Anh là nắng, là gió, là mưa
2015-10-08 03:07
Tác giả:
Cuộc đời là những khúc quanh co, con người thì thật lạ thường, cứ nhất định phải đến với nhau, phớt lờ mọi rèm pha, ngăn cản rồi lại một ngày lại làm đau chính nhau. Em và anh là hai ngã rẽ trái ngang như thế, dù đã đi cùng nhau cả một quãng đường dài và cũng đủ để hiểu hết về nhau, vậy mà một ngày bước qua nhau chẳng một chút vấn vương, chỉ đi ngang một câu “phũ” đến nhói lòng.
Có một ngày em gọi anh là nắng. Nắng làm mọi thứ trước mắt em lung linh, rực rỡ đến lạ. Nắng đến sau những ngày em ngủ đông ủ dột, em như người say đông vẫn còn mơ hồ, còn anh là nắng len vào khung cửa kia mà đánh thức một giấc nồng nàn nhất. Chúng ta bắt đầu gắn kết với nhau dành cho nhau những cái tên thân thương nhất, những câu nói ngọt ngào nhất, những vị mặn nồng của cuộc sống. Chẳng cần phải hẹn hò nhau, chẳng cho nhau những cái nắm tay bối rối, chiếc hôn vụng dại chúng ta vẫn có thể gắn bó với nhau như hình với bóng. Đơn giản là yêu xa, dành cho nhau những tin nhắn và những cuộc gọi video call mỗi tối. Niềm tin ta trao nhau đôi khi làm trật trội cái thế giới này.

Em là cô gái mộng mơ, chỉ đơn giản là những lời động viên những tin nhắn mỗi ngày cũng đủ làm em ấm lòng khi cách xa. Với anh nụ cười của em chính là phương thuốc tinh thần đầy mà lực nhất, cứ thế ta bước qua nhau cả một quãng đường dài. Chúng ta vẽ một bước tranh cho tương lai làm thổn thức đến kỳ lạ. Thậm trí những người xung quanh chẳng tin vào tình yêu xa cách lạ thường ấy.
Một ngày em gọi anh là gió. Gió làm em biết thổn thức, gió làm em sảng khoái khi trời oi bức, gió ngập tràn mơ mộng, gió len lỏi đến mái tóc em cũng ngả nghiêng khi sải bước trên những đoạn đường buông lơi và thả mình vào những nỗi nhớ giản đơn, và trôi hết đi những bộn bề mệt nhoài của cuộc sống. Nhưng đôi khi gió làm em lạnh và cả anh cũng thế. Tại gió lả lơi hay tại những thứ cũ nhèm chẳng thể níu giữ những bước chân. Anh là gió chợt mang những giọt sầu đến với những đêm cô quạnh. Em chỉ biết lẳng lặng ngấm những vết sờn vào sâu thẳm và rối bời. Em tưởng rằng đó chỉ là phút chốc rồi gió sẽ lại hát những khúc tình ca ru những chén nồng bên phố cũ. Để rồi. . .
Một ngày em gọi anh là mưa. Mưa ướt đôi vai em, lạnh đến tê dại. Chẳng còn những bài tình ca cũ. Anh đem nắng giấu đi, gió ùa mang mưa ập tới. Chới với trong những đêm cô đơn, mải miết tìm kiếm một thứ đã cũ xưa, đôi vai khẽ run, giấu những đớn đau vào bản tình ca cho riêng mình, nhắm nghiền đôi mắt cho qua những đêm dài buốt giá. Người đã vội ra đi cùng gió, cùng những cơn mưa đến ướt cả những giấc mơ, cho những thương nhớ bật thành tiếng nấc dài.
Qua bao nhiều sóng gió của cuộc đời em đã cố giữ cho mình không vấp ngã, cố gắng không đi chệch khỏi con đường cảm thấy bình yên nhất, và sợ những tổn thương những chia lìa, nhưng tất cả vẫn vô ích.
Đêm nay có gió và có cả mưa.
Em còn đợi chờ điều chi?
© Hoàng Vân – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.



