1.245 ngày yêu và chiếc điện thoai anh tặng
2011-08-01 11:23
Tác giả:
Blog Việt
Ngày xưa, thời sinh viên của em thường gắn với buồng điện thoại công cộng. Những khi gọi về nhà em lại thường nói ngắn gọn, nhanh chóng và một câu hay nghe nhất là:”Vậy nhé, cả nhà đừng lo, ổn cả. Có gì con gọi lại sau. Cúp máy tút..tút..tút..” Em cũng lên lịch một tuần gọi mấy lần. Thật là may vì lúc ấy em chẳng có người yêu nên không mất thêm khoản ”nấu cháo“ mỗi đêm như mấy đứa bạn cùng phòng. Rồi sau này, em cũng tậu được một con dế xoàng xoàng đủ để alo và nhắn tin tò tí te, thế là cũng vui rồi anh ạ.
Cho đến ngày em gặp anh và yêu anh, món quà sinh nhật đầu tiên anh tặng em làm em nhớ mãi. Đó là một chiếc điện thoại rất xinh xắn, đầy đủ chức năng và trông sành điệu hơn con dế em đang dùng nữa. Khi em hồi hộp mở quà, thay vì vui mừng thì em ngỗi thần thờ nhìn nó, với em thời sinh viên khó khăn và chắt chiu mọi thứ. Có lẽ vậy nên em không muốn anh tốn kém vì em. Em vẫn nhớ rõ cảm giác mình lắp bắp điện thoại cho anh, miệng lí nhí hỏi “Sao lại tặng em thứ ấy, đắt tiền lắm..?” Chắc lúc ấy anh không cảm nhận được cảm giác bối rối và ngại ngùng của em thế nào nhỉ ? Anh chỉ luôn cười hiền lành và hỏi em rằng ”Em có thích không? Em thích thì anh vui rồi, đừng nghĩ gì cả..”. Em tần ngần mãi đến một khoảng thời gian sau em mới thôi nghĩ vẩn vơ về điều ấy.

Ảnh minh họa
Từ đó cho đến nay em vẫn xài chiếc điện thoại anh tặng. Mình yêu nhau gần 4 năm và em dùng nó cũng được hơn 3 năm rồi anh nhỉ? Thời gian trôi nhanh thật. Bây giờ công nghệ càng hiện đại, điện thoại cũng đua nhau ra nhiều kiểu bắt mắt, đa chức năng và đầy đủ tiện ích. Nhưng thật sự em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ thay thế con dế yêu anh tặng cả. Với em, nó mang ý nghĩa lớn hơn bất cứ món quà vật chất nào khác. Bởi lẽ, nó ở bên em, em cảm thấy như anh cũng đang ở bên em vậy. Chỉ cần bấm máy “A lô..” là nghe tiếng anh ngay rồi. Mà nếu ai cũng như em, có lẽ các nhà thiết kế và kinh doanh điện thoại sẽ dẹp tiệm mất anh nhỉ ?
Năm tháng cứ trôi đi, chiếc điện thoại tưởng chừng vô tri vô giác nhưng sự thật nó đã chứng kiến rất nhiều thăng trầm trong tình cảm hai đứa mình, những lời nói yêu thương và cả những giận hờn vu vơ, nụ cười và nước mắt… cứ mỗi lần em mở điện thoại ra, mọi cảm xúc đều ở đấy. Anh còn nhớ không? Mình đã có những tháng ngày xa cách vời vợi nhưng đêm đêm, em vẫn nghe giọng anh thầm thì trong điện thoại ấm áp:”Mèo con của anh ngủ ngon nhé, Hà Nội mùa này lạnh lắm..anh rất nhớ em..”. Em cuộn mình vào chăn cười rúc rích, nghe đầu dây bên kia giọng anh lúc to lúc nhỏ trầm ấm. Em thấy anh thật gần như chưa bao giờ xa cách.
Tình yêu luôn có nhiều cung bậc cảm xúc, nhiều lúc không như mình mong đợi, chúng ta đã từng giận nhau, cũng chia tay năm bảy lần mà lần nào cũng đều là em vô lý. Anh vẫn lặng lẽ dõi theo cuộc đời em, lâu lâu lại gửi cho em vài dòng tin nhắn: “Em có khỏe không? Dạo này em ra sao?”. Chẳng dám nói thương nhiều, chẳng dám bảo anh đang lo cho em nhiều lắm. Có những buổi chiều em lang thang trên con đường vắng, chẳng biết Sài Gòn ngỡ ngàng vì cuối hạ hay đầu thu mà lá rụng nhiều hơn. Em thấy mình thật cô độc khi không có anh. Mắt em buồn thiu nhìn chiếc điện thoại nhớ anh đến nao lòng. Em cảm thấy mình thật có lỗi vì luôn dằn vặt anh vì những điều không đáng. Tay em bấm số điện thoại anh, mắt đã ngấn nước. Rồi khi giọng nói thân thương của anh cất lên, chỉ còn em vỡ òa trong nước mắt. Em lại về với anh thôi anh à. Những năm tháng trôi qua, anh đã dành cho em hơn những gì anh nhận được, anh kiên nhẫn và lặng lẽ bên em. Anh cứng rắn, chững chạc còn em không ít lần em trẻ con sốc nổi và làm anh mệt mỏi. Em học được sự kiềm chế bản thân từ anh, anh luôn cho em cơ hội nhận lỗi và vỗ về em: “Nín đi em, đừng khóc nữa, nghe tiếng anh rồi mà vẫn khóc à..”. Thế rồi chẳng hiểu sao em lại càng nức nở to hơn, cảm ơn anh vì đã từng yêu thương em nhiều như thế.

Ảnh minh họa
Giờ đây, Con dế yêu của em lâu lâu vẫn dở chứng ương bướng lắm anh à. Có vài hôm nó tắt nguồn, hoặc treo máy luôn. Hậu quả vì bị em cho nằm chung cùng đám quần áo giặt lên giũ xuống mấy bận vì cái tính đãng trí của em. Ngẫm lại thật tội cho nó. Được cái nó cũng dễ “chữa trị”, chỉ cần em tháo nắp, gỡ pin, bật máy sấy tóc vù vù 1 tí là có thể lắp vào xài tiếp. Vẫn tốt như thường anh ạ. Nhiều hôm rảnh tay, em lại nghịch nó một lúc thật lâu. Phát hiện ra cái gì mới mẻ em lại khoe anh. Lúc ấy anh toàn cười bảo em: “Em giỏi thế, sao anh không biết nhỉ?”. Thật ra là anh xạo em đấy, anh là lập trình viên trên mấy dòng điện thoại đa chức năng mà, chắc chắn anh biết nhiều hơn em rồi. Nhưng thật lòng em chả bao giờ vặn vẹo anh vì kiểu xạo dễ thương ấy cả.
Hôm nọ, em đang tò te alo trước cửa thế mà vẫn bị hai tên bịt mặt ép vào tường. Khiếp! Nó giật phăng điện thoại của em, em chỉ kịp “Á” một tiếng, bọn nó chạy mất vào bóng đêm. Còn điện thoại của em thì văng vào một góc. Chắc vì hụt tay nên chúng lấy không được. Em một phen sợ chết khiếp, lại có dịp mách với anh. Thật may anh nhỉ? Cái điện thoại này có duyên nợ với em rồi, ngỡ mất mà nó lại về với em thôi. Biết bao chuyện của em đều gắn với nó. Em thương nó lắm, trầy trật te tua, bọc keo dán liên tục mà nó vẫn tróc ra mấy bận. Thật sự, em cố gắng giữ gìn nó như đang giữ gìn tình cảm anh dành cho em vậy.
Giá ngày trước anh mua cho em thì bây giờ có thể mua được một chiếc và 1/2 của một chiếc như thế rồi ý. Thời sinh viên của em, nó là một món quà lớn, bây giờ nó càng lớn hơn bởi đó là những ân tình anh trao gửi, là kỷ niệm thân thương của hơn 1.245 ngày có lẻ anh đã luôn bên em và yêu thương em. Đi đâu không mang điện thoại theo em lại thấy thiếu thiếu khó chịu, giờ nó đã trở thành vật bất ly thân của em rồi anh à. Mỗi ngày, em lại thấy nó thân thương quá đỗi. Sau khi viết những dòng này xong, em sẽ lôi dễ yêu của mình ra, bấm số và gọi cho anh: “Chồng à, chiều nay sang em nhé..!”
- Gửi từ email Thy Thy - rubythy88@
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.



