Phát thanh xúc cảm của bạn !

3 cách để thoát khỏi nỗi sợ trước “bình thường mới”

2021-10-26 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Trong suốt 4 tháng giấc mơ này tất cả cùng mơ: Dịch qua đi và nhịp sống cũ trở lại. Nhưng với nhiều người, kì quặc thay, trước đây họ càng mong ngóng bao nhiêu thì lại càng sợ hãi bấy nhiêu khi phải quay lại một “đời sống bình thường”. Nếu chính bạn cũng đang cảm thấy thế, đây là lúc bạn nên biết tại sao và các cách để vượt qua.

***

Ngày 14.10, Hà Nội thông báo mở cửa trở lại. Trước đó, ở phía Nam đất nước, TP.HCM cũng chính thức nới lỏng giãn cách. Trong suốt 4 tháng giấc mơ này tất cả cùng mơ: Dịch qua đi và nhịp sống cũ trở lại. Nhưng với nhiều người, kì quặc thay, trước đây họ càng mong ngóng bao nhiêu thì lại càng sợ hãi bấy nhiêu khi phải quay lại một “đời sống bình thường”. Nếu chính bạn cũng đang cảm thấy thế, đây là lúc bạn nên biết tại sao và các cách để vượt qua.

Ta đã quen với đời sống mùa giãn cách  

Loài người là sinh vật của thói quen. Dù tình huống có bất thường đến đâu, một khi bạn đã quen thì mọi thứ sẽ dần đi vào khuôn khổ. Giãn cách là một giai đoạn bất thường, nhưng sự bất thường này đã kéo dài 4 tháng, một thời gian đủ để nhiều người xây dựng thói quen mùa giãn cách. Phòng gym đóng cửa, bạn bắt đầu tập thể dục tại nhà. Quán ăn đóng cửa, nấu ăn ở nhà cũng thú vị chẳng sao. Chỗ làm đóng cửa, ban công, phòng ngủ, nhà bếp bỗng trở thành phòng làm việc tại gia. Bạn bắt đầu đọc sách nhiều hơn, kết nối với bạn bè và xây dựng một thời gian biểu “mùa dịch”. Bây giờ, bạn thấy ổn, ổn với cả những phần đáng nhẽ không ổn lắm. Suy cho cùng, quay trở lại nhịp sống cũ nghĩa là phải thay đổi quỹ đạo và có những thói quen mới cho mình. Mà chúng thì mất thời gian. Và chúng không hề dễ dàng.

doc_-_than_3

Trong cái tiêu cực có cái tích cực

Dịch bệnh rất tệ, điều đó không cần bàn cãi. Nhưng bằng một cách nào đó, chúng ta vẫn tìm thấy mặt tích cực của cái “tệ” này. Bạn có lẽ đã tránh được giờ tan tầm kẹt xe, có một giờ giấc làm việc linh hoạt, có được nhiều kỉ niệm quý giá với gia đình, bạn không bận bịu sống hướng ra ngoài; mà thay vào đó quay trở về nuôi dưỡng bên trong, bạn nói chuyện với bạn bè nhiều hơn, cũng có thời gian lên kế hoạch và chuẩn bị cho nhiều dự định sắp tới. Vậy nên, khi “bình thường mới” xuất hiện, vui sướng sẽ làm cảm xúc chính, nhưng đâu đó trong bạn cũng thấy nhớ những mặt tích cực bất đắc dĩ kia.

Áp lực xã hội vốn không dễ dàng

Trừ một số gia đình có hoàn cảnh đặc biệt, nhà với nhiều người là hầm trú ẩn an toàn và có thể kiểm soát. Trong suốt 4 tháng, bạn đi ra đi vào, chủ yếu tiếp xúc người thân – những người gần gũi đến độ bạn không phải che đậy cảm xúc hay lo lắng khi phải giáp mặt. Quay trở lại nhịp sống cũ nghĩa là, ở một mức độ nào đó, bạn phải chịu một số áp lực xã hội như giao tiếp, giữ mối quan hệ tại chỗ làm,… Những áp lực này sẽ nặng nề hơn đối với những người mắc chứng rối loạn lưỡng cực, ám ảnh xã hội hoặc hậu chấn tâm lý.

Khi cảm thấy lo âu, một số người sẽ chọn cách lảng tránh vấn đề. Thay vì thích nghi với “bình thường mới”, họ sẽ vẫn dính chặt với nề nếp cũ trong mùa giãn cách, trì hoãn cả những dự định sau dịch. Theo nghiên cứu Avoidance Learning của trường đại học Amsterdam (Hà Lan), lảng tránh sẽ làm bạn cảm thấy nhẹ nhõm hơn lúc đầu, nhưng nó không hiệu quả nếu đi đường dài, vì càng về sau bạn thậm chí càng thấy áp lực gấp đôi lúc trước. Dưới đây là cách làm giúp bạn vượt qua cảm xúc lẫn lộn kì quặc kia.

doc_-_than_4

1. Cho mình thời gian thích nghi

Bạn vừa lấy đà và nhảy qua phía bên kia cây sào. Khi muốn nhảy ngược trở lại, sẽ không công bằng lắm nếu bạn bỏ qua bước lấy đà kia. Vì vậy, hãy cho mình một thời gian thích nghi, xem như là một giai đoạn lấy đà. Sẽ chẳng sao nếu bạn đang có thời gian chết, hay cơ thể vẫn còn ù lì một chút. Và hãy ghi nhớ trong đầu rằng những cảm xúc vui buồn lẫn lộn kia là cực kì bình thường, nhất là khi so với tất cả những bất thường bạn vừa đối mặt.

2. Nói chuyện với bạn bè

Được chia sẻ và được lắng nghe sẽ rất tốt cho bạn lúc này. Vì vậy, hãy tìm đến một người bạn đáng tin cậy (hoặc một người nào đó ủng hộ bạn, thay vì đánh giá tiêu cực), nói ra những cảm xúc và suy nghĩ của bạn hiện giờ. Biết đâu, chính những người ấy cũng đang chật vật giống bạn. Sẽ nhẹ nhõm hơn nếu bạn biết, bạn không phải là người duy nhất mắc kẹt lại trong “dư âm” dịch bệnh.

doc_-_than_0

3. Bắt đầu từng bước một

Bạn không cần ngay lập tức trở về bạn của ngày trước dịch. Một lịch trình hoàn hảo là điều ai cũng kì vọng, nhưng đừng áp lực chuyện làm được hay không. Đây là giai đoạn thích nghi, thay vì bước những bước dài, hãy bắt đầu bằng từng bước nhỏ. Chọn những việc làm đơn giản, thích thú. Đặc biệt là những việc bạn rất muốn nhưng không thể làm trong mùa dịch. Chẳng hạn như tập gym, đi bơi, dạo một vòng quanh khu phố…

Sa chân vào dịch bệnh làm ta căng thẳng. Bước ra khỏi dịch bệnh cũng chẳng mấy dễ dàng. Nhưng bằng những việc làm nhỏ và đều đặn trên, bạn sẽ lại quen với đời sống “bình thường mới”, vui vẻ, an toàn và nhiều hy vọng.

Theo Đẹp

Mời xem tiếp chương trình

Cuộc sống này an yêu thì ít, giông bão thì nhiều | Radio Tình Yêu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.

back to top