Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ai sẽ cùng em thực hiện những ước muốn nhỏ bé này?

2010-12-24 12:15

Tác giả:


Blog Việt - Mỗi khi chìm trong khoảng lặng lại thấy mình giống như câu chuyện bị quên lãng. Đôi khi thấy mình đang đúng hướng, đang sống trong những ngày vui vẻ nên kéo dài mãi, nhưng không hoàn toàn như thế đâu. Có những ước muốn giản đơn lắm, nhưng giờ nhận ra rằng đừng hoang tưởng, hãy tự mình làm đi, nếu không làm được thì đừng kêu ai!

 

Em đã từng có ước muốn rằng sinh nhật mình sẽ có một món quà trong số rất nhiều các món quà khác, ý nghĩ về nhiều bông hoa hồng gói trong một tờ báo chụm lại thành một bó đơn giản không biết có từ khi nào nữa, mặc dù không phải là người lãng mạn hay mộng mơ. Nhưng giờ em nhận ra rằng điều đó mình nên tự làm bởi ý nghĩ kia sẽ mãi mãi chỉ là ước muốn, nếu không nhanh chóng tự làm thì một ngày nào đó chắc sẽ phải hối tiếc vì không kịp....

 

 

Em đã từng mong muốn và tưởng tượng rằng một ngày nào đó không xa sẽ có ai đó đưa mình lên Bờ Hồ, lang thang phố phường Hà Nội trà đá, bún đậu sinh viên, đi những nơi chưa đc đến, cùng ngồi kể cho nhau những câu chuyện vừa hay vừa dở, vui buồn linh tinh.. Em đã từng một mình lên Bờ Hồ, đã từng một mình lang thang trên một vài đường phố, nhưng chưa phải là mong muốn ấy. Đơn giản mà không thực hiện được. Có lẽ cũng chỉ là ước muốn, vì vậy, nếu phải đi hết những phố phường chắc một mình phải cần nhiều thời gian....

 

Em đã từng ước muốn trên con đường về quê hương thân yêu sau một vài tuần học tập sẽ có bờ vai nào đó để tựa sau lưng cùng về quê, không phải không có ai, chỉ là chưa đúng ý! Mỗi lần một mình trên chiếc xe máy màu đỏ phóng về quê, hàng bao nhiêu ý nghĩ hiện ra,.... nhìn thấy máy bay thì mạch suy nghĩ mới chấm dứt. Lại là những giây phút đi chầm chậm, ngắm nhìn máy bay hạ cánh mà mình thấy đặc biệt và không thể bỏ qua được. Có lần em còn dừng lại, đợi chiếc máy bay tiếp đất an toàn mới tiếp tục hành trình của mình. Những lần nhìn thấy máy bay, em thích nhìn bằng được cái đuôi xem máy bay đó của nước nào, màu cờ đẹp không? Còn nếu là của VN Airline thì nhìn xa xa lắm cũng nhận ra. Giờ đây mới chợt thấy rằng từ trước tới giờ mình tự làm, một mình đấy chứ!

 

Em đã từng ước muốn đi dưới một cơn mưa thật to, mặc dù trước đây em ghét mưa vô cùng, nhưng xuống Hà Nội, thích mưa lúc nào không biết nữa, đi với ai đó cơ. Nhưng cũng lại chỉ là ý nghĩ, và điều cần thiết có lẽ ta nên tự mình thực hiện, nhưng chưa có cơ hội đâu.

 

 

Em đã từng ước muốn có một đêm trắng không ngủ, không chỉ mình em, để ngồi ngắm những ngôi sao trên trời.  Không phải em lãng mạn đâu, em không ngồi ngắm sao và im lặng được đâu, cứ muốn có ai đó cùng để em chỉ cho những ngôi sao em ghép thành hình trên nền đen kia, những hình thù ý nghĩa, phân vân về sự tồn tại kì diệu của những ngôi sao mà tự trái đất lại có thể thấy, cả những ngôi sao băng! rất kì diệu! Nhưng đến giờ này, em vẫn ngắm nghía nó mà chưa nói được, bởi đơn giản là chưa có cơ hội....

 

Em đã từng ước muốn rằng một lần bước vào rạp chiếu phim mà ngày nào cũng qua, với ai đó để xem bộ phim hành động hay nhất thế kỉ, thử cảm giác ngồi ăn bỏng và trố mắt và cười rồi lại thương. Nhưng ..... từ giờ cho tới khi đời sinh viên kết thúc có lẽ em sẽ tự đi một lần, mặc dù không thích xem phim nhưng dù sao phim hành động hay kinh dị cũng đủ khiến sự tò mò trỗi dậy.

 

 

Em đã từng ước một giáng sinh không xa được một người bạn đưa đi ngắm những cây thông sinh động, ấm áp, muốn được hưởng cái không khí lạnh chỉ có vào giáng sinh… Giáng sinh, tuy không có tuyết rơi nhưng đủ để ta tự hình dung và cảm nhận theo cách riêng của mình. Không có tuyết - cái hay nhất của giáng sinh không có nhưng mình vẫn cứ muốn thế, muốn đi dạo vào tối giáng sinh. Giáng sinh năm nay, có lẽ em sẽ tự làm cho chính em điều gì đó, chắc buồn lắm, nhưng sẽ đáng nhớ! Nhưng tất cả mới chỉ là kế hoạch…

 

Nhiều ước muốn thế thì tự mình phải tự thực hiện thôi, làm gì có ai có thời gian chỉ để cùng mình nghe và làm những việc chỉ có ý nghĩa với chính mình?

 

Vậy mà có lúc chính em đã tự mình gỡ bỏ cơ hội thực hiện chúng - và những ước muốn giản đơn ấy mãi vẫn chỉ là My Dreams...

  • Gửi từ email Thuy Nguyen - sadako_ume123@

 

 

 

 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn đồng gửi blogviet@vietnamnet.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hoa sim đỏ

Hoa sim đỏ

Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

back to top