê nhà ơi, thương nhớ mãi không nguôi

Quê nhà ơi, thương nhớ mãi không nguôi

Nhớ khu vườn chắc bây giờ mai sắp nở vàng tươi Chợt tiếc nuối vì năm nay mình không được cùng nhặt lá Những ngày xưa, bây giờ nhìn lại lòng sao bồi hồi quá Quê nhà ơi, lòng này thương nhớ mãi không nguôi.

Xuân này con không về

Xuân này con không về

Con cô đơn muốn về với mẹ Nhưng không về vì Covid còn đây Con cầu nguyện xuân năm sau hết dịch Con sẽ về bên mẹ thân yêu.

Tết này con chắc chắn về bên mẹ

Tết này con chắc chắn về bên mẹ

Chúng con chắc chắn về bên mẹ. Dù chỉ là ít ngày thôi, để rồi lại vội vã ra đi mà để lại nỗi hụt hẫng chờ mong cho mẹ. Dù chúng con về cũng chẳng đỡ đần gì được mẹ, mà chỉ để lại cho mẹ nỗi lo toan. Nhưng chúng con vẫn sẽ về, vì chúng con chính là mùa xuân của mẹ. Cuộc sống vô thường, đời người chẳng biết thế nào, mẹ đã già và mùa xuân chỉ còn đếm từng mùa thôi mẹ nhỉ.

Khi cô đơn quá lâu con người ta chẳng cần thêm một ai quan tâm nữa

Khi cô đơn quá lâu con người ta chẳng cần thêm một ai quan tâm nữa

Khi cô đơn quá lâu con người ta chẳng cần thêm một ai quan tâm nữa, họ chỉ muốn vậy một mình đi qua những ngày nắng ấm hay gió rét, một mình tận hưởng cuộc sống không có ai bước vào bên trong, không vì ai mà vui mà buồn.

back to top