Phát thanh xúc cảm của bạn !

39 ngày và em yêu anh

2011-05-05 10:17

Tác giả:


Blog Việt

Đã thu rồi anh ạ! Thu không chợt đến khi em thức dậy vào buổi sáng,
không bất ngờ khiến em ngỡ ngàng và bất giác nhận ra mà thu đến thật nhẹ nhàng như em có thể cảm nhận thấy rõ ràng lắm.
Hơi thở giao mùa em cảm nhận được trong từng phút giây, trong sự giao động nhẹ nhất…
Chẳng như anh anh ạ!
Không giống như mùa thu, anh đến nhẹ nhàng nhưng khiến em giật mình, và khi anh ra đi cũng như thế, bất chợt.

Nếu em nói rằng 39 ngày chưa khiến em có thể nhận ra bất cứ điều gì,
chưa khiến em thấy trái tim mình loạn nhịp,
chưa khiến em chắc chắn và cảm nhận được tình yêu ít nhất là của em thì cũng dễ tin phải không anh?
Nhưng nếu nói rằng sau 39 ngày ngắn ngủi ấy, anh đã ra đi nhưng tình yêu của em thì lại bắt đầu,
anh có tin không, có ai cười không anh?

Ảnh minh họa: Bellatina

 

Em chào mùa, mùa đã về rồi anh ạ!
Thu đã sang và đông sắp đến, mùa của em!
Em thích cái heo may nhè nhẹ, êm êm, dịu dàng, nồng ấm của hơi thu.
Em mê hương hoa sữa nồng nàn thu cuối, hương thơm ngọt ngào còn vương vấn sang cả mùa đông.
Mùa đông với những cơn gió lầm lì lạnh đến tê cóng, vậy mà em yêu, anh biết chứ?

Mùa về rồi, lạnh lắm biết không anh?

Nhớ không anh? Nhớ cái nắm tay đầu tiên bối rối, cái nắm tay bất chợt mà khiến em giật mình, nhưng ấm,
cái gục đầu trên bờ vai anh bình yên đến lạ.
Những xúc cảm thoáng qua tưởng chừng không vương vấn mà viết nên câu chuyện của em, câu chuyên ám ảnh em thật dài.

Nhớ không anh?
Nhớ cái rét căm của mùa đông, rét đến run người,
ánh mắt lầm lì chờ đợi của anh, cảm xúc băn khoăn,
khoảng thời gian trằn trọc nghĩ suy của em về lời tỏ tình bất ngờ anh nói đêm khuya lạnh.
Dòng tin nhắn dài, kéo dài thêm đêm em thức trắng nhưng không kéo dài khoảng thời gian với em là hạnh phúc.
Ngắn ngủi nhưng không nhạt nhòa.

Nhớ không anh?
Nhớ những con đường hun hút anh và em đã đi qua,
những con đường mà em vẫn gục đầu trên bờ vai anh ngủ ngon lành, bình yên đến lạ.
Nhớ bàn tay em bé nhỏ trong bàn tay anh gầy gầy,
cái nắm tay thật chặt…tưởng chừng thật chặt!
Đi qua những con đường hun hút ấy, anh còn nhớ không anh?
Nhớ những câu chuyện của mình về những nơi mình sắp đến, nhưng giờ chỉ là sắp đến của ngày hôm qua.
Những con đường cứ đi chỉ để đi, không mục đích, không điểm dừng đơn giản chỉ để em và anh có thể được ở bên nhau.
Bất chấp những cơn mưa mà em vẫn cứ đi,
những hạt mưa vẫn cứ bay bay đậu lên má, lên tóc mang theo niềm vui, làm bừng sáng cả nụ cười em, em yêu mưa từ đó.
Vậy mà giờ đây chỉ còn mình em, cũng vẫn những cơn mưa làm ướt bờ vai em mỏng manh, trong cơn gió mùa se lạnh,
em vẫn đi, đi để tìm lại trong em những hình ảnh, những kí ức mà nhạt nhòa nước mắt. Em nhớ!

Ảnh minh họa: AuraDecadence

Nhớ không anh?
Nhớ 99 giây đèn đỏ dài mà qua nhanh trong tích tắc.
99 giây anh dừng lại nắm tay em chặt hơn,
99 giây em vòng tay ôm lấy anh ấm hơn trong những cơn gió mùa lạnh buốt.
Em đã yêu hơn màu đỏ ấy, và giờ em cũng dừng lại lâu hơn ở 99 giây dài đằng đẵng, một mình, để nhớ…!

Và có nhớ không anh,
nhớ em ngang ngạnh, bướng bỉnh và trẻ con đến mức nào.
Chắc chắn anh không quên đâu nhỉ, vì đó chính là lí do khiến anh rời xa em…
Vài ngày đông ngắn ngủi viết nên cho em câu chuyện dài,
viết nên cho em kí ức và kỉ niệm, in sâu vào trái tim em yếu mềm,
khiến em nhớ khi em một mình, khi em bù đầu trong công việc, tất bật trong cuộc sống ồn ào.
Để em cứ hoài niệm và mong chờ.

Biết không anh!
Em luôn tự trách mình vô tâm không biết giữ cho riêng mình niềm hạnh phúc,
để đến khi hạnh phúc êm đềm vụt mất mới ôm nỗi đau cho mình em.
Nhưng ngày anh đi em mới nhận ra em yêu anh thật lòng.
Em cũng chợt nhận ra tình cảm của anh chỉ thoáng qua nhẹ như cơn gió lạ,
không đủ để viết nên chữ yêu chân thành.
Có những lúc em thấy anh thoáng buồn,
nhưng em biết trong những trăn trở của anh, chẳng bao giờ có em,
trong những phút đăm chiêu của anh là một người khác.
Vậy mà em vẫn mãi tiếc nuối niềm hạnh phúc mỏng manh, ngắn ngủi,
vậy mà em vẫn ngốc nghếch ghi sâu những kỉ niệm, giữ chúng cho riêng mình.

Em sai đúng không anh,
còn sai vì sao thì em cũng không rõ nữa.
Em cũng đã từng ngộ nhận phải không anh.
Nhưng giờ thì thôi anh nhé, em cũng chẳng còn ngộ nhận,
do đó em cũng chẳng còn sai, em cũng chẳng còn những lỗi lầm.
Giờ chỉ còn mình em với mùa thu của em heo may, se se lạnh và mùa đông em chờ…
Anh nhé!

  • Gửi từ email Blue – Hà Đinh – hadinh.1004

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn

Chỉ cần nhớ số Blog Radio yêu thích và bấm phím, bạn sẽ được hòa mình vào những câu chuyện, những bản nhạc ấn tượng của Blog Radio đã in sâu trong tâm trí bạn!

Click chuột để trở thành Fan của Blog Việt, bạn sẽ thấy nhịp sống Blogging mang tiếng đồng điệu với bản thân mình...

 


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chỉ cần ở lại

Chỉ cần ở lại

Người ta thường nghĩ rằng, chỉ khi nào mất đi rồi, con người ta mới hiểu giá trị của những điều từng có. Nhưng sự thật là, có những thứ không biến mất ngay, chúng chỉ lặng lẽ rút lui, từng chút một, cho đến khi ta quay đầu lại thì khoảng trống đã đủ lớn để không thể lấp đầy. Anh không bỏ nhà đi. Vẫn về mỗi tối. Vẫn ăn cơm chung, dù muộn. Vẫn nghe con nói, dù không thật sự lăng nghe. Cho đến một ngày, anh nhận ra: Gia đình không rời đi vì thiếu tiền, mà vì thiếu sự có mặt. Câu chuyện này không kể về một người đàn ông thất bại, mà kể về một người đã kịp dừng lại. Bởi sau tất cả những lần chạy trốn dưới cái tên "lo cho gia đình", anh hiểu ra một điều rất giản dị: Không cần trở thành ai khác. Không cần bù đắp bằng điều lớn lao. Chỉ cần ở lại.

Một ngày trong veo

Một ngày trong veo

Nhiều người nói rằng, bận rộn là minh chứng cho việc chúng ta đang sống có mục tiêu. Nhưng có lẽ, bận rộn quá mức lại khiến chúng ta quên đi điều quan trọng nhất: đó là sống cho chính mình và cho những người thương yêu. Chúng ta lao vào công việc, đôi khi với niềm tin rằng đang làm tất cả vì gia đình, nhưng lại quên mất rằng gia đình cần chúng ta ở cả sự hiện diện trọn vẹn.

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.

Hoài bão

Hoài bão

Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.

Học đường - Lời thương, lời giận

Học đường - Lời thương, lời giận

Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.

back to top