‘Ai đổ đống rác ở đây?’ – cuốn ngôn tình dành tặng cả gia đình
2021-09-14 01:22
Tác giả:
blogradio.vn - “Ai Đổ Đống Rác Ở Đây?” là một cuốn ngôn tình với rất nhiều những chia sẻ – cung bậc cuộc sống tự nhiên như hơi thở, tươi sáng như nụ cười, thảnh thơi như buổi sớm đầu ngày.
***
“Ai Đổ Đống Rác Ở Đây?” là một cuốn ngôn tình với rất nhiều những chia sẻ – cung bậc cuộc sống tự nhiên như hơi thở, tươi sáng như nụ cười, thảnh thơi như buổi sớm đầu ngày.
Tôi gắn bó với khu phố cổ từ lúc sinh ra. Ấu thơ trong tôi, mỗi khi hè về, lũ trẻ con được nghỉ, công việc đáng ghét nhất lũ trẻ phải làm mỗi ngày, đó là… đi đổ rác. Xe rác đến, kéo theo âm thanh keng keng lanh lảnh từ cái kẻng treo bên hông xe, đôi lúc, người ta dùng cái chày gõ thẳng vào thân xe. Âm thanh vừa đáng gớm lại vừa “mùi mẫn”! Nhiều lúc, 5 giờ rưỡi xe rác mới tới, nhưng 5 giờ hơn đã có đứa nhanh nhảu, muốn làm cho xong việc, bưng xô rác đợi sẵn đó, đợi mãi xe rác không tới, đâm bực bội, thế là len lén… đổ nguyên xô rác ra một góc phố. Rác rếu xổ ra, bốc mùi, hàng xóm láng giềng ngửi thấy, nghi kị nhau, thế là lời qua tiếng lại. Xe rác cuối cùng cũng tới, tuy nhiên, “tiếng hát át tiếng bom”. Hóa ra, âm thanh của sự tức giận còn kinh khủng và có sức công phá ghê gớm hơn những tiếng kẻng tiếng gõ gấp e-nờ lần.
Sau này, lớn lên, thế giới dần nhỏ lại, âm thanh của tiếng kẻng đổ rác dần lẫn vào tạp âm của đời sống hiện đại rồi dường như biến mất hẳn. Để chạy trốn âm thanh chát chúa hỗn độn của đời sống đô thị, tôi thường tha thẩn mấy hiệu sách. Nhìn thấy cuốn sách có cái tên kỳ quặc và có phần… xắt xéo có chủ đích, tôi thấy thân thương gần gũi lạ. Quá khứ ùa về, những buổi sẩm tối phố cổ, lũ trẻ bên những xô rác. Và tôi thử đọc vị rác.
Tác giả của “Ai đổ đống rác ở đây?” là Ajahn Brahm, quốc tịch Anh, từng gắn bó với bộ môn Vật Lý. Một người châu Âu có lối suy nghĩ thực tế và rành mạch, sau có duyên với Phật giáo và trở thành tu sĩ. Ai đổ đống rác ở đây? là tập hợp những truyện ngắn của Ajahn Brahm, tích lũy từ chính trải nghiệm của tác giả. Đời sống của Ajahn Brahm, ngoài phận sự là một tu sĩ, ông còn là một người lắng nghe. Những con người châu Âu xách theo những xô “rác” – tâm sự – tìm đến ông, coi ông là thùng rác và quẳng rác vào đó. Ajhn Brahm hào hứng nhận đủ. Tuy nhiên, ông như túi thần kì của Doraemon vậy, không bao giờ đầy, và quan trọng hơn, ông lắng nghe nhưng không để tâm, nhập tâm trong câu chuyện nhưng không sa đà. Những khúc mắc cuộc sống, ông chia sẻ và đưa cho chủ nhân của chúng những góc nhìn, gợi ý phù hợp và bất ngờ.
Cầm cuốn sách gồm vô vàn những mẩu rác – những câu chuyện nhỏ nhặt gần gũi, tôi bị cuốn vào Ai đổ đống rác ở đây? lúc nào không hay. Ngạc nhiên chưa, thời đại này, đời sống hối hả gấp gáp, làm gì có thời gian mà quan tâm, mà để ý những tâm tình của người khác, vậy cuốn “Ai đổ đống rác ở đây?” có gì khiến người đọc phải mê mải hóng hớt vậy?
Với tôi, đây là cuốn sách duyên dáng và thông minh. Sự thanh lịch tinh tế trí tuệ toát lên nhờ sự hài hước xuyên suốt cuốn sách. Quên chưa nói với bạn, “Ai đổ đống rác ở đây?” khi được xuất bản ở Việt Nam, trên bìa, in ngay một dòng tâm sự mỏng có phần khá nghiêm túc và mang tính định hướng chắc nịch: “Những câu chuyện Phật giáo đặc sắc truyền cảm hứng giúp bạn sống hạnh phúc”. Chao ôi! Nghe to tát và chuyên sâu quá. Nếu đọc hết Ai đổ đống rác ở đây?, có lẽ, bạn sẽ giống như tôi, muốn thay lời tâm sự mỏng sặc mùi tâm linh trên bìa sách kia thành “Cuốn ngôn tình dành tặng cả gia đình”.
Tại sao tôi lại xem “Ai đổ đống rác ở đây?” là cuốn ngôn tình dành cho cả gia đình? Vô vàn những câu chuyện nhỏ trong cuốn sách được dệt nên từ bao la những khúc mắc tình cảm trong cuộc sống, tưởng chừng như rối tinh rối mù vô cùng khó tháo gỡ. Tuy nhiên, nhờ vào sự lắng nghe tận tâm của Ajahn Brahm mà mọi nút thắt đều được gỡ bỏ một cách nhẹ nhàng, thấu đáo và tràn ngập tiếng cười.
Bạn biết rồi đấy, ai làm bạn cười được, hẳn người đó phải thông minh và không thể vô duyên hay “thiếu muối”. Từ “đống” tâm sự vừa “khoai” vừa chát chúa của người đời, Ajahn Brahm viết nên những câu chuyện -thông điệp đúng đắn, tích cực và đầy ắp tiếng cười.
Ví dụ, định nghĩa về tuổi già, Ajahn Brahm nói “Khi bạn già đi, thị lực và thính lực kém dần, tóc rụng, răng giả thay cho răng thật, chân yếu, tay run. Nhưng một bộ phận trong cơ thể có vẻ ngày càng mạnh mẽ hơn với mỗi năm tháng trôi qua. Đó là cái mồm lắm chuyện. Bạn già đi là lúc những người xung quanh nhận xét bạn lắm chuyện đấy!”
Hay về tình yêu – sự trân trọng – biết ơn, Ajahn Brahm nhắc khéo: “Chúng ta nên luôn luôn biết ơn những khiếm khuyết ở người bạn đời, vì nếu không có chúng, họ đã có thể lấy một người tốt hơn chúng ta nhiều”. Đời sống hiện đại, mạng xã hội ảo lên ngôi, tuy nhiên, những hệ lụy cũng leo thang, ví dụ, thói hắt nước theo mưa, tự do miệt thị lẫn nhau. Bàn về sự sỉ nhục, Ajahn Brahm châm biếm “Ai đó gọi bạn là đồ ngu. Rồi bạn bắt đầu suy nghĩ, “sao “nó” có thể gọi mình là đồ ngu? Nó không có quyền gọi mình là đồ ngu! Thật láo toét khi gọi mình là đồ ngu! Mình sẽ cho nó biết thế nào là lễ độ khi gọi mình là đồ ngu”. Và đột nhiên bạn nhận ra mình vừa để người ta gọi mình là đồ ngu… những bốn lần”.
Lục tung cuốn “Ai đổ đống rác ở đây?”, chúng ta còn thấy nhiều mẩu chuyện nhỏ khác về sự sợ hãi, giận dữ, tự do, hôn nhân, con cái, trẻ nhỏ, bạn bè, tương lai, tiến thoái lưỡng nan, bệnh tật… Mọi câu chuyện đều gần gũi đến nỗi bạn sẽ cảm thấy quá ích kỉ và lãng phí khi đọc một mình. Những câu chuyện dí dỏm và dễ đi vào lòng người này, bạn có thể đọc cùng con trẻ, cùng anh chị em, cùng cha mẹ mình. Một cuốn ngôn tình với rất nhiều những chia sẻ – cung bậc cuộc sống tự nhiên như hơi thở, tươi sáng như nụ cười, thảnh thơi như buổi sớm đầu ngày.
Theo Elle
Mời xem tiếp chương trình
Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống





