Anh vẫn ổn phải không?
2016-09-07 01:30
Tác giả:
Thật kì lạ, sau tất cả, em lại không giận hờn hay trách móc anh, mà em giữ lại những kí ức tốt đẹp đó. Em vẫn nghĩ về nó như một niềm vui mỗi khi em buồn. Em cũng nghĩ về nó khi cô đơn, nó làm em mạnh mẽ hơn đôi chút!
Hôm nay Sài Gòn lại không ngủ. Em ra đường như thói quen. Khoảng thời gian chỉ có những kẻ cô đơn mới ra đường. Em cũng quen rồi, quen cách sống một mình trong đêm tối, quen với những kỉ niệm một mình em giữ lấy…
Anh thường bảo Sài Gòn không ngủ…
Sài Gòn ai bảo không ngủ? Sài Gòn có ngủ đấy, ngủ trong lòng những người như em. Những người chấp nhận cô đơn như một thói quen, như một điều giản đơn trong cuộc sống, như một liều thuốc chống chọi với tháng năm.
Cuộc sống của một kẻ cô đơn như những kỉ niệm gói trong tim, màu cô đơn là màu của những ly cà phê đắng ngắt, là màu của sự gồng mình mạnh mẽ, là những giọt nước mắt chỉ có thể để nó thấm vào kỉ niệm…
Khoảng thời gian qua đủ cho em thấm với cô đơn, đủ cho em sống tốt để vùi vào đống kỉ niệm mà chính em không thể quên được.

Em đã từng ngông nghênh mà không thể chấp nhận những gì đã xảy ra, em cố chấp mà ràng buộc bản thân chờ đợi tình yêu đến với em lần nữa. Đã có lúc, em mộng mơ đến nỗi đi lang thang trong mưa như những bộ phim ngôn tình mà em đã xem, nhưng anh không quay lại…
Cuối cùng người cô đơn là em, nó cuốn lấy em như người bạn tri kỉ. Rõ ràng là em chấp nhận nó như một điều vốn dĩ.
Sài Gòn đông vui lắm, nhưng Sài Gòn không khiến em ấm áp, không thể khiến em vui hơn được. Em vẫn thức dậy mỗi ngày, vẫn cuốn vào những công việc nhưng em không còn say mê nữa. Người ta nói thành phố xa lạ cũng hóa thân quen vì ở đó có người ta yêu. Đối với em Sài Gòn cũng thân thuộc lắm, không phải có người em yêu mà có ở đó những kỉ niệm còn với người em đã từng yêu. Em mang theo nó theo tách cà phê sáng sớm, khi nắng chưa lên khỏi tán lá, mang kỉ niệm theo ánh đèn đường, theo những con phố em qua, và mang theo kỉ niệm của em đến những nơi em đã từng có anh!
Con gái khi yêu ai cũng vậy, tự mộng mơ rồi tự hạnh phúc lấy, rồi tự cười lấy như một con ngốc, rồi tự mình tổn thương lấy như một trò đùa. Em đã từng mộng mơ về những lời anh hứa.
Thành phố vẫn tấp nập bao quanh cuộc sống thường ngày của em, Sài Gòn cũng vô tình lắm, vô tình đối với những ai vướng màu kỉ niệm. Con người nhiều khi lạ quá, có những thứ cố gắng nhiều năm không thay đổi được, nhưng chỉ sau khi suy nghĩ thay đổi, thì thói quen cũng theo đó mà đổi thay. Ngày đó, em chỉ có thể nhấp một ngụm cà phê sữa của anh rồi ho sặc sụa. Giờ đây, em uống đen đá như một thức uống quá đỗi quen thuộc. Cà phê giống như màu tình yêu vậy, mấy ai nhâm nhi mà hiểu nó, đắng ngắt, nhưng ngọt ngào, vừa muốn nuốt nhưng vừa muốn vương hương.
Giờ đây, ngày không có anh là ngày đầy nắng, là ngày em vẫn vô tư mà sống. Em không chắc là mình sẽ nhớ anh đến cùng. Cũng không chắc là sẽ nhanh chóng quên anh nhưng em thấy mình ổn, ổn khi không có anh.
Chúng mình đã dừng lại khi anh phải rồi khỏi đất nước này. Chúng ta cách nhau hơn 10 giờ đồng hồ trên máy bay, cách nhau ngìn dặm, và chúng ta ở hai châu lục khác nhau. Con tim này cũng đã tổn thương rồi, nhưng em thấy vậy cũng tốt.

Anh không phải là mối tình đầu, nhưng anh là người khiến em phải nếm hết mùi tình yêu, ngọt ngào có, ngóng chờ có, tuyệt vọng có, khổ đau có, và cô đơn có. Em đã nghĩ mình sẽ nắm tay nhau mà đi đến cuối đường. Vậy mà anh để em lại.
Thật kì lạ, sau tất cả, em không giận hờn hay trách móc anh, mà em giữ anh lại, như một kí ức đẹp mà em có. Em vẫn nghĩ về nó như một niềm vui mỗi khi em buồn, vì em đã từng yêu. Em cũng nghĩ về nó khi cô đơn, nó làm em mạnh mẽ hơn đôi chút.
Hôm nay Sài Gòn vẫn thế, vội vã, nhưng đâu đó, em thấy anh, em cười. À, mình nhầm rồi! em cũng không còn khóc nữa, mà em thấy nắng lọt qua kẽ tay em, em thấy nắng đan vào bàn tay em, kéo em hòa vào thành phố này. Chấp nhận và trưởng thành.
Sáng sớm nay Sài Gòn có nắng, như nắng trong lòng em, em biết thay vì cố chấp giữ anh cho riêng em thì em nên chấp nhận để anh đi con đường mà anh chọn. Thay vì đau khổ trốn chạy thì em nên đương đầu với nó.
Em thấy mình cũng lớn rồi, em thấy mình biết chọn cô đơn để bầu bạn.
Em thấy mình ít ra đã có những kỉ niệm thật đẹp, ít ra em đã yêu hết mình.
Em chắc bây giờ em đang nhớ anh, nhưng nỗi nhớ của em như cơn gió, nó ùa qua như anh đến rồi cũng sẽ qua đi, phai nhạt theo thời gian, chỉ đủ sức làm em cười nhẹ cho những ngốc nghếch mà ta đã từng!
Em cũng chắc rằng, khi anh lại tới một lần nữa, em sẽ mỉm cười hỏi anh: "Anh ổn chứ?"
© Hương Trà – blogradio.vn
Bài dự thi cuộc thi viết "ĐỂ YÊU THƯƠNG DẪN LỐI". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn nhấn vào nút "Bình chọn" dưới chân bài viết, để lại bình luận tâm đắc và chia sẻ lên mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn xem tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác
Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!
Tớ sẽ nhớ cậu lắm
Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.
Hoa sim đỏ
Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.
Hành trình tìm lại sự bình yên
Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.






