1.245 ngày yêu và chiếc điện thoai anh tặng
2011-08-01 11:23
Tác giả:
Blog Việt
Ngày xưa, thời sinh viên của em thường gắn với buồng điện thoại công cộng. Những khi gọi về nhà em lại thường nói ngắn gọn, nhanh chóng và một câu hay nghe nhất là:”Vậy nhé, cả nhà đừng lo, ổn cả. Có gì con gọi lại sau. Cúp máy tút..tút..tút..” Em cũng lên lịch một tuần gọi mấy lần. Thật là may vì lúc ấy em chẳng có người yêu nên không mất thêm khoản ”nấu cháo“ mỗi đêm như mấy đứa bạn cùng phòng. Rồi sau này, em cũng tậu được một con dế xoàng xoàng đủ để alo và nhắn tin tò tí te, thế là cũng vui rồi anh ạ.
Cho đến ngày em gặp anh và yêu anh, món quà sinh nhật đầu tiên anh tặng em làm em nhớ mãi. Đó là một chiếc điện thoại rất xinh xắn, đầy đủ chức năng và trông sành điệu hơn con dế em đang dùng nữa. Khi em hồi hộp mở quà, thay vì vui mừng thì em ngỗi thần thờ nhìn nó, với em thời sinh viên khó khăn và chắt chiu mọi thứ. Có lẽ vậy nên em không muốn anh tốn kém vì em. Em vẫn nhớ rõ cảm giác mình lắp bắp điện thoại cho anh, miệng lí nhí hỏi “Sao lại tặng em thứ ấy, đắt tiền lắm..?” Chắc lúc ấy anh không cảm nhận được cảm giác bối rối và ngại ngùng của em thế nào nhỉ ? Anh chỉ luôn cười hiền lành và hỏi em rằng ”Em có thích không? Em thích thì anh vui rồi, đừng nghĩ gì cả..”. Em tần ngần mãi đến một khoảng thời gian sau em mới thôi nghĩ vẩn vơ về điều ấy.

Ảnh minh họa
Từ đó cho đến nay em vẫn xài chiếc điện thoại anh tặng. Mình yêu nhau gần 4 năm và em dùng nó cũng được hơn 3 năm rồi anh nhỉ? Thời gian trôi nhanh thật. Bây giờ công nghệ càng hiện đại, điện thoại cũng đua nhau ra nhiều kiểu bắt mắt, đa chức năng và đầy đủ tiện ích. Nhưng thật sự em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ thay thế con dế yêu anh tặng cả. Với em, nó mang ý nghĩa lớn hơn bất cứ món quà vật chất nào khác. Bởi lẽ, nó ở bên em, em cảm thấy như anh cũng đang ở bên em vậy. Chỉ cần bấm máy “A lô..” là nghe tiếng anh ngay rồi. Mà nếu ai cũng như em, có lẽ các nhà thiết kế và kinh doanh điện thoại sẽ dẹp tiệm mất anh nhỉ ?
Năm tháng cứ trôi đi, chiếc điện thoại tưởng chừng vô tri vô giác nhưng sự thật nó đã chứng kiến rất nhiều thăng trầm trong tình cảm hai đứa mình, những lời nói yêu thương và cả những giận hờn vu vơ, nụ cười và nước mắt… cứ mỗi lần em mở điện thoại ra, mọi cảm xúc đều ở đấy. Anh còn nhớ không? Mình đã có những tháng ngày xa cách vời vợi nhưng đêm đêm, em vẫn nghe giọng anh thầm thì trong điện thoại ấm áp:”Mèo con của anh ngủ ngon nhé, Hà Nội mùa này lạnh lắm..anh rất nhớ em..”. Em cuộn mình vào chăn cười rúc rích, nghe đầu dây bên kia giọng anh lúc to lúc nhỏ trầm ấm. Em thấy anh thật gần như chưa bao giờ xa cách.
Tình yêu luôn có nhiều cung bậc cảm xúc, nhiều lúc không như mình mong đợi, chúng ta đã từng giận nhau, cũng chia tay năm bảy lần mà lần nào cũng đều là em vô lý. Anh vẫn lặng lẽ dõi theo cuộc đời em, lâu lâu lại gửi cho em vài dòng tin nhắn: “Em có khỏe không? Dạo này em ra sao?”. Chẳng dám nói thương nhiều, chẳng dám bảo anh đang lo cho em nhiều lắm. Có những buổi chiều em lang thang trên con đường vắng, chẳng biết Sài Gòn ngỡ ngàng vì cuối hạ hay đầu thu mà lá rụng nhiều hơn. Em thấy mình thật cô độc khi không có anh. Mắt em buồn thiu nhìn chiếc điện thoại nhớ anh đến nao lòng. Em cảm thấy mình thật có lỗi vì luôn dằn vặt anh vì những điều không đáng. Tay em bấm số điện thoại anh, mắt đã ngấn nước. Rồi khi giọng nói thân thương của anh cất lên, chỉ còn em vỡ òa trong nước mắt. Em lại về với anh thôi anh à. Những năm tháng trôi qua, anh đã dành cho em hơn những gì anh nhận được, anh kiên nhẫn và lặng lẽ bên em. Anh cứng rắn, chững chạc còn em không ít lần em trẻ con sốc nổi và làm anh mệt mỏi. Em học được sự kiềm chế bản thân từ anh, anh luôn cho em cơ hội nhận lỗi và vỗ về em: “Nín đi em, đừng khóc nữa, nghe tiếng anh rồi mà vẫn khóc à..”. Thế rồi chẳng hiểu sao em lại càng nức nở to hơn, cảm ơn anh vì đã từng yêu thương em nhiều như thế.

Ảnh minh họa
Giờ đây, Con dế yêu của em lâu lâu vẫn dở chứng ương bướng lắm anh à. Có vài hôm nó tắt nguồn, hoặc treo máy luôn. Hậu quả vì bị em cho nằm chung cùng đám quần áo giặt lên giũ xuống mấy bận vì cái tính đãng trí của em. Ngẫm lại thật tội cho nó. Được cái nó cũng dễ “chữa trị”, chỉ cần em tháo nắp, gỡ pin, bật máy sấy tóc vù vù 1 tí là có thể lắp vào xài tiếp. Vẫn tốt như thường anh ạ. Nhiều hôm rảnh tay, em lại nghịch nó một lúc thật lâu. Phát hiện ra cái gì mới mẻ em lại khoe anh. Lúc ấy anh toàn cười bảo em: “Em giỏi thế, sao anh không biết nhỉ?”. Thật ra là anh xạo em đấy, anh là lập trình viên trên mấy dòng điện thoại đa chức năng mà, chắc chắn anh biết nhiều hơn em rồi. Nhưng thật lòng em chả bao giờ vặn vẹo anh vì kiểu xạo dễ thương ấy cả.
Hôm nọ, em đang tò te alo trước cửa thế mà vẫn bị hai tên bịt mặt ép vào tường. Khiếp! Nó giật phăng điện thoại của em, em chỉ kịp “Á” một tiếng, bọn nó chạy mất vào bóng đêm. Còn điện thoại của em thì văng vào một góc. Chắc vì hụt tay nên chúng lấy không được. Em một phen sợ chết khiếp, lại có dịp mách với anh. Thật may anh nhỉ? Cái điện thoại này có duyên nợ với em rồi, ngỡ mất mà nó lại về với em thôi. Biết bao chuyện của em đều gắn với nó. Em thương nó lắm, trầy trật te tua, bọc keo dán liên tục mà nó vẫn tróc ra mấy bận. Thật sự, em cố gắng giữ gìn nó như đang giữ gìn tình cảm anh dành cho em vậy.
Giá ngày trước anh mua cho em thì bây giờ có thể mua được một chiếc và 1/2 của một chiếc như thế rồi ý. Thời sinh viên của em, nó là một món quà lớn, bây giờ nó càng lớn hơn bởi đó là những ân tình anh trao gửi, là kỷ niệm thân thương của hơn 1.245 ngày có lẻ anh đã luôn bên em và yêu thương em. Đi đâu không mang điện thoại theo em lại thấy thiếu thiếu khó chịu, giờ nó đã trở thành vật bất ly thân của em rồi anh à. Mỗi ngày, em lại thấy nó thân thương quá đỗi. Sau khi viết những dòng này xong, em sẽ lôi dễ yêu của mình ra, bấm số và gọi cho anh: “Chồng à, chiều nay sang em nhé..!”
- Gửi từ email Thy Thy - rubythy88@
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.



