'30 chưa phải là hết' - Tuổi 20 xem trọng tình cảm, 30 chú ý con người
2021-03-01 01:26
Tác giả:
Nàng thơ giấy gió
blogradio.vn - "Tình cảm là không đáng tin, con người mới đáng tin"
***
30 chưa phải là hết thật ra đã hết (công chiếu) từ lâu. Nhưng cứ mỗi lần ngoảnh lại thì như phát hiện thêm một bài học, một thông điệp nào đó gửi lại cho chúng ta đến tận những tháng năm sau này, trong đó là câu hỏi từ muôn thuở "Rốt cuộc chúng ta nên chọn người bạn đời như thế nào?"
.jpg)
Trong những tập đầu khi Huyễn Sơn (chồng Cố Giai) bắt đầu qua lại với Lâm Hữu Hữu, Cố Giai có dẫn con trai đến thăm ông ngoại ở viện dưỡng lão mà lòng bất đầu manh mún hoài nghi về chồng mình. Để xoa dịu những nỗi nghi hoặc của mình, đoạn đối thoại của Cố Giai và cha xoay quanh tình cảm keo sơn trước sau như một của cha mẹ mình, nhưng không ngờ vì câu chuyện đó, cha của Cố Giai đã nói ra một đạo lý cũng là sự thật vô cùng quan trọng gần như bao trùm lên toàn bộ các câu chuyện tình của ba chị đẹp trong phim:
"Tình cảm là không đáng tin, con người mới đáng tin"
Đơn cử cho câu nói này trước tiên phải kể đến câu chuyện của Hiểu Cần. Cô đứng giữa “ngã ba lòng” một bên là cậu trai trẻ tuổi đôi mươi tràn đầy nhiệt huyết tình yêu Hiểu Dương và một bên là chồng cũ Trần Dữ “thịt nhai lại” đã ly hôn của mình. Rõ ràng chị em xem phim ai cũng dễ dàng cảm thấy tim đập rộn ràng và ước ao có một cậu bạn trai đáng yêu như Hiểu Dương, lúc nào cũng như sẵn sàng giao hết toàn bộ trái tim cho Hiểu Cần, đưa cô đến những nơi mới mẻ, tạo cho cô biết bao bất ngờ, làm cho cô cảm thấy bản thân vô cùng đáng yêu, đáng trân trọng. Ngoảnh lại, anh chồng Trần Dữ như sao có cái vẻ ù ù cạc cạc, một lời nói ngọt ngào cũng không biết nói, suốt ngày chẳng hiểu anh ấy cứ làm gì mà chạy qua chạy lại mà chẳng thấy đâu vào đâu làm người vợ như Hiểu Cần cảm thấy vô cùng chán nản, lâu ngày tích tụ, cuối cùng buông tay ly hôn.
Nhưng sự thật là trong cuộc đời bạn có thể sẽ gặp được rất nhiều Hiểu Dương, cùng chơi cùng vui trong một giai đoạn nào đó, nhưng người đó chưa chắc sẽ cùng bạn trải qua những tháng ngày nhàm chán đơn điệu. Tình cảm của Hiểu Dương đại diện cho tuổi trẻ sục sôi nhiệt huyết như đúng con người cậu, nên cậu không thể hiểu việc Hiểu Cần cần lắm thời gian để ngủ sau mỗi lần vui chơi hết mình như vậy. Cậu cũng không hiểu được việc Hiểu Cần cần tập trung làm việc mà bỏ qua những tin nhắn mà nội dung hầu hết cũng xoay quanh cậu, và trên hết là cậu chưa trưởng thành để hiểu tình cảm, không biết cách tiết chế và thể hiện thì sẽ trở thành gánh nặng cho người nhận. Nên tình cảm tuổi hai mươi của Hiểu Dương là điều chúng ta đều muốn được nếm trải một lần trong đời, nồng cháy và đầy sự mới mẻ, giống như được đứng dưới ánh mặt trời chói loà, nhưng ít người hiểu ra sự thật là chúng ta không thể ở dưới ánh mặt trời cả ngày, chúng ta cần bóng râm để che mát, đêm đen để nghỉ ngơi. Dù bóng râm hay đêm đen trông rất nhàm chán, nhưng chính vì vậy chúng ta có thể yên tâm trút bỏ mọi gánh nặng bên ngoài và chỉ là chính bản thân mình đắm chìm trong đó.

Trần Dữ chính là một người như vậy. Anh sống với tôn chỉ không làm được thì không nói, còn làm rồi thì cũng cần gì phải nói nữa đâu. Nên anh cứ sống một cuộc sống lặng lẽ như vậy khiến Hiểu Cần vô cùng nhàm chán, để rồi sau này cũng chính cô phát hiện ra, thì ra bao năm qua cô chưa từng mở máy hút bụi để dọn dẹp bao giờ, hay chưa từng thay pin bất cứ thứ gì trong nhà. Cô luôn nghĩ những điều đó vô cùng hiển nhiên và bình thường mà không nhận ra có một người như Trần Dữ luôn bên cạnh gánh vác hết những thứ nhỏ nhặt tầm thường đó để cô luôn thoải mái. Trần Dữ cũng chưa bao giờ kể lể những điều đó vì con người anh ấy mà, chính là thấy làm những chuyện đó cho vợ mình là một điều hết sức hiển nhiên. Hiểu Cần chưa bao giờ xếp giày lên kệ, không sao, anh sẽ lặng lẽ theo sau xếp giúp cô bao năm cũng được, anh cũng không kể việc ngày mưa đó vì giúp chị bán hàng rong tránh mưa mà về trễ khiến vợ nổi giận. Kể cả khi đã khi ly hôn rồi, anh cũng chỉ trong cơn say mới thú nhận rằng anh luôn chỉ xem có một mình Chung Hiểu Cần là vợ mình. May mắn cho người như Trần Dữ là cuối cùng Hiểu Cần cũng đã trưởng thành hơn và nhận ra anh chính là người đàn ông tốt nhất và phù hợp nhất với mình.
Nhưng chúng ta thì sao, liệu trong cuộc sống, chúng ta có may mắn như Hiểu Cần để kịp nhận ra bản chất một con người thế nào sau hàng hàng lớp lớp những bài tán tỉnh hoàng nhoáng, những lời nói như rót mật vào tai hay không?
Quả vậy, tại sao nói gừng càng già càng cay, chúng ta còn trẻ nên vẫn là cần thời gian và trải nghiệm để học được cách đánh giá được một người, nên chắc chắn là người lớn tuổi thì mắt nhìn đời nhìn người ít nhiều đều sáng suốt hơn lứa trẻ. Đó là lí do tại sao muôn đời ta thương ai cưới ai, từ Đông sang Tây, vẫn cứ nguyên một nếp đưa về giới thiệu cho gia đình, người thân là vậy. Dù là con người mà, còn sống là còn thay đổi, nên không nói trước được, nhưng tận sâu bên trong kìa, cái cốt lõi giá trị quan của họ như thế nào mới là quan trọng.
Khi bạn xem đến đoạn Huyễn Sơn và Cố Giai ly hôn vì Cố Giai ngoại tình, bạn sẽ cảm thấy cuộc sống đẹp đẽ của hai vợ chồng trong những tập đầu tiên có phải rất thê lương không? Bạn có ngờ được một người từng yêu và tôn trọng vợ như Huyễn Sơn lại đối xử với vợ mình như vậy? Nhưng nếu bạn nghĩ kỹ lại, ồ, thì ra bạn chưa bao giờ thấy được cái cốt lõi giá trị của người đàn ông Huyễn Sơn này là gì ngoài việc vợ anh ta thường xuyên phải giải quyết hậu quả cho anh ta từ chuyện làm ăn ở công ty, đến việc anh ta đi đánh bóng rồi đánh người.

Thật ra, đối với một con người, đôi lúc việc họ tự biết coi trọng bản thân đến mức nào còn quan trọng hơn việc họ xem trọng hay để ý đến đến người ngoài nói gì về họ, có như vậy, họ mới là những người tự trọng và tự biết bổn phận, không dễ dàng phản bội lại chính bản thân của họ. Và như vậy việc họ không phản bội chúng ta cũng giống như một nghiệm tất yếu của phương trình con người họ thôi, chúng ta không kiểm soát hay mong cầu sẽ tác động được. Nên trong tình huống ngược lại, khi họ là những kẻ phản bội, đương nhiên họ đáng nhận sự khinh thường, nhưng khinh thường không vì họ phụ ta, mà là vì cái nền móng làm người của họ cũng chỉ đến thế, dễ sụp đổ đến thế. Nên chua chát mà nói, cái may mắn nhất và bất hạnh nhất của một người đàn ông như Huyễn Sơn, là anh ta gặp một người phụ nữ hoàn hảo như Cố Giai khi bản thân anh ta còn chưa “chín muồi”, khiến anh ta sau đó gặp một người có thể toàn diện cho anh ta mọi mặt, anh ta lại không có ý chí, không có nỗ lực bắt kịp được tốc độ phát triển bản thân ngang bằng với vợ mình, kết cục lại chính là thê lương.
Trong xã hội hiện đại khi phụ nữ càng có nhiều cơ hội được độc lập, những bi kịch như gia đình Cố Giai – Huyễn Sơn có lẽ không thiếu. Nên rốt cuộc, câu trả lời vẫn là ở chính chúng ta phải tự xác định thật rõ người bạn đời phù hợp với mình có cùng chí hướng với bản thân mình hay không, hoặc rõ ràng hơn là có cùng đích đến và mục tiêu cuộc đời giống như mình hay không. Để năm năm tháng tháng trôi qua, người này không triệt tiêu giấc mơ của người kia hay để càng sống lại càng phát hiện bạn đời của ta với ta thật ra đã đi trên hai con đường từ lâu lắm.
Vậy còn bạn, bạn có thấy mình trong câu chuyện của những người phụ nữ này hay không? Nếu có, thật lòng chúc cho bạn luôn được đi theo con đường trong tim mình.
© Nàng thơ giấy gió - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Blog Radio 690: Anh không xứng để em hy sinh nữa
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.





