'30 chưa phải là hết' - Tuổi 20 xem trọng tình cảm, 30 chú ý con người
2021-03-01 01:26
Tác giả:
Nàng thơ giấy gió
blogradio.vn - "Tình cảm là không đáng tin, con người mới đáng tin"
***
30 chưa phải là hết thật ra đã hết (công chiếu) từ lâu. Nhưng cứ mỗi lần ngoảnh lại thì như phát hiện thêm một bài học, một thông điệp nào đó gửi lại cho chúng ta đến tận những tháng năm sau này, trong đó là câu hỏi từ muôn thuở "Rốt cuộc chúng ta nên chọn người bạn đời như thế nào?"
.jpg)
Trong những tập đầu khi Huyễn Sơn (chồng Cố Giai) bắt đầu qua lại với Lâm Hữu Hữu, Cố Giai có dẫn con trai đến thăm ông ngoại ở viện dưỡng lão mà lòng bất đầu manh mún hoài nghi về chồng mình. Để xoa dịu những nỗi nghi hoặc của mình, đoạn đối thoại của Cố Giai và cha xoay quanh tình cảm keo sơn trước sau như một của cha mẹ mình, nhưng không ngờ vì câu chuyện đó, cha của Cố Giai đã nói ra một đạo lý cũng là sự thật vô cùng quan trọng gần như bao trùm lên toàn bộ các câu chuyện tình của ba chị đẹp trong phim:
"Tình cảm là không đáng tin, con người mới đáng tin"
Đơn cử cho câu nói này trước tiên phải kể đến câu chuyện của Hiểu Cần. Cô đứng giữa “ngã ba lòng” một bên là cậu trai trẻ tuổi đôi mươi tràn đầy nhiệt huyết tình yêu Hiểu Dương và một bên là chồng cũ Trần Dữ “thịt nhai lại” đã ly hôn của mình. Rõ ràng chị em xem phim ai cũng dễ dàng cảm thấy tim đập rộn ràng và ước ao có một cậu bạn trai đáng yêu như Hiểu Dương, lúc nào cũng như sẵn sàng giao hết toàn bộ trái tim cho Hiểu Cần, đưa cô đến những nơi mới mẻ, tạo cho cô biết bao bất ngờ, làm cho cô cảm thấy bản thân vô cùng đáng yêu, đáng trân trọng. Ngoảnh lại, anh chồng Trần Dữ như sao có cái vẻ ù ù cạc cạc, một lời nói ngọt ngào cũng không biết nói, suốt ngày chẳng hiểu anh ấy cứ làm gì mà chạy qua chạy lại mà chẳng thấy đâu vào đâu làm người vợ như Hiểu Cần cảm thấy vô cùng chán nản, lâu ngày tích tụ, cuối cùng buông tay ly hôn.
Nhưng sự thật là trong cuộc đời bạn có thể sẽ gặp được rất nhiều Hiểu Dương, cùng chơi cùng vui trong một giai đoạn nào đó, nhưng người đó chưa chắc sẽ cùng bạn trải qua những tháng ngày nhàm chán đơn điệu. Tình cảm của Hiểu Dương đại diện cho tuổi trẻ sục sôi nhiệt huyết như đúng con người cậu, nên cậu không thể hiểu việc Hiểu Cần cần lắm thời gian để ngủ sau mỗi lần vui chơi hết mình như vậy. Cậu cũng không hiểu được việc Hiểu Cần cần tập trung làm việc mà bỏ qua những tin nhắn mà nội dung hầu hết cũng xoay quanh cậu, và trên hết là cậu chưa trưởng thành để hiểu tình cảm, không biết cách tiết chế và thể hiện thì sẽ trở thành gánh nặng cho người nhận. Nên tình cảm tuổi hai mươi của Hiểu Dương là điều chúng ta đều muốn được nếm trải một lần trong đời, nồng cháy và đầy sự mới mẻ, giống như được đứng dưới ánh mặt trời chói loà, nhưng ít người hiểu ra sự thật là chúng ta không thể ở dưới ánh mặt trời cả ngày, chúng ta cần bóng râm để che mát, đêm đen để nghỉ ngơi. Dù bóng râm hay đêm đen trông rất nhàm chán, nhưng chính vì vậy chúng ta có thể yên tâm trút bỏ mọi gánh nặng bên ngoài và chỉ là chính bản thân mình đắm chìm trong đó.

Trần Dữ chính là một người như vậy. Anh sống với tôn chỉ không làm được thì không nói, còn làm rồi thì cũng cần gì phải nói nữa đâu. Nên anh cứ sống một cuộc sống lặng lẽ như vậy khiến Hiểu Cần vô cùng nhàm chán, để rồi sau này cũng chính cô phát hiện ra, thì ra bao năm qua cô chưa từng mở máy hút bụi để dọn dẹp bao giờ, hay chưa từng thay pin bất cứ thứ gì trong nhà. Cô luôn nghĩ những điều đó vô cùng hiển nhiên và bình thường mà không nhận ra có một người như Trần Dữ luôn bên cạnh gánh vác hết những thứ nhỏ nhặt tầm thường đó để cô luôn thoải mái. Trần Dữ cũng chưa bao giờ kể lể những điều đó vì con người anh ấy mà, chính là thấy làm những chuyện đó cho vợ mình là một điều hết sức hiển nhiên. Hiểu Cần chưa bao giờ xếp giày lên kệ, không sao, anh sẽ lặng lẽ theo sau xếp giúp cô bao năm cũng được, anh cũng không kể việc ngày mưa đó vì giúp chị bán hàng rong tránh mưa mà về trễ khiến vợ nổi giận. Kể cả khi đã khi ly hôn rồi, anh cũng chỉ trong cơn say mới thú nhận rằng anh luôn chỉ xem có một mình Chung Hiểu Cần là vợ mình. May mắn cho người như Trần Dữ là cuối cùng Hiểu Cần cũng đã trưởng thành hơn và nhận ra anh chính là người đàn ông tốt nhất và phù hợp nhất với mình.
Nhưng chúng ta thì sao, liệu trong cuộc sống, chúng ta có may mắn như Hiểu Cần để kịp nhận ra bản chất một con người thế nào sau hàng hàng lớp lớp những bài tán tỉnh hoàng nhoáng, những lời nói như rót mật vào tai hay không?
Quả vậy, tại sao nói gừng càng già càng cay, chúng ta còn trẻ nên vẫn là cần thời gian và trải nghiệm để học được cách đánh giá được một người, nên chắc chắn là người lớn tuổi thì mắt nhìn đời nhìn người ít nhiều đều sáng suốt hơn lứa trẻ. Đó là lí do tại sao muôn đời ta thương ai cưới ai, từ Đông sang Tây, vẫn cứ nguyên một nếp đưa về giới thiệu cho gia đình, người thân là vậy. Dù là con người mà, còn sống là còn thay đổi, nên không nói trước được, nhưng tận sâu bên trong kìa, cái cốt lõi giá trị quan của họ như thế nào mới là quan trọng.
Khi bạn xem đến đoạn Huyễn Sơn và Cố Giai ly hôn vì Cố Giai ngoại tình, bạn sẽ cảm thấy cuộc sống đẹp đẽ của hai vợ chồng trong những tập đầu tiên có phải rất thê lương không? Bạn có ngờ được một người từng yêu và tôn trọng vợ như Huyễn Sơn lại đối xử với vợ mình như vậy? Nhưng nếu bạn nghĩ kỹ lại, ồ, thì ra bạn chưa bao giờ thấy được cái cốt lõi giá trị của người đàn ông Huyễn Sơn này là gì ngoài việc vợ anh ta thường xuyên phải giải quyết hậu quả cho anh ta từ chuyện làm ăn ở công ty, đến việc anh ta đi đánh bóng rồi đánh người.

Thật ra, đối với một con người, đôi lúc việc họ tự biết coi trọng bản thân đến mức nào còn quan trọng hơn việc họ xem trọng hay để ý đến đến người ngoài nói gì về họ, có như vậy, họ mới là những người tự trọng và tự biết bổn phận, không dễ dàng phản bội lại chính bản thân của họ. Và như vậy việc họ không phản bội chúng ta cũng giống như một nghiệm tất yếu của phương trình con người họ thôi, chúng ta không kiểm soát hay mong cầu sẽ tác động được. Nên trong tình huống ngược lại, khi họ là những kẻ phản bội, đương nhiên họ đáng nhận sự khinh thường, nhưng khinh thường không vì họ phụ ta, mà là vì cái nền móng làm người của họ cũng chỉ đến thế, dễ sụp đổ đến thế. Nên chua chát mà nói, cái may mắn nhất và bất hạnh nhất của một người đàn ông như Huyễn Sơn, là anh ta gặp một người phụ nữ hoàn hảo như Cố Giai khi bản thân anh ta còn chưa “chín muồi”, khiến anh ta sau đó gặp một người có thể toàn diện cho anh ta mọi mặt, anh ta lại không có ý chí, không có nỗ lực bắt kịp được tốc độ phát triển bản thân ngang bằng với vợ mình, kết cục lại chính là thê lương.
Trong xã hội hiện đại khi phụ nữ càng có nhiều cơ hội được độc lập, những bi kịch như gia đình Cố Giai – Huyễn Sơn có lẽ không thiếu. Nên rốt cuộc, câu trả lời vẫn là ở chính chúng ta phải tự xác định thật rõ người bạn đời phù hợp với mình có cùng chí hướng với bản thân mình hay không, hoặc rõ ràng hơn là có cùng đích đến và mục tiêu cuộc đời giống như mình hay không. Để năm năm tháng tháng trôi qua, người này không triệt tiêu giấc mơ của người kia hay để càng sống lại càng phát hiện bạn đời của ta với ta thật ra đã đi trên hai con đường từ lâu lắm.
Vậy còn bạn, bạn có thấy mình trong câu chuyện của những người phụ nữ này hay không? Nếu có, thật lòng chúc cho bạn luôn được đi theo con đường trong tim mình.
© Nàng thơ giấy gió - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Blog Radio 690: Anh không xứng để em hy sinh nữa
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.





