Ấm áp trà gừng
2024-11-07 16:25
Tác giả:
blogradio.vn - Bố gật gù khen hương vị trà gừng mẹ làm rất đặc biệt. Mà không phải mình bố cảm nhận như thế, cả ông bà nội, cả mấy chị em tôi đều cảm nhận rõ điều này. Đằng sau hương vị thơm ngon của trà gừng chính là sự quan tâm, yêu thương vô bờ của mẹ.
***
Với bạn, mùa đông ấm nhất là khi nào? Với tôi, thích nhất là khi được thưởng thức ly trà gừng đơn giản mà ấm áp từ tay mẹ làm.
Nhà có khoảng vườn be bé, thế mà mẹ trồng bao nhiêu là rau, củ, quả. Mùa nào thức nấy. Chỉ riêng bụi gừng ở góc vườn là được mẹ chăm chút, tươi tốt… quanh năm. Một trong những món ngon nhất từ gừng, tôi “ghiền” nhất là trà gừng.
Hồi nhỏ, tôi và mấy đứa em vẫn thường hay tò mò hỏi mẹ “Vì sao mẹ lại trồng gừng trong vườn?” Mới sớm hửng, bà Xoan hàng xóm hốt hoảng chạy sang xin mấy củ gừng tươi về làm thuốc chữa đau bụng cho thằng cháu; chiều chập choạng, chị Hà nhà bên sai con trai sang xin ánh gừng nhỏ về làm nước mắm; hôm sau, anh Cương xóm dưới cũng tìm đến nhà tôi xin lá gừng non về kho gà,… Mẹ nhìn chúng tôi, mỉm cười: Gừng dân dã là thế nhưng lại rất quan trọng trong đời sống.

Dần lớn lên, tôi mới hiểu hết lời mẹ nói, rằng cây gừng từ lâu đã là “người bạn” gần gũi với cuộc sống và con người Việt Nam. Nó chẳng những được sử dụng như một thứ gia vị, một vị thuốc chữa bệnh,… ở nhiều nơi, nó còn trở thành loại cây xóa đói, giảm nghèo. Vì thế nên, ở quê tôi, nhà nào cũng trồng ít nhất một bụi gừng, khóm gừng trong vườn. Mẹ kể, mỗi lần đi xe đường xa, thay vì uống thuốc Tây, mẹ sẽ ngậm một miếng gừng mỏng, thế mà phòng được chứng say xe hiệu quả. Bà tiếp lời, kể ra bao nhiêu là công dụng khác của củ gừng: gừng chống ung thư, cải thiện tiêu hóa, tăng cường lưu thông máu, chống viêm sưng, dị ứng… Gừng giống như một loại thần dược với mỗi gia đình.
Theo Đông y, gừng có tính ấm, vị cay, giải độc, giảm đau nhanh chóng... Bà nội tôi luôn có sẵn một chai rượu gừng đặt ở đầu giường, phòng khi chân tay nhức mỏi, xoa bóp sẽ đỡ. Bệnh đau dạ dày của ông nội mỗi khi tái phát, bà lại lấy gừng chế biến thành thuốc, giúp ông giảm đau. Những ngày mưa đông giá rét, mẹ học bà nội, làm trà gừng để bảo vệ sức khỏe cho cả nhà.
Trà gừng làm đơn giản lắm. Thế nhưng để hương vị thơm ngon đặc trưng như chính tay mẹ làm thì là cả một nghệ thuật. Khác với loại gừng củ to, sáng đẹp nhưng lại không thơm cay, giống gừng mẹ trồng trong vườn là gừng sẻ, cây cao tới đầu gối người lớn. Gừng sẻ củ nhỏ, thân tròn, nhiều nhánh, vỏ sần, màu sạm, có mùi thơm đặc trưng, vị cay nồng đậm.
Mẹ ra vườn đào lấy mấy nhánh gừng, đem vào rửa sạch, phát thành lát mỏng (cũng có khi mẹ nạo thành sợi, hoặc giã ra). Mẹ cho một lượng nước vừa đủ vào nồi, đặt lên bếp nấu sôi. Sau đó cho lượng gừng lát vừa đủ vào nồi, đun sôi lại một chút rồi bắc ra. Mẹ múc đổ vào từng ly, cho thêm chút mật ong, thế là có món trà gừng thơm ngon hảo hạng. Cũng có khi, để món trà gừng thêm phong phú hương vị, mẹ đổi công thức làm trà gừng. Hôm thì trà gừng đường trắng, hôm thì trà gừng với chanh, mật ong,… Chị em tôi tha hồ được thưởng thức.
Những ngày đông về, mưa phùn dầm dề, ngày nào mẹ đều chuẩn bị sẵn cho cho cả nhà món trà gừng ấm nóng. Những hôm trong người mệt mỏi vì bị cảm cúm, viêm họng, chỉ cần một ly trà gừng mẹ làm là kiểu gì bệnh cũng nhanh khỏi. Sáng trước khi đi học, uống ly trà gừng mẹ làm, chẳng những ấm bụng mà còn tăng cường khả năng miễn dịch, bảo vệ sức khỏe. Ông bà nội uống trà gừng mẹ làm, trong người khỏe khoắn, khoan khoái, chứng tụt huyết áp cũng được cải thiện. Bố ra thăm đồng về, uống ngụm trà gừng, bao nhiêu mệt nhọc, lạnh lẽo tan biến.
Bố gật gù khen hương vị trà gừng mẹ làm rất đặc biệt. Mà không phải mình bố cảm nhận như thế, cả ông bà nội, cả mấy chị em tôi đều cảm nhận rõ điều này. Đằng sau hương vị thơm ngon của trà gừng chính là sự quan tâm, yêu thương vô bờ của mẹ.
Chẳng thể ngờ chỉ là củ gừng nhỏ bé, bình dị thế kia mà lại thân thương, diệu kỳ đến vậy. Trong tâm thức người dân Việt, cây gừng, củ gừng chính là người bạn thủy chung, là món quà quý giá mà thiên nhiên ban tặng cho con người. Thật trân quý biết bao.
© Xanh Nguyên - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Ai Rồi Cũng Sẽ Thay Đổi | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.






